Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hóa ra là thằng thầy bói trẻ mới đến, đang nổi danh này, đã bán bùa Bình An vô dụng, bị thân nhân nhà người ta tìm đến tận cửa!
Đáng đời! Cứ tưởng bùa của mình lợi hại lắm, hại người gặp họa, lần này tiêu rồi.
Vu Tuấn cũng chẳng muốn so đo với bà ta quá nhiều. Hắn có thể hiểu cảm xúc của bà Chương lúc này, nuôi một đứa trẻ hơn hai mươi năm, coi như bảo bối trong tim, giờ đứa con trai ấy lại sống không được chết không xong, đổi lại là ai cũng đau lòng.
Nhưng Tô Hạo Nhiên bởi vì tự tìm đường chết mới ra nông nỗi này, hắn đương nhiên không thể nhận thay tội. Nếu không, cái danh tiếng khó khăn lắm mới gây dựng được sẽ tan thành mây khói, biến thành công dã tràng.
"Vậy bà muốn thế nào?"
"Thế nào?" Bà Chương lạnh giọng: "Con tao thế nào, mày thế ấy!"
"Bác Chương!" Tống Cường ở bên cạnh lúc này mới kịp phản ứng: "Không thể thế được! Chỉ có đại sư mới có thể cứu anh Nhiên...”

"Cút!" Bà Chương giơ chân đạp thẳng vào bụng Tống Cường. Cơn giận dồn nén, cú đạp này gần như dùng hết toàn bộ sức lực của bà khiến Tống Cường đau đến nỗi không nói nên lời.
Trong lòng Vu Tuấn không khỏi lạnh lùng.

Người phụ nữ này trông hiền lành, nhưng tâm địa chẳng vừa.
Gà mẹ bảo vệ con thì có thể hiểu, nhưng không thể trút giận lên đầu người khác được.
Xem ra phải nghĩ cách, nếu không hôm nay bà ta sẽ làm um lên mất.
Thế là hắn nhanh chóng liếc nhìn bà Chương.
Ù ù... Thiên Cơ Nhãn khởi động, một tấm thẻ màu vàng hiện ra trong Thức hải của hắn.

[Tính danh: Chương Di.]
[Giới tính: Nữ.]
[Dân tộc: dân tộc Hán – Hoa Hạ.]
[Thời gian sinh: 9 giờ 37 phút, ngày 27 tháng 2 năm 1956.]
[Ghi chú: Con nuôi bị thương nặng, khủng hoảng.]

Con nuôi?
Nhìn thấy hai chữ này, hai mắt Vu Tuấn sáng lên.
Chẳng lẽ Tô Hạo Nhiên không phải con ruột của bà ta?

Tô Hạo Nhiên không phải con ruột của bà Chương, mà là con nuôi.
Bà Chương hai mươi tuổi lấy Tô Lễ Cường. Lúc đó nhà họ Tô chưa phát đạt, Tô Lễ Cường vẫn chỉ là một quản đốc nhỏ, ngày ngày ở ngoài.
Lần đầu mang thai, vì không ai chăm sóc, bà sinh non ngoài ý muốn. Tình hình khá nghiêm trọng, suýt chết, sau đó bà cũng không thể mang thai nữa.
Cuối cùng bà cùng Tô Lễ Cường bàn bạc, về quê xin một đứa trẻ về nuôi – đó chính là Tô Hạo Nhiên hiện tại.
Sau này việc làm ăn của Tô Lễ Cường ngày càng lớn, ông ta liền vô tình hay cố ý xa cách hai mẹ con.
Không phải con ruột, làm sao có thể thân thiết được?
Vì thế lần này Tô Hạo Nhiên bị thương nặng, hành động của Tô Lễ Cường cũng thong thả chậm rãi, đến giờ vẫn chưa lộ diện.

Hơn nữa Tô Hạo Nhiên đã tốt nghiệp đại học, đáng lẽ phải vào công ty của Tô Lễ Cường để làm quen nghiệp vụ, chuẩn bị tiếp quản sau này, nhưng anh ta ở nhà chơi lâu như vậy, Tô Lễ Cường cũng chẳng có ý định đó, chỉ cho anh ta một khoản tiền lớn để tiêu xài.
Bà Chương biết Tô Lễ Cường còn có con trai bên ngoài, năm nay mới chín tuổi. Vì thế dù Tô Hạo Nhiên là con nuôi, bà vẫn coi như con đẻ. Bởi vì bà và Tô Hạo Nhiên cùng chung cảnh ngộ.
Không có Tô Hạo Nhiên, đứa trẻ bên ngoài của Tô Lễ Cường sẽ lập tức có thể danh chính ngôn thuận vào nhà, còn địa vị của bà trong gia đình họ Tô cũng sẽ chấm dứt.
Vì thế Tô Hạo Nhiên gặp chuyện, bà mới nôn nóng và tức giận như vậy.
Đúng là mớ ân oán hào môn đẫm máu.
Nói thế, bà Chương cũng đáng thương, nhưng đáng thương thì đáng thương, đáng thương không phải là lý do để bà ta trút cơn giận vô cớ lên đầu người khác.
"Bà về đi." Hắn thản nhiên nói: "Chuyện hôm nay coi như xong, tôi không chấp nhặt với bà. Về nhà hỏi Tô Hạo Nhiên, nếu anh ta muốn tôi giúp thì tốt nhất là tự mình đến, ít nhất cũng phải để anh ta tự gọi điện cho tôi."
"Coi như xong?" Bà Chương cười lạnh, hiển nhiên chỉ nghe được nửa câu nói của Vu Tuấn: "Bà đây cho mày xong này!"
Bà Chương nói xong đã vung tay tát tới. Vu Tuấn mắt nhanh tay lẹ, lập tức nghiêng người né được, trong lòng cũng đã hơi bực.
"Tôi nhịn bà đủ rồi đấy!"
Bà Chương không buông tha, lại giơ tay hất tung cái bàn gấp trước mặt, còn lao lên định đánh nhau với hắn.
Người đàn bà này điên rồi!
Vu Tuấn liên tục né tránh. Hắn đã đánh giá thấp sự bá đạo của bà Chương. Giữa thanh thiên bạch nhật, bà ta lại muốn động thủ với hắn.
"Bà dừng tay!" Vu Tuấn chụp được cổ tay bà ta, trầm giọng quát: "Còn không dừng, đừng trách tôi bất lịch sự!"
Bà Chương giằng ra khỏi tay hắn, sau đó vẫy tay ra phía xa một cái, chỉ thấy bốn gã đàn ông lực lưỡng lao tới.
"Đánh cho ta! Đánh chết thằng khốn này!"
Bốn người nhận lệnh, không nói lời nào đã xông vào. Một tên còn giơ cao cái bàn gấp của Vu Tuấn, định đập thẳng vào đầu hắn.
Xem ra hôm nay không thể giải quyết êm thấm được rồi.
Vu Tuấn lạnh mặt, lửa giận trong lòng đã bốc lên tận đỉnh đầu.
Hắn đã nhịn bà Chương hết lần này đến lần khác, vậy mà bà ta vẫn không buông tha. Hơn nữa bị bà ta ầm ĩ như thế, danh tiếng của hắn bị ảnh hưởng biết bao nhiêu?
Chưa kể, bà ta còn gọi thêm người đến, xem ra không đánh hắn đến thổ huyết thì không chịu thôi.
Đã thế, hắn còn khách khí gì nữa?
Rầm... Hắn đá thẳng vào ngực tên lao vào đầu tiên, khiến đối phương bay ra ngoài, sau đó một quyền đấm vào mặt tên thứ hai, máu mũi tóe ra.
Uống Vô Căn Thủy lâu như vậy, lại ăn Đại Lực Hoàn, hắn cũng chẳng biết mình mạnh đến đâu, chỉ thấy mỗi cú ra đòn đều rất có lực, đánh vào người khác rất đã tay.
Hắn từng nghĩ những sức mạnh này chẳng dùng được vào đâu, đơn giản là xã hội bây giờ rất văn minh, xã hội đen cũng chẳng còn đánh nhau, mà dùng đầu óc để kiếm ăn rồi.
Kết quả là hắn vẫn quá ngây thơ.
Người ta khi cảm thấy mình có thể làm càn, vẫn thích dùng nắm đấm đơn giản, thô bạo.
Rầm... Lại một cước đá ngã tên thứ ba xuống đất.

Tên thứ tư đang giơ cái bàn gấp định đập mạnh xuống, bỗng cứng đờ người, dừng lại giữa không trung.
Không ai ngờ rằng, tên thầy bói trẻ tuổi này lại có vũ lực cao đến vậy, ba người đàn ông lực lưỡng nhanh chóng nằm như chết dưới đất.
Chính Vu Tuấn cũng ngỡ ngàng.

Mình thực sự lợi hại như thế sao?
"Xin... xin lỗi, tôi đi ngay đây!" Tên đang giơ bàn kia vô cùng sáng suốt, đã đặt lại chiếc bàn vào chỗ cũ, còn nhặt nhạnh đồ đạc trên đất rồi chạy mất như bay.
Lúc này mặt mày bà Chương đã tái mét, hung hăng nói: "Đừng tưởng mày đánh được mấy tên đó thì tao sẽ bỏ qua cho mày!"
Bà ta móc điện thoại ra, định gọi thêm người.
"Tô Hạo Nhiên có biết chuyện của anh ta không?" Vu Tuấn đã hết kiên nhẫn.
Bà Chương không hiểu hắn muốn nói gì, vẫn tiếp tục gọi. Dù sao người biết chuyện Tô Hạo Nhiên là con nuôi vốn rất ít ỏi, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Vu Tuấn lên giọng: "Rốt cuộc Tô Hạo Nhiên là ai?"
Bà Chương như bị sét đánh, kinh hãi đến đờ người. Bởi vì đó là nỗi lòng lớn nhất của bà ấy nên bà ấy vô cùng nhạy cảm với chuyện này.
Nhưng bà ấy không chắc lời Vu Tuấn muốn nói có đúng là chuyện đó hay không – dù sao đó cũng là chuyện hơn hai mươi năm trước, khi ấy Vu Tuấn còn chưa sinh ra.
"Mày... mày đang nói bậy bạ gì vậy?"
"Nói bậy?" Vu Tuấn cười, ung dung ngồi xuống ghế: "Có phải nói bậy không thì trong lòng bà chẳng lẽ không biết? Hay là bà muốn tôi nói ra thân phận của Tô Hạo Nhiên trước mặt bao nhiêu người thế này?"
Bà Chương biến sắc, lòng như búa bổ.
Bà cảnh giác nhìn xung quanh, ngoài Tống Cường đang ôm bụng, không có người quen, lúc đó mới hơi thở phào. Rồi bà nhìn Vu Tuấn, mặt đầy vẻ hầm hè: "Nói bậy bạ có thể chết người đấy!"
Vu Tuấn cười: "Bà xem, bà lại đang đe dọa tôi. Tôi thấy bà đáng thương nên trước đó không chấp nhặt. Nhưng bà còn làm quá thì tôi đương nhiên chẳng cần khách khí."
"Nếu mày dám nói ra, tao thề không đội trời chung với mày!"
"Được thôi, bà đến mà không đội trời chung với tôi đi."
"Mày...” Bà Chương nghiến răng nghiến lợi, nhưng lúc này lại không dám phát tác.
Chỉ cần Vu Tuấn nói một câu, e rằng trước khi trời tối, cả thành phố Tây Lâm sẽ biết Tô Hạo Nhiên không phải con ruột của bà và Tô Lễ Cường.
Có những việc chỉ cần không công khai, dù trong lòng mọi người đều biết rõ, nhưng vẫn có thể duy trì bộ dạng ban đầu, chẳng qua nếu bị phơi bày, mọi chuyện sẽ chẳng còn như cũ nữa.
Bà Chương đương nhiên hiểu rõ điều này.
Nếu việc này bị vạch trần, không biết Tô Hạo Nhiên sẽ nghĩ thế nào, nhưng ít nhất Tô Lễ Cường chắc chắn sẽ nhân cơ hội đó để công khai đứa con ruột bên ngoài, thậm chí còn có thể đưa nó về nhà.
Dù chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, nhưng kéo dài thêm được vài năm vẫn hơn.
"Rốt cuộc là mày muốn thế nào?"
"Bà đập quầy của tôi, làm hỏng bảng hiệu của tôi, hủy hoại danh tiếng của tôi...”

"Tôi đền!"
Bà Chương quyết định nhanh chóng, đã lấy séc ra, viết một dãy số rồi đưa tới.

Liếc qua một cái - mười vạn tệ. Xem ra không chỉ bồi thường, còn có ý mua chuộc.
Có nên nhận số tiền này không?
Vu Tuấn hơi do dự một chút rồi cầm lấy tờ séc.
Đây cũng là tiền hắn kiếm được bằng bản lĩnh, sao lại không nhận chứ?
Nhưng chỉ đưa tiền thôi là chưa đủ. Bồi thường và xin lỗi, đều không thể thiếu.
"Bà còn phải xin lỗi."
"Mày...” Bà Chương giận đến nỗi bờ môi run lên. Nhưng cuối cùng bà ấy vẫn cắn chặt môi, trong lòng không cam tâm, chỉ có thể gian nan nặn ra mấy chữ qua kẽ răng.
"Xin lỗi."
Rồi bà ấy quay người bỏ đi, để lại cho đám đông đang xem náo nhiệt một cái bóng lưng phẫn nộ.