Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ai đấy?"
"Giao hàng đây!"
Vu Tuấn nhíu mày, khuya khoắt thế này giao hàng cái nỗi gì?
Nhưng hắn vẫn muốn xem xem đối phương là ai.
Vừa mở cửa, bảy - tám người đã tràn vào.
Đám này béo gầy đủ cả nhưng đều mặc sơ mi trắng, để tóc húi cua gọn gàng, trông như một đám nhân viên văn phòng tinh anh chứ không có vẻ gì là du côn hết.
Tên cầm đầu là một gã cao ít nhất một mét tám, dáng người gầy nhom nhưng trông rất khôn ngoan. Chẳng đợi Vu Tuấn chào hỏi, gã đã tự nhiên ngồi xuống sofa rồi vẫy tay: "Cậu em đừng sợ, chúng tôi không phải người xấu. Đứng đó làm gì, lại đây ngồi đi!"
Vu Tuấn thầm nghĩ: “Đây là nhà anh hay nhà tôi vậy?”
Sau khi Vu Tuấn ngồi xuống, gã gầy mới mỉm cười: "Chắc cậu cũng biết ý đồ của chúng tôi rồi."
"Không biết."
"Ha ha." Gã không hề phật ý, mà lấy từ trong cặp ra một xấp tài liệu và ảnh chụp.
Vu Tuấn nhìn những tấm ảnh kia, hai mắt nheo lại.
Người trong ảnh không phải ai khác mà chính là hắn. Nhưng đây không phải ảnh chụp bình thường, ống kính hoặc là xuyên qua cửa sổ phòng bếp, hoặc là chụp từ xa lúc hắn đang bày quầy ở núi Vọng Tử.
Khó trách hai ngày nay hắn luôn cảm giác người nào đó theo dõi mình.
"Vu Tuấn, mười tám tuổi." Gã cao gầy nói bằng giọng vô cảm: "Bố mẹ mất từ sớm, năm ngoái ông nội - người thân cuối cùng - cũng qua đời. Hiện tại cậu... chi có một mình."
"Sao nào..." Vu Tuấn cười hỏi: "Điều tra tôi kỹ thế, anh định giới thiệu đối tượng cho tôi à?"
Gã gầy không thèm để ý đến lời trêu chọc của hắn, mà lại tiếp tục: "Từ một tuần trước, cậu đã chơi máy xèng quanh mấy con phố này, cứ máy nào cậu chạm vào là máy đó bị thắng sạch."
Nói đoạn, gã nhìn vào cái thùng giấy đầy tiền xu ở góc phòng: "Nếu tôi không đoán sai, chỗ đó chính là chiến lợi phẩm của cậu."
"Có gì không đúng sao?" Vu Tuấn hỏi.
"Tôi biết mấy cái máy đó là của các anh, nhưng đã đặt máy thì phải cho người ta thắng chứ? Hay là các anh muốn đòi lại tiền?"
"Không không, cậu hiểu lầm rồi. Vài vạn tệ đối với tôi thực sự không bõ dính răng."
"Vậy các anh hưng sư động chúng đến nhà tôi làm gì?"
Gã cao gầy mỉm cười sau đó đưa ra một tấm danh thiếp tới, bên trên có ghi “Công ty TNHH Phát triển Tài chính Long Đằng thành phố Tây Lâm - Quản lý chi nhánh: Cố Hiểu Ba.”
Công ty tài chính? Chẳng hiểu sao Vu Tuấn đã nghĩ ngay đến tín dụng đen hoặc mấy công ty lừa đảo.
Một băng xã hội đen, cứ tưởng mặc sơ mi trắng là tẩy trắng được mình chắc?
"Hôm nay tôi đến là muốn mang chuyện tốt tới cho cậu." Cố Hiểu Ba nói.
"Qua điều tra, cậu chơi máy xèng bách chiến bách thắng, chưa từng hụt lần nào. Có bản lĩnh đó mà chỉ dùng để thắng mấy đồng xu lẻ thì lãng phí quá. Cậu vận khí tốt mới gặp được tôi. Tôi là người rất quý trọng nhân tài, cho nên...”
Vu Tuấn hơi nhíu mày. Với tính cách của hắn, hắn và loại người này chỉ có thể là người dưng hoặc là kẻ thù.
"Thôi bỏ đi." Hắn nói: "Tôi không có ý định gia nhập với các anh đâu."
"Gia nhập? Không, cậu nghĩ nhiều quá rồi." Cố Hiểu Ba lắc đầu, chỉ vào Vu Tuấn rồi chỉ vào mình: "Tôi chỉ muốn hợp tác với cậu thôi, nhưng trước khi được chứng kiến thủ đoạn cụ thể thì vẫn đang ở giai đoạn khảo sát. Còn muốn chính thức gia nhập chúng tôi thì... không thể. Thể trạng cậu không đạt, tư lịch quá mỏng, vả lại... trình độ bằng cấp cũng không đủ."
Vu Tuấn thực sự cạn lời. Đường đường là Thiên Sư lại bị một gã đặt máy xèng dạo chê là "trình độ bằng cấp không đủ"?
Đúng là xã hội đen thời nay cũng biết ra vẻ quá nhỉ.
Bị một đám xã hội đen xông vào nhà rồi còn nghe chúng "nổ" vang trời, Vu Tuấn vô cùng ngán ngẩm. Đang định đuổi khách, Cố Hiểu Ba lại bắt đầu màn độc thoại.
"Chúng tôi đã điều tra rồi, cậu xem bói ở núi Vọng Tử cũng có chút danh tiếng, thu nhập mỗi ngày từ vài trăm đến một ngàn tệ, một tháng chắc cũng được hơn hai vạn. Với một người bình thường thì như thế là ưu tú rồi. Nhưng cậu em ạ, hôm nay anh phải nói cho cậu biết, thế giới này lớn lắm, tiền nhiều đến mức cậu không tưởng tượng nổi đâu."
"Cậu có kỹ thuật nhưng thiếu phương pháp. Hợp tác với chúng tôi, tôi sẽ cho cậu thấy một thế giới mới đầy rẫy tiền bạc. Chỉ cần kỹ thuật chơi máy xèng của cậu là thật, tôi cam đoan một đêm cậu có thể kiếm ít nhất là năm vạn, mà không cần phải bỏ ra một xu tiền vốn nào! So với việc phơi nắng phơi sương bày sạp nhỏ, chẳng phải làm như vậy tốt hơn cả vạn lần sao? Chỉ cần một tháng là cậu có thể mua xe mua nhà, trở thành người chiến thắng rồi."
"Nếu hợp tác tốt, chúng ta mở rộng quy mô ra cả nước, anh đây bảo đảm không quá nửa năm cậu sẽ thành triệu phú! Cơ hội tốt thế này, cậu còn do dự gì nữa?"
Một đêm kiếm năm vạn, nửa năm thành triệu phú...
Nếu là Vu Tuấn của trước đây thì có nằm mơ hắn cũng không dám nghĩ tới.
Nhưng tiền này kiếm thế nào, trong lòng hắn rõ mồn một.
Lấy đâu ra chỗ nào dễ kiếm tiền như thế? Đó chỉ có thể là sòng bạc mà thôi.
Mà hắn thì chưa bao giờ có ý định dùng năng lực vào việc bài bạc, chơi máy xèng chỉ là ngoại lệ để giải trí.
Cho nên Cố Hiểu Ba có nói hay đến mấy cũng chỉ là phí lời.