Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 47. Bị Bắt Nạt Và Phản Kích!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Cứ suy nghĩ kỹ đi." Thấy Vu Tuấn không lập tức đồng ý, Cố Hiểu Ba không lật mặt ngay mà vẫn giữ nụ cười lịch thiệp của một doanh nhân.

Vu Tuấn cứ ngỡ đêm nay kiểu gì cũng phải đánh nhau một trận, nhưng gã nói xong lại đứng dậy ra về, chỉ để lại xấp tài liệu và ảnh chụp trên bàn.

Chẳng lẽ xã hội đen bây giờ lại khiêm tốn và dễ nói chuyện đến thế sao?

Vu Tuấn thấy không có khả năng.

Chó sói vẫn là chó sói, dù khoác bộ lông cừu thì bản chất vẫn là dã thú.

Hắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cố Hiểu Ba, muốn xem tên này đang tính toán trò quỷ gì.

Ong ong... Thiên Cơ Nhãn khởi động. Một tấm thẻ vàng hiện ra:

[Họ tên: Cố Hiểu Ba.]
[Giới tính: Nam.]
[Dân tộc: Hoa Hạ dân tộc Hán.]
[Ngày sinh: 20 giờ 40 phút ngày 19/1/1987.]
[Ghi chú: không.]

Vượt ngoài dự tính, gã Cố Hiểu Ba này ra vẻ cho lắm thì cũng chỉ là một quân cờ nhỏ. Hắn cứ tưởng mấy cái máy quanh đây là của gã, hóa ra gã chỉ là một nhân vật nhỏ quản lý khu vực này cho Công ty phát triển tài chính Long Đằng.

Đó là một tổ chức khổng lồ của ông trùm Trần Tu Kiệt với đủ loại sản nghiệp màu xám: từ quán bar, câu lạc bộ giải trí, KTV, máy chơi game, đòi nợ đến cho vay nặng lãi...

Cố Hiểu Ba chỉ quản lý một phần rất nhỏ trong số đó, tuy nhiên gã này là kẻ có học, đã được đào tạo chính quy cho nên cũng có lý niệm và nguyên tắc riêng.

Vu Tuấn từ chối gã, gã đương nhiên sẽ nghĩ biện pháp bức bách hắn phải đi vào khuôn khổ nhưng gã sẽ không dùng mấy loại biện pháp truyền thống kiểu như vũ lực thô bạo mà sẽ đứng sau màn, dùng chiêu "quấy rối" để khiến hắn sống không yên.

...

Ngày hôm sau, khi Vu Tuấn đến núi Vọng Tử bày quầy, lập tức có mấy thanh niên tóc xanh tóc đỏ bưng ghế tới ngồi vây quanh sạp hàng của hắn.

Đám này cũng không phá phách, chỉ ngồi hút thuốc, tán phét, huýt sáo trêu ghẹo phụ nữ đi ngang qua.

Có đám này ở đây, chẳng ai dám lại gần xem bói, người qua đường cũng phải đi vòng.

Vu Tuấn thấy thế đành thu dọn về nhà.

Vừa mở cửa, hắn đã thấy trên sàn đầy chuột chết và vỏ dưa hấu.

Cửa kính phòng bếp và phòng ngủ đã bị đập nát, mấy bình nước khoáng bị mở nắp đổ lênh láng trên giường làm ướt hết chăn nệm.

Trên mặt đất rải đầy những tờ giấy viết cùng một câu: "Từ chối tao, vĩnh viễn cũng không có ngày yên tĩnh. Hợp tác với tao, trời cao biển rộng!"

"Mẹ kiếp!" Vu Tuấn đau hết cả đầu.

Cái tên Cố Hiểu Ba này đúng là quá đê tiện. Dường như hắn còn có thể nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của gã ẩn sau những tờ giấy kia.

Phải làm sao đây?

Báo cảnh sát bắt kẻ đập cửa sổ nhà mình thì gã có vô số đàn em để phái đến tiếp tục đập phá, cảnh sát cũng không thể canh cửa cho hắn mãi được, mà ngay cả hắn cũng chẳng thể làm được chuyện này.

Còn đánh gã một trận?

Nhưng sau đó thì sao? Chỉ cần không đánh chết, gã vẫn sẽ nấp sau màn chỉ huy hoặc có kẻ khác đến thay thế, cục diện vẫn là không chết không thôi.

Giới này vốn dĩ chẳng sợ vào đồn hay bị ăn đòn.

Cuối cùng Vu Tuấn đã quyết định gia cố lại nhà cửa, thay cửa sổ sắt chắc chắn và lắp kính chống đạn để ngăn chặn chuyện này tái diễn.

Thế nhưng chỉ phòng thủ thôi thì không đủ.

Kính không vỡ thì chúng sẽ đổ dầu, nhét keo lỗ khóa hoặc đổ nước bẩn qua khe cửa. Để chấm dứt hậu họa, hắn phải chủ động xuất kích.

Muốn tấn công thì phải đánh vào điểm yếu.

Điểm yếu của Cố Hiểu Ba là gì?

Dùng chiêu cũ với người nhà gã thì vô dụng vì gã cũng độc thân giống hắn.

Mà ngoài người thân ra, chỉ còn có tiền.

Lợi nhuận từ máy chơi game phải nộp về công ty hàng tháng, nếu khiến gã không kiếm được tiền, ngày lành của gã sẽ chấm dứt. Tốt nhất là khiến ông chủ của gã khai trừ gã, mất đi chỗ dựa gã sẽ không còn là mối đe dọa nữa.

Số lượng máy xèng trên đường quá nhiều, lên đến hàng ngàn chiếc, mà Thiên Cơ Nhãn của hắn mỗi ngày chỉ dùng được trăm lần.

Đi quét ngoài đường là không thực tế.

Vu Tuấn quyết định nhắm vào phòng trò chơi lớn, nơi doanh thu mỗi ngày lên đến hàng chục vạn. Đây mới là tử huyệt của Cố Hiểu Ba.

Qua ký ức cũ, hắn biết gã này rất coi trọng uy tín, khách thắng bao nhiêu nhất định sẽ trả bấy nhiêu, không bao giờ quỵt tiền, nhờ vậy mà phòng trò chơi mới đông khách.

...

Vu Tuấn ra ga tàu, dùng Thiên Cơ Nhãn với mười mấy người để lưu thẻ vàng, sau đó chọn ra mấy người từ nơi khác đến Tây Lâm du lịch để làm mục tiêu sử dụng thuật dịch dung.

Làm vậy là để tránh phiền phức và tuyệt đối không lộ danh tính thật, dù Cố Hiểu Ba có giỏi đến đâu cũng không thể tra ra những người này.

Chuẩn bị xong xuôi, Vu Tuấn nhân lúc đêm tối tiến về phía phòng trò chơi của Cố Hiểu Ba, sẵn sàng cho một trận "thắng lớn".

Cảm giác đầu tiên khi bước vào phòng trò chơi là nơi này rất lớn và náo nhiệt. Toàn bộ đại sảnh rực rỡ ánh đèn lấp lánh, các loại nhạc hiệu liên tiếp vang lên. Hàng trăm thanh niên đang say mê chơi đùa trước những máy điện tử xèng rực rỡ sắc màu.

Ngoài đại sảnh chủ yếu là các loại máy chơi game phổ thông, còn những máy đánh bạc "hạng nặng" thì được đặt ở tầng hai: bao gồm máy bắn cá, máy xèng, máy hoa quả.

Đừng khinh không gian nơi này khá nhỏ, nhưng hơn 90% giao dịch của phòng trò chơi đều diễn ra tại đây.

Những loại máy này không dùng xu mà có người chuyên trách trông coi để tính điểm.

Thực chất cách chơi vẫn như cũ là dùng tiền mặt, chỉ là giá trị điểm số sẽ được phóng đại lên nhiều lần mà thôi.

Trước khi vào đây, Vu Tuấn đã ghé nhà vệ sinh công cộng gần đó để dịch dung thành một ông chú cao lớn, nói giọng miền Bắc.