Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 42. Đại sư, xin anh đừng giận, hãy cứu anh Nhiên với!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi bà ấy rời đi, ánh mắt mọi người nhìn Vu Tuấn lại khác.

Tưởng hôm nay hắn sẽ gặp họa và suýt chút nữa thì hắn đã gặp họa thật.

Ai ngờ hắn ra tay đánh ngã ba tên cao to lực lưỡng, lại bắt người phụ nữ kia xin lỗi trước đám đông, còn phải bồi thường tiền.
Dù không biết trên tờ séc nọ ghi bao nhiêu, nhưng khí phách ấy tuyệt không phải người thường có được.
Qua chuyện này, danh tiếng của Vu Tuấn chẳng những không bị tổn hại, ngược lại còn gây được sự chú ý của nhiều người hơn.

Ngay lúc mọi người tưởng vở kịch đã kết thúc, Tống Cường vốn đang ôm bụng đứng bên cạnh bỗng nhiên bước tới: "Đại sư, xin anh đừng giận, hãy cứu anh Nhiên với!"

...

Khi còn bé Vu Tuấn thường xuyên ở cùng ông nội, trông coi radio nghe bình thư. Trong những câu chuyện ấy, có một câu khiến hắn khắc sâu ấn tượng: "Họa không tới vợ con."

Ông nội hắn vô cùng tán thành đối với câu nói này.

Vu Tuấn lúc ấy không hiểu rõ ý tứ, ông nội đã bảo với hắn thế này:”Nếu cháu có chỗ oán hận đối với một người, muốn trả thù kẻ đó, vậy thì lập tức nhằm vào một mình kẻ đó thôi, không cần liên lụy đến người khác, cho dù là người thân nhất của kẻ đó cũng vậy."

Về sau khi trưởng thành, Vu Tuấn mới biết loại thuyết pháp ấy cũng không phải được tất cả mọi người tán đồng, từ xưa đến nay nó vẫn luôn tồn tại tranh luận.

Hơn nữa, đối với những người vốn mang tư tưởng "việc không liên quan đến mình", có lẽ họ vẫn tương đối thích luận điệu "nhổ cỏ phải nhổ tận gốc".

Kiểu như: "Một mình ngươi đắc tội với ta thì cả nhà ngươi đều là kẻ thù của ta."

Kỳ thật cái này cũng không có gì đáng trách. Dù sao đối phương cũng là người một nhà mà, rất dễ cùng chung mối thù. Ngươi nhằm vào một người, cũng tương đương với việc đã trở thành kẻ thù của cả nhà kẻ đó.

Nhưng Vu Tuấn vẫn tương đối đồng ý với quan điểm của ông nội.

Ngươi đắc tội ta, ta sẽ đối đầu với một mình ngươi, không nhằm vào người khác.

Nhưng nếu người nhà ngươi muốn cùng ngươi chống lại ta, ta sẽ đối phó với cả nhà ngươi.

Nhìn thì kết quả có vẻ giống nhau, nhưng trong đó lại tồn tại mối quan hệ chủ động và bị động khác biệt.

Mặc dù Tô Hạo Nhiên là con nuôi của Chương Di, thậm chí có khi còn thân thiết hơn cả con đẻ, nhưng Vu Tuấn cảm thấy mình không cần thiết phải vì thái độ ác liệt của Chương Di mà cũng xem anh ta là cừu địch.

Đương nhiên, cũng không phải vì Tống Cường ở trước mặt hắn cầu xin vài câu mà hắn sốt sắng đi trị thương cho Tô Hạo Nhiên ngay.

Lúc trước hắn đã nói qua, nếu muốn để hắn giúp Tô Hạo Nhiên thì hãy để chính anh ta đến. Nể trình anh ta hành động bất tiện, hắn cho phép gọi điện thoại.

Đây không phải là hắn muốn làm giá, hắn chỉ cảm thấy việc này là chuyện đương nhiên, nên do Tô Hạo Nhiên tự mình quyết định. Dù sao hiện tại ý thức của anh ta cũng tỉnh táo, hơn nữa người bị thương chính là anh ta, chứ không phải mẹ anh ta hay là Tống Cường.

"Tôi biết rồi, tôi trở về sẽ chuyển lời ngay với anh Nhiên."

Tống Cường cũng không phải người hung hăng càn quấy, anh ta biết Vu Tuấn có thể nói lời này đã là rất không dễ dàng. Dù sao thì vừa rồi cách làm việc của dì Chương thật sự quá đáng, ngay cả anh ta cũng nhìn không nổi.

Chỉ là ở trước mặt Chương Di, anh ta vốn không có chút phân lượng nào, hôm qua còn bị bà ta tát cho một cái, vừa rồi lại bị bà ta đạp cho một cước.

Muốn nói không hận thì không thể, anh ta cũng không phải tượng đất, càng không phải nô bộc của Tô gia.

Sở dĩ vẫn một mực chịu đựng như vậy chẳng qua là vì anh ta và Tô Hạo Nhiên có tình cảm rất tốt, Tô Hạo Nhiên lại giúp anh ta rất nhiều.

Hiện tại Tô Hạo Nhiên đã thảm như vậy, trong lòng anh ta cũng sốt sắng không yên.

Nhưng khi trở lại bệnh viện, anh ta lại không thể nhìn thấy Tô Hạo Nhiên.

Không phải bác sĩ không cho vào, mà là Chương Di giống như thần canh cửa, đã trực tiếp chặn anh ta ở bên ngoài. Mặc cho anh ta nói thế nào, Chương Di vẫn thờ ơ, kiên quyết không cho vào gặp mặt.

Đương nhiên việc để Tô Hạo Nhiên gọi điện thoại cho Vu Tuấn càng không khả năng, chỉ cần vừa nhắc tới Vu Tuấn là trên mặt Chương Di liền lạnh như băng.

Vậy phải làm sao bây giờ?

Cách lớp thủy tinh dày, Tống Cường nhìn Tô Hạo Nhiên lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ dưới tác dụng của thuốc an thần, ngay cả một chút quyền lợi phát biểu cũng không có, anh ta thực sự gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng.

"Hay là mua chuộc y tá?" Nghĩ tới đây, hai mắt Tống Cường tỏa sáng, phảng phất như vừa thấy được một tia hy vọng. Anh ta lặng lẽ tìm tới một y tá phòng ICU, bỏ ra số tiền lớn nhờ đối phương giúp đỡ, chỉ cần để Tô Hạo Nhiên gọi điện thoại nói mấy câu là được.

Thậm chí để yêu cầu này tăng thêm phần thuyết phục, anh ta còn bịa ra một đoạn chuyện tình máu chó giữa vị công tử nhà giàu và cô gái nông thôn yêu nhau nhưng bị gia đình cực lực phản đối...

"Chỉ là gọi điện thoại thôi sao?"

"Chỉ gọi điện thoại thôi." Tống Cường vỗ ngực cam đoan: "Nói mấy câu là được rồi. Cô không biết đâu, bạn gái anh ấy mỗi ngày đều khóc đến chết đi sống lại mà không dám tới thăm đó, ai...”

"Vậy được rồi, chỉ lần này thôi nhé, không thể có lần sau đâu." Có lẽ cô y tá đã bị câu chuyện yêu đương không tồn tại này làm cảm động, rốt cục cũng chịu gật đầu đồng ý, còn lấy dãy số Tống Cường đưa, lưu vào điện thoại của mình.

"Bạn gái anh ta tên là gì?" Y tá hỏi.

"Ách... gọi là Đại Sư..."

“Đại Sư? Đây là tên kiểu gì vậy?"

"Ừm, cô ấy tên là Đại Thi, còn một đứa em gái tên là Tiểu Thi."

"À!" Y tá giật mình hiểu ra, sau đó cất điện thoại, nhân lúc Chương Di ngủ thiếp đi, cô ấy lập tức lẻn vào phòng bệnh, bấm số đặt ở bên tai Tô Hạo Nhiên.

...

(Đại sư 大师 và Đại Thi 大诗 đều đọc là dàshī.)