Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 50. Anh trai, sao vận khí của anh tốt thế?

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tên tóc vàng đứng sau vừa thấy tình hình không ổn, đang định gọi cho Cố Hiểu Ba nhưng máy chạy chỉ mất mười giây, gã còn chưa kịp bấm số thì Vu Tuấn đã thắng ván tiếp theo.

Lần này là x5, tuy không nhiều nhưng với mức cược một ngàn tệ một điểm thì 75 điểm tương đương bảy vạn năm ngàn tệ rồi.

Đám khách khứa vây xem đều hâm mộ đến đỏ cả mắt.

"Anh trai, sao vận khí anh tốt thế?"

"Có bí quyết gì không anh?"

"Thắng thế này thì cả đời chẳng lo gì nữa rồi!"

"Anh yên tâm, ông chủ ở đây uy tín lắm, thắng bao nhiêu sẽ trả bấy nhiêu!"

Đám đông bắt đầu khích bác Vu Tuấn chơi tiếp. Tất nhiên là hắn không định dừng lại nhưng cũng không đặt hết 75 điểm.

Ván sau sẽ ra x20, nếu đặt hết sẽ thắng một triệu rưỡi, con số này quá lớn, Cố Hiểu Ba dù có uy tín đến đâu cũng không trả nổi, mà đụng đến thế lực phía sau gã thì phiền phức to.

Hắn tính toán một phen rồi đặt 7 điểm, tổng thắng thu về khoảng 20 vạn, tương đương với hôm qua.

Con số này đủ khiến Cố Hiểu Ba đau lòng nhưng vẫn nằm trong giới hạn chịu đựng.

Lúc Cố Hiểu Ba bước vào, trên mặt gã đã chuyển sang màu xanh mét.

Hôm qua lỗ nặng đã khó ăn nói với ông chủ rồi, hôm nay lại tiếp diễn.

Cứ theo cái đà này thì gã khỏi cần quản lý sòng bạc nữa.

Dù là người trọng uy tín, gã cũng đang tính cách để "xóa đi khoản nợ này".

"Người anh em này, có thể mời anh lên lầu uống chén trà không?"

Vu Tuấn nghiêng đầu nhìn gã, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, nói giọng miền Nam: "Trà nước gì? Sao? Muốn chơi xấu hả?"

Cố Hiểu Ba biến sắc, gã kinh doanh ở đây đã mấy năm chưa từng bị ai nói là chơi xấu. "Tiền tôi không thiếu của anh một xu, nhưng có vài chuyện chúng ta nên nói rõ ràng."

Vu Tuấn làm bộ khó nhọc đứng dậy rồi phất tay ra hiệu cho gã dẫn đường.

Bước vào văn phòng của Cố Hiểu Ba, khói thuốc mù mịt, ít nhất cũng có hai mươi gã đàn em đứng đó với vẻ mặt không mấy thiện cảm. Người bình thường vào đây chắc chắn sẽ run rẩy, cái mạng nhỏ còn lo chẳng xong nói gì đến tiền?

Vu Tuấn khẽ nhíu mày. Dù tố chất cơ thể hắn đã vượt xa người thường nhưng "hai đấm không địch nổi bốn tay", đối phó với hai mươi người trong không gian hẹp thì hắn khó mà lành lặn thoát ra được.

Nhưng Tôn Tử có câu "thượng binh phạt mưu", dùng đầu óc được thì không nên dùng vũ lực. Hắn tỏ vẻ khó chịu rồi thản nhiên ngồi xuống sofa như đang ở nhà mình.

Thấy hắn không chút sợ hãi, Cố Hiểu Ba nghi hoặc hỏi: "Người anh em này, nghe giọng nói thì có vẻ như anh không phải người địa phương?"

Vu Tuấn nhướng mày, hỏi ngược lại: "Anh gọi tôi lên đây là để điều tra hộ khẩu à?"

"Tôi chỉ muốn hỏi xem người bạn hiền đây thuộc bang phái nào?"

Định dò xét gốc gác sao?

Vu Tuấn đã sớm chuẩn bị đối sách.

"Bang phái?" Hắn cười khinh khỉnh: "Tôi - Hồ Kiến - Vua cờ bạc, cần gì phải thuộc bang phái nào?"

Không chỉ Cố Hiểu Ba mà tất cả đám đàn em trong phòng đều suýt rớt cả tròng mắt. Tên này tự xưng là Vua cờ bạc? Đùa à, có Vua cờ bạc nào béo như quả bóng thế kia không?

Đối với việc Vu Tuấn tự xưng là Vua cờ bạc, phản ứng đầu tiên của mọi người là chấn kinh, sau đó là hoài nghi và cuối cùng là bật cười đầy châm chọc.

Có kẻ còn cười ra tiếng heo: "Khịt khịt... Vua cờ bạc? Thời nay biết chơi mấy cái máy xèng mà cũng dám xưng là Vua cờ bạc à? Thế ông đây biết hát 'Vong Tình Thủy', chẳng lẽ là Thiên vương chắc?"

Cố Hiểu Ba quay lại lườm gã đàn em vừa lỡ mồm kia một cái, trong lòng thầm chửi: “Đúng là đồ nhiều chuyện.”

Thực ra trong lòng gã cũng không tin. Người có bản lĩnh thật sự sao lại hạ mình vào mấy sòng bạc nhỏ kiểu này để đánh máy xèng? Hơn nữa hình tượng của đối phương thực sự không khớp với danh xưng "Vua cờ bạc" chút nào.

Trong ấn tượng của Cố Hiểu Ba, Vua cờ bạc ít nhất cũng phải có khí chất già dặn, ánh mắt sắc bén, mười ngón tay linh hoạt, chứ đâu như vị trước mắt này, béo như quả bóng, đi đường chẳng khác gì đang lăn, mắt híp tịt lại thì nhìn rõ cái gì?

Nhưng tục ngữ nói, nhìn người không thể nhìn bề ngoài.

Người này đã dám thốt ra lời ngông cuồng như thế, chắc chắn ngoài đống mỡ kia ra còn có bản lĩnh khác.

Xem ra phải thăm dò kỹ một chút mới được.

"Anh nói anh là Vua cờ bạc, làm sao để chứng minh?"

Vu Tuấn đã sớm biết gã sẽ hỏi như vậy nên không nói nhiều, chỉ đưa tay lấy bộ bài poker dưới bàn trà ra. Hắn không hề trộn bài, cứ thế mà trải tung bộ bài nằm úp mặt xuống bàn rồi liếc mắt nhìn một cái.

Cùng với tiếng "ông ông" kéo dài trong đại não, bên trong Thức hải nhanh chóng hình thành năm mươi hai tấm thẻ màu bạc.

Hiện tại, chỉ cần hắn nhìn vào bất kỳ lá bài nào trên bàn, tấm thẻ tương ứng trong Thức hải sẽ tự động mở ra.

Nói cách khác, bộ bài này đối với hắn đã hoàn toàn là trong suốt.

"Anh muốn bài gì?"

Cố Hiểu Ba suy nghĩ một chút rồi nói: "Thùng phá sảnh Hoàng gia bích (♠10 - ♠J - ♠Q - ♠K - ♠A )."

Vu Tuấn nhìn như tùy ý rút năm lá bài ra rồi thong thả tựa lưng vào sofa.

Cố Hiểu Ba đầy nghi hoặc, đưa tay lật năm lá bài poker đã hơi cũ lên.

Đúng là Ách bích, lại còn là thùng phá sảnh từ 10 đến A!

Chương trước