Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trước đó nghe Lưu Hạo báo cáo có người dọn sạch mấy chục cái máy trong vòng nửa giờ, gã còn không tin vì nghĩ không ai thắng nổi chương trình máy tính. Nhưng sau khi tự mình điều tra, lại cẩn thận xem xét những đoạn video được quay bí mật, gã đã không còn nghi ngờ năng lực của Vu Tuấn nữa.
Việc mời thám tử tra nội tình, chủ động mời hợp tác và dùng thủ đoạn bức bách sau đó chính vì gã đánh giá rất cao năng lực của người này.
Chỉ là Vu Tuấn không ra mặt, mà sai người khác ra tay cũng lợi hại đến thế sao?
Tuy khó tin nhưng như Sherlock Holmes đã nói: "Khi bạn đã loại bỏ những điều không thể thì điều cuối cùng, dù khó tin đến đâu, cũng chính là sự thật."
Nếu hai người tối nay thực sự do Vu Tuấn chỉ điểm thì gã phải định giá lại giá trị của cậu thanh niên kia rồi.
"Anh Ba, điểm của người này..."
“Đổi!”
"Nhưng anh Ba..." Một gã đàn em mặc sơ mi trắng khó xử nói: "Biết báo cáo với công ty thế nào đây?"
"Báo cáo thế nào à? Cứ báo cáo sự thật!" Cố Hiểu Ba cau mày: "Chẳng lẽ chúng ta mở cửa làm ăn mà lại muốn chơi xấu?"
"Như vậy không ổn đâu, ông chủ mà biết sẽ không vui...”
"Hết thảy mọi hậu quả đều có tao gánh."
Vu Tuấn đứng xa nghe thấy lời này thì khá bất ngờ. Hắn cứ ngỡ sau lần mất mười vạn đầu tiên, kiểu gì Cố Hiểu Ba cũng tìm cách quỵt tiền ở lần thứ hai, không ngờ gã lại không làm vậy. Chẳng biết gã này thông minh hay đần nữa. Nhưng cái đó không quan trọng, cứ cầm được tiền là tốt rồi.
Bồi thường hai mươi vạn trong một ngày, chắc chắn Cố Hiểu Ba sẽ đoán được chuyện này có liên quan đến hắn. Cũng không biết gã sẽ dùng chiêu gì tiếp theo đây?
Vu Tuấn liền liếc nhìn Cố Hiểu Ba một cái.
Ong ong... Thiên Cơ Nhãn khởi động, thông tin của Cố Hiểu Ba được cập nhật.
Hắn nhanh chóng trông thấy kết quả, tối nay tên này sẽ phái mười mấy người đến đập kính nhà hắn. Đương nhiên là đập không vỡ, nhưng gã sẽ không dừng lại mà tiếp tục sai người đổ dầu hỏa lên cửa, dùng sơn đỏ viết lời đe dọa lên tường hành lang...
Vu Tuấn cạn lời, cái tên này chắc chắn là mình đang làm xã hội đen chứ?
Tục ngữ có câu "quá tam ba bận", nhưng Vu Tuấn chẳng lo lắng gì, vì mỗi lần đến đây hắn đều dùng một diện mạo khác nhau.
Cố Hiểu Ba cũng không ngu, biết có người đang nhắm vào mình nên dứt khoát mời hết khách ở tầng hai ra ngoài, chỉ để tầng một kinh doanh bình thường.
Vu Tuấn thấy gã tạm ngừng hoạt động ở tầng hai nên cũng thong thả đi về.
...
Rạng sáng nay đám đàn em của Cố Hiểu Ba sẽ theo mệnh lệnh mà tìm đến đổ dầu, để tránh cửa lớn và kính mới bị bẩn, hắn cần chuẩn bị một chút.
Cửa sổ thì dán một lớp màng bọc thực phẩm là xong, còn cửa chính thì hơi phiền phức vì dán màng bọc dễ bị lộ.
Thế là hắn bôi một lớp nhựa mỏng lên cửa rồi dùng máy sấy thổi khô, lặp lại nhiều lần tạo thành một lớp màng trong suốt bảo vệ. Dù chúng có xịt bao nhiêu sơn, chỉ cần lột lớp màng này ra là cửa lại như mới.
Còn việc chúng viết chữ lên tường hành lang thì cứ để mặc chúng, sau này mua ít sơn trắng phủ lên là xong.
Chuẩn bị xong, Vu Tuấn đi ăn khuya rồi dùng nốt số lần Thiên Cơ Nhãn trong ngày để quét sạch hơn trăm máy xèng trên đường, thu về hơn hai ngàn đồng xu rồi về ngủ.
Vừa tới hành lang, mùi dầu hỏa nồng nặc đã xộc vào mũi.
Hắn giậm chân cho đèn sáng lên, trên tường hiện ra mấy chữ đỏ tươi: "Vu Tuấn, trả lại tiền mồ hôi nước mắt cho tao!"
Vu Tuấn thầm khen Cố Hiểu Ba cũng có khiếu sáng tạo, lại nghĩ ra kiểu bôi nhọ này, ai không biết lại tưởng hắn đi lừa đảo bên ngoài.
Cửa nhà hắn ở tầng hai bị xịt sơn đỏ lòm như hiện trường vụ án. Kiểm tra cửa sổ, dù chúng không leo lên được nhưng đã dùng "bom sơn" (túi nilon chứa sơn) ném vào.
Nhờ có lớp màng bọc thực phẩm, sơn không dính được mà chảy hết xuống bức tường phía dưới, làm mấy nhà tầng dưới cũng bị vạ lây.
...
Ngày hôm sau Vu Tuấn cũng chẳng đi bày quầy, vì trong lòng đã biết chắc đàn em của Cố Hiểu Ba đang chờ sẵn ở đó. Hắn ở nhà chơi game cả ngày, mãi đến khi phố xá lên đèn mới chậm rãi tiến về phía phòng trò chơi.
Tầng hai hôm nay đã mở cửa lại, nhưng bên cạnh mỗi máy chơi game đều có một gã du côn đứng canh.
Xem ra Cố Hiểu Ba đã đề phòng, nhưng với Vu Tuấn loại đề phòng này là vô ích.
Hôm nay hắn dịch dung thành một gã mập mạp nặng hơn trăm ký, mặc áo sơ mi hoa phanh ngực để lộ sợi dây chuyền vàng to bản, thản nhiên ngồi xuống, đập một xấp tiền một ngàn tệ lên máy, dõng dạc nói giọng miền Nam: "Đàn em, đặt cửa!"
Lần này hắn thay đổi chiến thuật, đặt thẳng một ngàn tệ cho một điểm.
Sự "chịu chơi" này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người và khiến đám du côn cảnh giác.
Mấy tên đứng vây quanh sau lưng hắn, mắt không rời hai tay vì sợ hắn giở trò.
Vu Tuấn coi như không thấy, khẽ liếc nhìn máy chơi game một cái rồi đặt cược vào duy nhất một ô.
Đinh đinh đinh...
Theo một chuỗi âm hưởng tuyệt vời truyền ra, ánh đèn đỏ dừng lại. Đương đương đương...
Không có bất cứ trì hoãn nào, trúng x15!