Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc đợi chủ quán bê đồ ăn ra, hắn thấy trước cửa quán có đặt một chiếc máy đánh bạc (slot machine).
Đang rảnh nên hắn cũng thoáng liếc nhìn nó một cái.
Ù ù... Thiên Cơ Nhãn khởi động, một tấm thẻ màu bạc hiện ra.
Mở tấm thẻ, hắn thấy chính mình đang bỏ một đồng xu vào máy rồi dồn hết 10 điểm vào dưa hấu – trúng.
Lần thứ hai dồn hết vào cam – lại trúng.
Hai lần đã thắng hơn bảy trăm điểm, tiền xu trong máy đổ ra sạch cũng không đủ để thưởng cho hắn.
Nhìn đến đây, hắn chợt nghĩ một vấn đề: nếu mình không bỏ đồng xu vào thì sao? Chẳng phải Thiên Cơ Nhãn đã sai ư?
"Hệ thống, có thể giải thích vấn đề này cho ta không?"
[Ký chủ xin lưu ý, đường hướng tương lai của mọi sự kiện mà ký chủ trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia, đều sẽ thay đổi theo thời gian. Nếu hiện tại ký chủ quyết định không đánh bạc thì nội dung trong tấm thẻ sẽ được cập nhật lại.]
Nói cách khác, chỉ cần hắn tham gia, tương lai sẽ trở nên bất định.
[Có thể hiểu như vậy.]
Vu Tuấn ngẫm nghĩ một lát, trong lòng cũng hiểu, có biết điều này cũng chẳng ích gì, không bằng cầm đồng xu ra thử xem có trúng không.
Thế là hắn bỏ một đồng xu vào máy, dồn hết vào dưa hấu, quả nhiên đã trúng, được 150 điểm.
Lại dồn hết vào cam, lại trúng, được 750 điểm.
Phải biết rằng trong một máy chơi game như vậy vốn chẳng có bao nhiêu tiền, 750 điểm đổi được 75 đồng xu.
Có bấm thêm cũng vô nghĩa.
Theo một tràng âm thanh leng keng, mười mấy đồng xu được nhả ra, khiến chủ quán bê đồ ăn đến cũng phải ghen tị một hồi.
Vu Tuấn để đống tiền xu lên bàn, chắc khoảng bốn - năm mươi đồng, nhiêu đây đã đủ để trả bữa cơm tối.
"May mắn quá nhỉ, thắng sạch tiền trong máy rồi." Chủ quán cười híp mắt: "Thằng bé mai đến lấy tiền chắc tức đến phát khóc mất."
"Tiền gì cơ?" Vu Tuấn tò mò hỏi: "Máy này chẳng phải của bác à?"
"Của người khác."
"Thế sao bác không tự bỏ tiền vào?" Vu Tuấn hỏi: "Thực ra thứ này có thể kiếm tiền đấy chứ?"
Chủ quán chỉ cười cười rồi quay vào bếp.
Vu Tuấn bị treo mồi, liền lên mạng tra thử.
Kết quả là hắn phát hiện, những chiếc máy này thực ra không phải do chủ tiệm đặt, mà có đội chuyên nghiệp làm nghề này. Họ đặt máy khắp nơi rồi ngày nào cũng đến lấy tiền.
Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là đám người này phải có chỗ dựa, đảm bảo nơi đặt máy không bị kiểm tra.
Trước đây Vu Tuấn cứ tưởng máy ở các cửa hàng, tiệm tạp hóa, thậm chí cả quán net là do chính chủ để. Xem ra mình còn non, thiếu kinh nghiệm xã hội.
Nếu là chuyện thế này, Vu Tuấn thấy chẳng cần khách khí. Tiền xu cũng là tiền mà. Hôm nay hắn chưa bày quầy, Thiên Cơ Nhãn ít nhất còn dùng được chừng sáu - bảy chục lần nữa, không thể lãng phí được.
Thế là trên đường về nhà, hắn càn quét một đường, dọn sạch hơn sáu mươi máy.
Khi thể lực tiêu hao gần hết, tiền xu đã gần đầy hai túi nilon, chắc phải hơn hai nghìn tệ, nặng đến hai - ba cân, xách tay khá mỏi.
Mới đi có hai con đường mà thắng được nhiều thế.
Nếu càn quét hết các con đường quanh đây, chẳng biết sẽ được bao nhiêu?
Chẳng trách lại có người lập thành một đội chuyên làm việc này. Đây quả là nghề đầu tư lợi nhuận, ngồi không mà hốt bạc.
Xem ra sau này lúc Thiên Cơ Nhãn còn dư, hắn cũng có thể dùng trò này để tiêu khiển, kiếm ít tiền lẻ.
Vu Tuấn thả cho mình ba ngày nghỉ. Ban ngày ở nhà chơi game, ban đêm thì ra đường phố gần đó càn quét máy đánh bạc.
Ba ngày này, hắn thắng đầy một rương tiền xu, ước chừng cũng được tám - chín nghìn tệ.
Bởi vì ba ngày đều không đi cùng một con đường, nên không gây ra quá nhiều sự chú ý. Còn về việc mấy cái đội bị thiếu đi gần vạn tệ thu nhập sau đó sẽ thế nào thì hắn chẳng quản nổi.
Hiện tại hắn chỉ phát sầu làm sao để tiêu số tiền này. Không thể lúc nào ra ngoài cũng mang theo một túi tiền xu được, phải không?
Xem ra khi rảnh phải đi ngân hàng một chuyến.
...
Ba ngày nghỉ kết thúc, lúc quay lại núi Vọng Tử bày quầy, hắn vẫn như trước, nhưng ánh mắt những người cùng bày quầy ở đây, nhìn về phía hắn lại có chút khác biệt, cứ như đang nhìn một con gấu trúc, còn mang theo vài phần ghen ghét hoặc đố kỵ.
Mãi cho đến khi Tô Hạo Nhiên lái chiếc xe thể thao màu đỏ, dẫn theo một đội xe sang trọng xuất hiện, Vu Tuấn mới biết chuyện gì đã xảy ra.
Tên này ngày nào cũng dẫn một đám người đến xem, lại còn dẫn theo một đội xe xa hoa như thế, muốn không gây chú ý cũng khó.
Hơn nữa dưới sự cổ động của Tô Hạo Nhiên, hai mươi mấy người đều muốn mua bùa Bình An.
"Đại sư, bùa Bình An của anh đúng là lợi hại, thực sự có hiệu quả." Tô Hạo Nhiên từ trong túi lấy ra một xấp tiền lớn: "Tôi muốn mua thêm hai mươi cái nữa!"
"Sao anh mua nhiều thế?" Vu Tuấn cau mày. Không phải hắn không muốn bán, mấy ngày nay mỗi ngày hắn đều làm năm cái bùa Bình An, nhưng hàng tồn cũng chỉ được ba mươi tấm mà thôi.
"Từ khi sinh ra đến giờ tôi vốn là kẻ xui xẻo, nên định mua nhiều một chút."
Vu Tuấn thầm nghĩ anh đây không phải xui xẻo, anh đây là tự tìm đường chết.
Nhưng có việc làm ăn tới cửa, đương nhiên hắn sẽ không từ chối: "Mười cái thôi, hàng tồn của tôi cũng không nhiều."
"Vậy cũng được." Tô Hạo Nhiên nói: "Thế này nhé, sáu vạn tệ này anh cứ cầm trước, tôi đặt trước mười cái, được không?"
"Được."
Sau Tô Hạo Nhiên, đám nam nữ trẻ tuổi này lần lượt góp tiền.
Tất cả đều là người có tiền, bởi vậy dùng ba nghìn tệ để mua một lá bùa Bình An bọn họ chẳng đau cũng chẳng ngứa, ra tay đương nhiên là không chút do dự.
Chỉ mấy phút, ba mươi cái hàng tồn đã bị mua sạch. Cộng với ba vạn tệ tiền đặt cọc của Tô Hạo Nhiên, tổng cộng là mười hai vạn tệ tiền mặt được xếp ngay ngắn trước mặt Vu Tuấn.
Nói thật, Vu Tuấn chưa bao giờ thấy nhiều tiền mặt như vậy, cảm giác vẫn có chút rung động.
Mười hai vạn!
Hắn làm học việc ở tiệm bánh ngọt, phải mất mấy năm mới kiếm nổi số tiền đó. Vậy mà giờ mấy phút đã có trong tay, nghĩ lại mà không cảm thán thì cũng khó.
Xem ra chuyện mua xe, mua nhà sắp được đưa vào danh sách ưu tiên rồi.
Vu Tuấn lo lắng, không biết có nên đi học bằng lái sớm không nữa, nhưng nhất định phải học, muốn thi bằng lái nhanh nhất cũng mất khoảng hai tháng.
Đoán chừng lúc đó hắn không chỉ đủ khả năng mua xe, mà có lẽ còn mua được cả nhà.
"Đại sư, có cần tôi đưa anh về nhà không?" Tiền hàng thanh toán xong, Tô Hạo Nhiên lại chủ động nói: "Anh mang nhiều tiền mặt thế này ở đây, có lẽ không được an toàn lắm."
Vu Tuấn chẳng lo có người đến cướp, nhưng có câu "nhiều việc không bằng ít việc".
Về nhà thì về nhà.
Thế là hôm nay, khi du khách lên núi Vọng Tử còn chưa bắt đầu, Vu Tuấn đã nhanh chóng dọn quầy.
Sau khi hắn đi, đám người bày quầy xung quanh lập tức bàn tán xôn xao.
Trước đây mọi người thấy Vu Tuấn một ngày kiếm cả vạn tệ đã thấy bất thường. Ai ngờ hôm nay một lúc hắn đã kiếm được đến mười mấy vạn.
Mười mấy vạn!
Bọn họ cật lực bày quầy mấy năm mới kiếm nổi số tiền đó?
Đúng là "người với người muốn tức chết, hàng với hàng muốn vứt đi".
...
"Đại sư, anh sống ở chỗ này à?" Đưa Vu Tuấn về đến dưới nhà, Tô Hạo Nhiên tò mò nhìn quanh: "Anh đúng là 'chân nhân bất lộ tướng' thật."
Vu Tuấn chỉ cười chứ không đáp.
Chân nhân bất lộ tướng gì chứ, anh tưởng tôi muốn ở đây à?
"Đại sư, có thể kết bạn được không?" Tô Hạo Nhiên nói tiếp: "Biết đâu tôi có thể giới thiệu mấy mối làm ăn cho anh, để anh khỏi phải vất vả bày quầy."
Vu Tuấn ngẫm nghĩ một phen cũng thấy câu này có lý. Tên này dù thích tự tìm đường chết, nhưng may có ông bố tài giỏi, mạng lưới quan hệ chắc chắn rộng rãi.
Nếu anh ta có thể giới thiệu một số người đến thì còn gì bằng.
...