Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 43. Hệ thống, thuật dịch dung dùng như thế nào?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vu Tuấn mơ thấy mình đi Thái Lan du lịch, Bangkok đầy đường đều là mỹ nữ. Thế là hắn sử dụng Thiên Cơ Nhãn đối với các mỹ nữ, kết quả lại nhìn thấy một đám đàn ông đang nhảy nhót tưng bừng.

Đang lúc hắn phiền muộn vô cùng, đột nhiên chuông điện thoại reo lên đã cứu hắn thoát khỏi cái mộng cảnh kinh khủng này.

"Ai vậy?"

"Đại... Đại sư...” Thanh âm của Tô Hạo Nhiên yếu ớt vô cùng: "Anh thật sự là đại sư?"

"Tô Hạo Nhiên?"

"Là tôi … Đại sư... cầu xin anh hãy cứu tôi, tôi không muốn bị tàn phế...”

Nếu Tô Hạo Nhiên đã tự mình gọi điện thoại tới, vậy thì chuyện này coi như đã định.

Về phần làm sao đi trị thương, cái đó căn bản không làm khó được Vu Tuấn.

Người khác vào không được do có Chương Di trấn giữ, nhưng Vu Tuấn lại có biện pháp, vừa mới lấy được thuật dịch dung, hắn còn chưa thử qua.

Đây đúng lúc là một cơ hội.

...

Lúc tới cửa bệnh viện, trời còn chưa sáng.

"Hệ thống, thuật dịch dung dùng như thế nào?"

Hệ thống: [Ký chủ chú ý, ngươi chỉ có thể dịch dung thành người đã lưu lại thẻ màu vàng trong Thức hải của ngươi.]

"Còn có cái hạn chế này sao?"

Trong Thức hải của hắn có hơn một trăm tấm thẻ màu vàng, về cơ bản đều là lưu lại lúc xem bói cho người ta tại núi Vọng Tử.

Mà muốn đi vào ICU, tốt nhất vẫn là giả trang thành y tá hoặc bác sĩ.

Sau đó hắn nhớ tới Lâm Tuyết ở khoa chỉnh hình, cái cô y tá nhỏ kia đã từng giúp hắn mua quần áo, nếu biến thành dáng vẻ của cô ấy thì sẽ là cảm giác gì nhỉ?

Nhưng hắn cũng chỉ nghĩ như thế mà thôi, hắn không có dự định biến thành con gái, đặc biệt là vừa mới nằm mộng đi Thái Lan, điều này càng khiến hắn kiên định với quyết tâm không làm "đại lão chuyển sinh đóng giả con gái".

Vậy biến thành bác sĩ đi.

Vu Tuấn đi vào phòng làm việc của bác sĩ khoa chỉnh hình, vận khí không tệ, lại gặp người quen cũ là bác sĩ Hồ đang trực ban. Người này y thuật mặc dù không phải đứng đầu, nhưng khẳng định là cần cù nhất toàn khoa, ngay cả khi trực ca đêm, ông ta cũng kiên định ngồi trong phòng làm việc chứ không đi nghỉ ngơi.

Xa xa, Vu Tuấn sử dụng Thiên Cơ Nhãn đối với bác sĩ Hồ.

Ong ong... Thiên Cơ Nhãn khởi động, một tấm thẻ màu vàng hình thành trong Thức hải của hắn.

[Họ tên: Hồ Vi Quốc.]
[Giới tính: Nam.]
[Dân tộc: Hán.]
[Ngày sinh: 21 giờ 17 phút ngày 26 tháng 7 năm 1963.]
[Ghi chú: Không.]

Muốn hoàn mỹ giả trang thành một người khác, trừ diện mạo ra, quan trọng hơn là khí chất. Mà khí chất của mỗi người lại đến từ từng giờ từng phút trong sinh hoạt hàng ngày. Có thẻ màu vàng của Hồ Vi Quốc, Vu Tuấn hoàn toàn có thể bắt chước ông ta giống như đúc, thậm chí còn có thể lấy giả tráo thật.

Nhưng hôm nay hắn không có nhiều thời gian, cũng không cần thiết phải làm như thế, hắn chỉ chọn lọc những chuyện trong hơn mười ngày gần đây của Hồ Vi Quốc để xem qua.

Sau khi xác định Hồ Vi Quốc rút của hắn nhiều máu như vậy mà không nghiên cứu ra nguyên cớ gì, hắn lập tức tiến vào nhà vệ sinh phát động thuật dịch dung.

Đây là thứ còn thần kỳ hơn cả Thiên Cơ Nhãn.

Trong nháy mắt, hắn đã thay đổi hoàn toàn thành một người khác. Kiểu tóc, đường nét khuôn mặt, chiều cao, hình thể... tất cả, thậm chí quần áo cũng trở nên giống hệt Hồ Vi Quốc.

Nhưng hắn lại có thể rõ ràng cảm giác được cơ thể mình không hề thay đổi, bề ngoài nhìn thấy chỉ là một tầng vỏ bao phủ bên ngoài mà thôi.

"Khụ khụ, chào cô."

Hắn thử giọng, thế mà cũng biến thành thanh âm của Hồ Vi Quốc.

Nói đơn giản là ngoại trừ linh hồn, hắn đã hoàn toàn biến thành một người khác, đây cũng quá lợi hại đi!

Cái này không nên gọi là thuật dịch dung, gọi là thuật Biến Thân mới đúng.

Hơi thích ứng một chút, Vu Tuấn đã nắm chặt thời gian hướng thẳng đến phòng bệnh ICU ở trên lầu.

Hành lang bên ngoài phòng bệnh ICU hoàn toàn yên tĩnh, y tá trực cũng không nhìn thấy người, đoán chừng lúc này tất cả đều đi nghỉ ngơi cả rồi.

Vu Tuấn nghênh ngang đi tới cửa phòng bệnh của Tô Hạo Nhiên, lúc này Chương Di đã tỉnh. Hiển nhiên là bà ta ngủ không ngon giấc, hai mắt sưng đỏ đến khó coi.

"Bác sĩ Hồ." Chương Di miễn cưỡng cười: "Sớm như vậy sao bác sĩ!"

"Ừm, tôi sắp tan ca nên tới xem một chút."

"Cảm ơn bác sĩ đã phí tâm."

Không khiến Chương Di nảy sinh bất kỳ nghi ngờ nào, Vu Tuấn trực tiếp đi vào phòng bệnh. Sau khi vào trong, hắn lập tức biến bộ mặt trở về hình dạng thật của mình.

Tô Hạo Nhiên vẫn thức, mặc dù rất buồn ngủ, đầu và cổ đều đau, nhưng anh ta vẫn kiên trì mở mắt. Đây là Vu Tuấn yêu cầu làm như vậy, bởi vì cho dù hắn biết thuật dịch dung cũng không phải bất cứ lúc nào cũng có thể vào được. Cho nên hắn cần Tô Hạo Nhiên giữ tỉnh táo để khi hắn tới có thể giao tiếp hữu hiệu.

"Đại sư, anh... tới rồi, quá tốt rồi..."

“Đừng nói chuyện." Vu Tuấn nhỏ giọng nói: "Hiện giờ tôi hỏi anh, anh nhất định muốn tôi giúp anh trị liệu?"

Tô Hạo Nhiên rất muốn gật đầu, nhưng cần cổ hiện không thể động đậy, chỉ có thể khẽ "ừ" một tiếng.

"Tôi chữa bệnh không phải miễn phí."

"Chỉ cần đại sư cứu tôi, tiền không thành vấn đề...”

Tô Hạo Nhiên không phải kẻ ngu, tiêu chút tiền so với việc bị tàn phế hay bán thân bất toại thì có đáng là gì!