Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vu Tuấn lấy ra hồ lô bạch ngọc, đổ một nửa Vô Căn Thủy vào chén giấy, lại lấy ra một bình nước khoáng.
Nửa chén Vô Căn Thủy là cho uống ngay.
Theo kinh nghiệm lần trước, lượng này đủ để Tô Hạo Nhiên chuyển biến tốt đẹp trong thời gian ngắn.
Còn trong chai nước khoáng là một nửa Vô Căn Thủy còn lại, để Tô Hạo Nhiên uống dần, sáng tối một ngụm, uống hết chắc là có thể xuất viện.
"Thuốc này có chút quý, một bình mười vạn tệ. Chỉ cần sáng tối anh uống một ngụm, rất nhanh sẽ khỏe lại."
"Cảm ơn đại sư, tôi lập tức bảo mẹ đưa tiền cho anh."
"Không cần, tiền khi nào đưa cũng được, không vội nhất thời." Vu Tuấn nói: "Nhưng việc này trước khi anh khôi phục tốt nhất là đừng để người khác biết, thuốc cũng phải giấu cho kỹ."
"Đại sư yên tâm, tôi hiểu."
Dưới sự giúp đỡ của Vu Tuấn, Tô Hạo Nhiên uống hết chén Vô Căn Thủy, lập tức cảm thấy một luồng khí mát lạnh chảy khắp toàn thân, vô cùng sảng khoái. Cảm giác đau đớn ở cổ gần như biến mất trong nháy mắt.
Càng làm anh ta mừng rỡ như điên là đôi chân trước đó vốn vô tri vô giác, giờ đã mơ hồ có cảm giác lại rồi.
Đây đúng là thần dược! Nếu không phải cần cổ đang băng bó thạch cao và bị cố định trên giường, lúc này chắc Tô Hạo Nhiên đã nhảy dựng lên rồi.
Phải biết rằng từ khi tỉnh lại, anh ta vẫn luôn chìm trong sợ hãi. Chân không cảm giác, tiểu tiện không hay, rõ ràng là phế rồi, vậy mà giờ chỉ một chút nước thần đã có thể giúp khôi phục tri giác.
Đại sư quả nhiên là cao nhân ẩn sĩ thâm tàng bất lộ!
"Cảm ơn đại sư!" Tô Hạo Nhiên kích động đến mức mắt đỏ bừng, giọng nói của anh ta cũng nghẹn ngào.
"Không cần, lo mà ngủ đi, nhớ uống thuốc đúng giờ." Vu Tuấn ngẫm nghĩ một hồi, lại lấy ra mấy tấm bùa Bình An: "Đây là bùa Bình An còn lại của anh, đồ dùng tốt thì tốt thật, nhưng cũng không thể hoàn toàn ỷ lại vào nó."
"Đại sư, ý của anh là... "
“Ý của tôi là về sau anh không cần lại tự mình tìm đường chết nữa."
Tô Hạo Nhiên: "...”
Nói xong Vu Tuấn quay người, lần nữa biến thành bộ dạng bác sĩ Hồ rời khỏi phòng bệnh. Chuyện của Tô Hạo Nhiên coi như đã xong, chỉ cần anh ta không tự tìm đường chết thì tối đa một tháng là khôi phục. Tại cửa ra vào, hắn lại nói với Chương Di hai câu, đang định đi nhà vệ sinh biến trở về hình dạng cũ thì kết quả chưa đi được bao xa, một y tá thể hình nở nang đã từ phía đối diện đi tới.
"Bác sĩ Hồ, vừa vặn ông ở đây." Cô y tá trông tầm ba mươi, mái tóc hơi rối, mặt mày hớn hở, xem ra vừa mới ngủ dậy. Cô ta bước nhanh tới ngăn Vu Tuấn lại: "Bệnh nhân phòng B2 xảy ra chút vấn đề, ông nhanh qua xem một chút đi."
Cái này...
Vu Tuấn sửng sốt, đừng có đùa như vậy chứ? Hắn biết xem bệnh gì cho bệnh nhân đây? Mặc dù hắn có bề ngoài của Hồ Vi Quốc nhưng không có linh hồn của ông ta, ngay cả bệnh cảm mạo hắn còn chẳng biết xử lý thế nào thì xem bệnh cái nỗi gì? Há miệng ra là lòi đuôi ngay đấy!
Mà thời gian kéo càng lâu càng nguy hiểm, trời đã sáng rõ, lát nữa Hồ Vi Quốc thật mà đi kiểm tra phòng thì chẳng phải sẽ diễn màn "Mỹ Hầu Vương thật giả" sao?
Không được, phải nghĩ cách thoái thác.
Đang định qua loa vài câu, đột nhiên hắn nhìn thấy bóng dáng bác sĩ Hồ ở đằng xa đang đi về hướng phòng y tá.
Vu Tuấn cảm thấy tê dại cả da đầu, lần này xong thật rồi, sợ cái gì là gặp cái đó.
Hiện tại đứng ở hành lang chắc chắn là không được, chi bằng vào phòng bệnh kia tránh một chút rồi tính sau.
"Được, đi thôi."
Y tá mỉm cười mở cửa phòng B2 bên cạnh, sau đó đi vào trước. Chỉ là bên trong phòng này không bật đèn, cũng không có tiếng máy móc hay dụng cụ gì, trên giường bệnh trống không, dường như chẳng có bệnh nhân nào.
Đang lúc Vu Tuấn thắc mắc thì cơ thể mềm nhũn của cô y tá kia đã trực tiếp nhào vào lòng hắn.
Móa... đây là tình huống gì vậy?
Cả người Vu Tuấn cứng đờ, chẳng lẽ quan hệ giữa bác sĩ và y tá hiện nay đã thân mật đến mức này rồi sao?
"Cái tên chết tiệt này, đã biết rõ hôm nay em trực ban mà cũng không đến sớm."
Vu Tuấn muốn khóc không ra nước mắt, đúng là tạo nghiệt mà, gặp ai không gặp lại gặp đúng tình nhân của bác sĩ Hồ.
Có cẩn thận đến mấy cũng không ngờ được màn này.
Hắn rất muốn tung một cước đá văng cô ta rồi chạy, nhưng Hồ Vi Quốc thật lại đang ở ngay bên ngoài.
Mà bên này hơi thở dồn dập của cô y tá đã sắp chạm tới môi hắn!
Trước có sói, sau có hổ, làm sao đây?
Trong lòng hắn không khỏi thở dài, chẳng lẽ cái sự trong trắng của mình hôm nay khó mà giữ được rồi?
Chẳng lẽ nụ hôn đầu của hắn lại mất theo cái kiểu này sao?
Tuyệt đối không được!
Có dâng hiến nụ hôn đầu thì ít nhất cũng phải là ai đó như Lâm Tuyết, chứ bà chị này thì thôi đi, hắn sợ về sau mình sẽ bị ám ảnh tâm lý mất.
Phải nghĩ cách thoát khỏi sự dây dưa này mà không gây chú ý hay bại lộ thân phận.