Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Có lẽ Tô Hạo Nhiên lần này khó thoát. Nhưng mình chỉ có thể đứng nhìn anh ta chết như vậy sao?
Tống Cường chợt nghĩ đến Vu Tuấn.
Vị đại sư ấy có thể làm ra những lá bùa Bình An thần kỳ như thế, nhất định là nhân vật lợi hại. Liệu hắn có cách nào cứu Tô Hạo Nhiên không?
Với tâm lý may còn hơn không, anh ta lập tức tìm được số điện thoại của Vu Tuấn trong điện thoại của Tô Hạo Nhiên.

...

Sau khi nghe xong tình hình, Vu Tuấn cũng chẳng biết nên nói gì.
Mười một lá bùa Bình An thế mà vẫn không thể cáng nổi một chuyến đi “bão” của Tô Hạo Nhiên?
Đây quả đúng là tự tìm đường chết, thần tiên cũng khó cứu!
Cuối cùng, Tống Cường gần như đã dùng giọng cầu khẩn: "Đại sư, tôi biết ngài là cao nhân, nhất định có cách cứu anh Nhiên, đúng không? Xin ngài hãy nghĩ cách, bằng không anh ấy nhất định sẽ chết mất!"
"Các người ở đâu?"
"Bệnh viện Đệ Nhất, phòng mổ khoa chỉnh hình."
"Tôi đến ngay."

Đến bệnh viện, Vu Tuấn quen cửa quen nẻo đi đến cửa phòng mổ. Hắn quá quen thuộc với khoa chỉnh hình của Bệnh viện Đệ Nhất, vì không lâu trước đây hắn đã nằm đây hơn một tháng.
Tống Cường thấy hắn đến, như thấy được cọng cỏ cứu mạng, đã vội vàng vươn một tay kéo hắn lại: "Đại sư, xin ngài mau lên! Đã năm lần giấy báo bệnh tình nguy kịch rồi!"
Vu Tuấn lấy từ trong túi ra năm lá bùa Bình An: "Tìm cách đưa cái này vào phòng mổ, đặt lên người anh ta."
"Được!" Tống Cường suy nghĩ một lát: "Tôi còn một lá nữa, có bỏ vào cùng không ạ?"
"Được."
"Tôi xin thay anh Nhiên cảm ơn đại sư. Đợi anh Nhiên tỉnh, chắc chắn sẽ cảm ơn đại sư."
"Không cần. Mấy lá bùa Bình An này vốn là của anh ấy."
Tống Cường cầm bùa Bình An đi tìm mẹ Tô Hạo Nhiên. Lúc này bà ấy gần như đã tuyệt vọng, cũng chẳng quan tâm xem có hợp lý hay không, đã trực tiếp gõ cửa phòng mổ, nhất định bảo cô y tá đưa bùa Bình An vào.
Gia đình Tô Hạo Nhiên vốn có thế lực ở thành phố Tây Lâm, yêu cầu nhỏ nhặt đó đương nhiên đã được đáp ứng.
Vu Tuấn thấy bùa Bình An đã được đưa vào, liền quay người rời khỏi bệnh viện.
Nếu sáu lá bùa Bình An cũng không thể giữ được mạng nhỏ của Tô Hạo Nhiên thì chỉ có thể nói số phận của anh ta đã được an bài.
Còn về việc có dùng Vô Căn Thủy để giúp anh ta hồi phục hoàn toàn hay không thì phải đợi Tô Hạo Nhiên tỉnh lại, xem tình hình cụ thể rồi tính. Tất nhiên, cũng phải xem Tô Hạo Nhiên quyết định thế nào.
Mỗi ngày hắn có một hồ lô Vô Căn Thủy, có thể chia cho anh ta một ít.
Nhưng thứ này hiệu quả quá thần kỳ, nghĩ lại lúc hắn dùng lần trước, quả thực có chút lỗ mãng.
Một là không biết nó có hiệu quả nhanh đến vậy, hai là bị kẹt trên giường hơn một tháng, hắn thực sự không thể chờ nổi.
May mà sau đó đã qua được cửa, không gây ra ảnh hưởng quá lớn.
Nhưng nếu dưới mắt bác sĩ Hồ lại tạo thêm một kỳ tích y học nữa thì sẽ khó mà giải thích được.

...

Tô Hạo Nhiên tỉnh dậy từ cơn hôn mê vào giữa trưa hôm sau.
Vừa mở mắt, anh ta đã thấy một thiên thần áo trắng xinh đẹp đứng bên cạnh.
"Tôi chết rồi à?"
"Chưa đâu." Cô y tá đeo khẩu trang, không rõ gương mặt, nhưng từ đôi mắt trong veo như nước lộ ra một nụ cười nhẹ: "Bác sĩ bảo anh may mắn lắm, đổi lại là người thường thì chết mấy lần rồi."
Tô Hạo Nhiên thở dài, hai mắt vô thần nhìn trần nhà.
Hiện giờ anh ta đã hối hận rồi. Lần này xuất viện xong, anh ta thề sẽ không bao giờ nghĩ đến mấy trò như đua xe, nhảy cầu hay nhảy dù nữa.
Bác sĩ Hồ sau khi nhận được tin báo đã chạy đến ngay. Ông ấy là bác sĩ phẫu thuật chính trong ca này. Để giữ lại mạng nhỏ cho Tô Hạo Nhiên, tối qua ông ấy đã thức trắng. Trong quá trình đó, có vài lần Tô Hạo Nhiên suýt thì bước qua cửa tử, nhưng đều may mắn được kéo lại.
Đây là một trong hai người trẻ tuổi may mắn nhất mà ông từng gặp trong đời. Người còn lại đương nhiên là Vu Tuấn vừa xuất viện cách đây không lâu.
"Cậu thấy thế nào?"
"Đau đầu." Tô Hạo Nhiên yếu ớt đáp: "Bác sĩ, tại sao tôi không cảm thấy chân của mình? Có phải bị cụt rồi không?"
"Đừng nghĩ linh tinh. Chân cậu vẫn nguyên vẹn." Trong lòng bác sĩ Hồ thở dài. Xem ra thần kinh tủy sống ở cổ bị tổn thương, quả nhiên vẫn không thể chữa trị hoàn toàn: "Hiện tại chỉ là gây tê thôi. Mấy hôm nữa sẽ ổn."
"Bác sĩ, sau này tôi còn đi lại được không?"
"Tôi đã bảo không sao rồi. Cậu chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt, mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Tô Hạo Nhiên tinh ý bắt được tia do dự trong mắt bác sĩ Hồ. Ông ấy đang nói dối!
Trong giây lát, hàng loạt từ ngữ như "liệt", "bán thân bất toại" hiện lên trong đầu Tô Hạo Nhiên, khiến anh ta càng lúc càng sợ hãi.
Nếu nửa đời sau phải nằm trên giường, hoặc ngồi xe lăn mà sống, anh ta thà chết còn hơn.
Không, nhất định không thể thế này, tuyệt đối không thể!
Tâm trí anh ta xoay chuyển nhanh chóng, chợt nghĩ đến Vu Tuấn.
Hắn có thể làm ra những lá bùa Bình An thần kỳ như vậy thì chắc chắn sẽ có cách chữa khỏi thương tích cho mình.

Nhân lúc còn kịp, anh ta muốn đi tìm vị đại sư ấy!
"Tôi muốn... Tôi muốn gặp mẹ tôi!"
"Mẹ cậu đang ở ngoài cửa." Bác sĩ Hồ nói: "Với lại bây giờ cậu cần nghỉ ngơi. Đợi cậu ngủ một giấc ngon lành sẽ gặp được bà ấy."
"Không, bây giờ... Tôi nhất định phải gặp bà ấy."
Bác sĩ Hồ do dự một lát. Theo lý thuyết thì hiện tại Tô Hạo Nhiên còn chưa đủ điều kiện để gặp người nhà. Nhưng quy củ không bằng tình người, với loại người có tiền như Tô Hạo Nhiên càng là như vậy. Hơn nữa đây là bệnh viện, không phải nhà tù.
Khi mẹ Tô Hạo Nhiên – bà Chương Di – bước vào cạnh giường bệnh, bà đã không kìm được nước mắt: "Con à, con thấy thế nào? Có đau không? Con yên tâm, con sẽ sớm khỏi thôi, sẽ sớm được về nhà..."

“Con muốn xuất viện."
"Được, được, mẹ đồng ý... Con nói gì cơ?"
Tô Hạo Nhiên lại nói với giọng khẳng định: "Con muốn xuất viện!"

Chương Di quay đầu nhìn bác sĩ Hồ một cái, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng vô cùng.