Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Đặt tiền."
Một cậu em tóc đỏ lập tức chạy tới: "Anh, anh đặt bao nhiêu?"
"Đặt thế nào?"
"Tùy anh thôi, mười tệ một điểm, hay một trăm tệ một điểm cũng được."
Vu Tuấn ngẫm nghĩ một hồi sau đó rút ra tờ một trăm: "Vậy lấy một trăm tệ, đặt một điểm."
"Hả?" Tên đàn em tưởng mình nghe lầm.
Gã trông coi sòng này đã lâu, đã gặp đủ loại đại gia, nhưng chưa thấy ai chỉ đặt đúng một điểm.
Tuy nhiên gã vẫn thu tiền và làm theo.
Có người thích "tế thủy trường lưu" (đặt nhỏ giọt để kéo dài thật lâu), tận hưởng quá trình; có người lại thích một ván định thắng thua cho kích thích.
Loại máy này có hạn mức cao nhất là 999 điểm, Vu Tuấn đặt cược như vậy là để tốc chiến tốc thắng.
Theo thao tác của tên đàn em, mọi thứ nhanh chóng được hoàn tất.
Vu Tuấn lập tức dùng Thiên Cơ Nhãn lên chiếc máy này.
Ong ong...
Một tấm thẻ màu bạc hình thành, Vu Tuấn đã nắm rõ quy luật tiếp theo của nó.
Lần đặt cược đầu tiên, đinh đinh đinh...
Sau một chuỗi âm thanh trong trẻo, ánh đèn đỏ chậm rãi dừng lại.
Đương đương đương, trúng rồi! Gấp 10 lần, 10 điểm vào tay!
Tên đàn em bên cạnh ngẩn người, vận khí tốt thế sao? Lần đầu đã trúng ngay ô x10 rồi.
Rồi không đợi gã kịp phản ứng, ngón tay Vu Tuấn lại cử động.
Ván kế tiếp là ô x2, hắn đặt hết 10 điểm vào.
Trúng! 20 điểm.
Tiếp tục, ván sau là ô x10, đặt hết toàn bộ.
Trúng! 200 Điểm!
Ván tiếp theo sẽ ra ô x15, lần này không thể đặt hết được.
Vu Tuấn thầm tính toán một chút rồi đặt 57 điểm, như vậy sau khi thắng, tổng điểm hắn nhận được sẽ là 998 điểm – một con số tối ưu.
Đinh đinh đinh...
Tiếng chuông đơn điệu vang lên nhưng lại như chiếc búa nhỏ gõ vào tim gã đàn em. Người đàn ông này thực sự quái dị.
Từ 1 điểm vốn ban đầu, chỉ qua ba lần đặt cược đơn giản đã vọt lên 200 điểm. Nhìn bộ dạng hắn lại cực kỳ tự tin ván này sẽ trúng nên mới đặt lẻ 57 điểm như vậy.
Chẳng lẽ hắn không sợ thua trắng sao?
Lòng tin này từ đâu mà có?
Đương đương đương...
Tiếng nhạc ồn ào lại vang lên.
Lại trúng rồi! Ba con số 998 màu đỏ lấp lánh đến chói mắt.
Tên đàn em không tài nào bình tĩnh nổi nữa, đây đã không thể giải thích bằng hai chữ "vận khí" rồi. Nhưng gã vẫn luôn canh giữ ở đây, cũng tận mắt trông thấy toàn bộ quá trình, không hề thấy đối phương gian lận.
Thêm nữa là loại máy này nếu muốn ăn gian chỉ có cách mở máy ra chỉnh mạch điện, còn mấy thứ điều khiển từ xa trong truyền thuyết thì chiếc máy này chắc chắn không có rồi.
"Không ổn, việc này quá lớn, phải báo cáo ngay!"
Cố Hiểu Ba đã nhanh chóng có mặt.
Khi nhận điện thoại, gã cứ đinh ninh là Vu Tuấn đến phá, nhưng khi thấy người ngồi trước máy là một ông chú dáng người hơi mập thì chân mày gã lập tức gắt gao nhíu lại. Từ khi nào thành phố Tây Lâm lại có nhiều cao thủ thế này?
"Đổi tiền." Vu Tuấn nhìn Cố Hiểu Ba cười nói.
Nhìn con số đỏ chót trên máy, Cố Hiểu Ba không khỏi đau lòng một hồi.
Một lần bỏ ra gần mười vạn tệ, coi như cả ngày hôm nay làm không công.
Nhưng việc này đã thu hút đám khách chơi khác chạy tới vây xem, ai nấy đều trầm trồ hâm mộ vận khí của ông chú này.
Nếu không đổi tiền, uy tín của sòng sẽ tiêu tan, về sau chẳng còn ai dám tới chơi nữa.
"Đổi!" Gã rặn ra một chữ từ kẽ răng, đáy lòng như dao cắt.
Vu Tuấn cầm mấy xấp tiền dày cộm, thản nhiên rời đi giữa những tiếng bàn tán xôn xao. Đương nhiên, hắn không định dừng lại ở đó.
Đã ra tay thì phải "ổn, chuẩn, ác", đánh một lần cho gã đau đến tận xương tủy.
Hắn đem tiền đi cất rồi tìm chỗ vắng vẻ, dịch dung thành một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, một lần nữa quay lại phòng trò chơi.
Mọi người vẫn đang nhiệt liệt thảo luận về "ông chú" vừa rồi, chẳng ai chú ý đến một thanh niên mặc áo thun ngắn tay, lặp lại đúng bài cũ: “bỏ 100 tệ đặt 1 điểm”.
Cũng chỉ sau bốn lần, điểm số đã nhảy lên 996.
Hắn vẫy tay gọi đàn em cách đó không xa: "Đổi tiền!"
...
"Mày nói cái gì?" Cố Hiểu Ba vừa về văn phòng chưa lâu, suýt nữa thì bóp nát chiếc điện thoại.
Lại có người thắng mười vạn tệ?
Đùa à, từ bao giờ máy xèng lại dễ ăn như thế?
"Vẫn là người lúc nãy?"
"Không, lần này là một thanh niên." Tên đàn em ở đầu dây bên kia run rẩy nói: "Nhưng chuyện xảy ra vẫn giống hệt ông chú kia, hắn chỉ đặt bốn lần là thắng lớn, giờ đang đòi đổi tiền."
"Đợi đó, tao xuống ngay."
Cố Hiểu Ba vội vã chạy xuống, nhìn chằm chằm vào gã thanh niên đang chờ đổi tiền. Có thể khẳng định người này và ông chú lúc nãy hoàn toàn không phải là một và cũng chẳng có nét gì giống Vu Tuấn.
Gã cảm thấy hôm nay mình thực sự gặp quỷ rồi.
Nhưng gã nhanh chóng trấn tĩnh lại để phân tích tình hình. Đây tuyệt đối không phải trùng hợp, trên đời không có chuyện gì ngẫu nhiên đến thế.
Mà nếu không phải trùng hợp thì chắc chắn là có kẻ đang nhắm vào gã.
Cố Hiểu Ba tự hỏi gần đây gã đâu có đắc tội với ai ghê gớm, mà ở cái mảnh đất Tây Lâm này, cũng chưa ai có bản lĩnh đó.
Ngoại trừ một người: Vu Tuấn, gã thầy bói chưa đầy hai mươi tuổi kia.