Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Gãy xương cổ thì không sao, nối lại là được, liệt cũng chẳng sao, thuê người chăm sóc cả đời là xong, nhưng nếu đầu óc có vấn đề, vậy thì thực sự hỏng bét.
Nhà họ Tô chỉ có một đứa con độc nhất này thôi!
"Bà Chương, bà nên ra ngoài trước đi." Bác sĩ Hồ thấy tình hình không ổn, liền lập tức khuyên: "Cậu ấy có thể bị hoảng sợ nên sinh ra ảo giác. Để cậu ấy ngủ thêm một giấc nữa là ổn."
"Không! Tôi muốn xuất viện! Tôi phải đi tìm đại sư!" Tô Hạo Nhiên nói xong liền giãy giụa ngay trên giường bệnh. Các bác sĩ, y tá vội vàng lao lên đè anh ta lại. Nhưng anh ta như phát điên, đầu bị giữ chặt vẫn cố trợn mắt, suýt thì rách cả khóe mắt.
"Tôi không nằm viện! Tôi muốn đi tìm đại sư! Mẹ, dắt con đi tìm đại sư!"
"Các người thả tôi ra, tôi phải đi tìm đại sư!"
"Mẹ, mẹ đừng đi, dắt con ra ngoài! Con không thể ở đây được!"
"Lấy thuốc an thần, nhanh lên!"
Hỏng rồi, lần này thì biết làm thế nào!
Chương Di gần như ngồi sụp xuống ghế bên ngoài. Qua lớp kính, bà nhìn các bác sĩ, y tá bên trong tất bật một hồi, cuối cùng dưới tác dụng của thuốc an thần, Tô Hạo Nhiên lại chìm vào giấc ngủ.
Khi bác sĩ Hồ bước ra, trên người ông ấy đã đẫm mồ hôi.
"Bác sĩ Hồ." Chương Di đi theo bác sĩ Hồ đến phòng làm việc: "Ông hãy nói thật với tôi, con tôi có thực sự bị liệt không?"
"Ừm...” Bác sĩ Hồ trầm ngâm hồi lâu, mới chậm rãi nói: "Dù rất không muốn nói như vậy, nhưng tình hình bà cũng biết, chúng tôi đã cố gắng hết sức."
"Liệu có khả năng hồi phục hoàn toàn không?"
"Thần kinh tủy sống ở cổ cháu bị tổn thương nghiêm trọng. Khả năng hồi phục hoàn toàn... là gần như không có."
...
Cuối cùng Chương Di cũng chẳng biết mình đã trở lại hành lang trước phòng bệnh như thế nào. Nâng niu lo lắng nuôi con đến lớn, tưởng chừng nhà họ Tô sắp có người nối dõi, ai ngờ đứa con trai yêu quý của bà lại tàn phế như vậy.
Làm sao bà có thể ăn nói với người chồng đang từ nước ngoài bay về đây?
"Bác Chương." Tống Cường vẫn đứng ngoài chờ, mái tóc bù xù, kiên trì bước tới: "Anh Nhiên... thế nào rồi ạ?"
Chương Di chẳng buồn nhìn anh ta. Nếu không phải suốt ngày lêu lổng với đám côn đồ đó, đứa con trai bảo bối của bà làm sao ra nông nỗi này? Nếu không phải bây giờ bà đã mệt đến không còn sức, nhất định phải cho thằng bé thêm vài cái tát.
"Bác, cháu biết bác đang rất giận." Tống Cường nói: "Nhưng lúc này giận cũng chẳng giải quyết được gì...”
Chương Di trừng mắt nhìn. Đây chẳng phải nói nhảm sao?
"Cháu không có ý đó...” Tống Cường ngập ngừng một lát, cuối cùng lấy hết can đảm nói: "Cháu vừa nghe thấy, anh Nhiên nói muốn đi tìm đại sư."
Sắc mặt bà Chương càng lạnh hơn. Đại sư là cái gì? Tô Hạo Nhiên cùng bọn côn đồ đó suốt ngày đều nghịch ngợm cái trò gì thế?
"Bác nghe cháu đã. Bác còn nhớ mấy lá bùa Bình An cháu đưa cho bác tối qua không?" Tống Cường biết đây là cơ hội cuối cùng để cứu Tô Hạo Nhiên, nên dù thế nào cũng phải nói: "Sự thật là thế này...”
Nghe Tống Cường kể, lông mày bà Chương càng nhíu chặt.
Cuối cùng bà hiểu ra, tất cả là do tên thầy bói kia gây ra!
Bùa Bình An gì mà lợi hại như thế, có thể tiêu tai giảm họa?
Lừa đảo!
Toàn là thủ đoạn lừa gạt!
Trước kia Tô Hạo Nhiên ra ngoài chơi bời, ít nhiều còn có chừng mực. Dù có xảy ra chuyện cũng chỉ là vết thương nhẹ, rất hiếm thương cân động cốt. Lần này chắc cũng vì có cái bùa Bình An ấy nên lá gan mới to hơn, mới không kiêng nể gì rồi suýt thì mất mạng!
Dạy hư con em nhà người ta!
Hại người quá đáng rồi!
Bà ấy càng nghĩ càng tức, cho rằng kẻ cầm đầu mọi chuyện chính là cái gã đã lừa con trai mình mua bùa Bình An!
"Cái tên 'đại sư' ấy ở đâu?"
Tống Cường mừng thầm trong bụng. Chỉ cần bà Chương chịu để đại sư giúp đỡ, Tô Hạo Nhiên còn có hy vọng.
"Lúc này chắc anh ấy đang bày quầy ở núi Vọng Tử. Cháu có số điện thoại, có thể gọi anh ấy đến."
"Tốt, gọi hắn đến đây đi!" Bà Chương lạnh lùng nói: "Không, cậu dẫn tôi đi tìm hắn!"
"Vâng ạ, cháu đi lấy xe ngay!"
Nhìn Tống Cường nhanh chóng rời đi, trong mắt bà Chương ánh lên một tia lạnh lùng.
Tên thầy bói kia đã hại con bà ra nông nỗi này, hôm nay bà phải cho hắn trả giá thật đắt!
...
"Chị đẹp, xem bói không ạ?"
"Miễn phí đấy nhé!"
"Rất chuẩn đó!"
...
Dưới chân núi Vọng Tử, Vu Tuấn đang hăng say mời chào khách thì Tống Cường dẫn bà Chương đến.
Chưa kịp đến gần, Vu Tuấn đã cảm nhận được hai ánh mắt lạnh như băng của bà ta, như hai lưỡi dao sắc bổ tới.
Xem ra là kẻ đến không thiện!
"Bác Chương, đây là vị đại sư cháu đã nói."
Bà Chương bước lên, đôi mắt lạnh lùng nhìn Vu Tuấn. Khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ người bà ấy khiến mọi người xung quanh lập tức im bặt, chỉ dám rướn cổ lên nhìn.
"Chính cậu đã bán bùa Bình An cho con tôi?"
"Đúng."
"Cậu có biết mình suýt chút nữa đã hại chết nó hay không?"
"Haha, bác cứ nói đùa." Vu Tuấn cười lại: "Người muốn tìm chết, thần tiên cũng khó cứu."
Bà Chương cau mày: "Hừ, tôi biết ngay cậu sẽ không thừa nhận. Nhưng nếu không phải thằng lừa đảo là cậu để nó tin vào cái thứ bùa chú đó, sao nó có thể đi đua xe?"
"Nói đùa." Vu Tuấn đáp lại: "Nếu tôi không cho anh ta bùa Bình An, anh ta đã ngã xuống vực từ lâu rồi!"
"Xì!" Bà Chương nổi khùng, đôi mắt trợn trừng: "Thằng lừa đảo! Chính mày đã hại con tao. Giờ nó sống dở chết dở, tao muốn mày phải trả giá thật đắt!"
Bà Chương ầm ĩ một hồi, mọi người xung quanh đều hiểu ra.