Hệ Thống Trảm Yêu Trừ Ma

Chương 1. Vệ Phàm

Chương sau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người dịch: nxkhiem

- Không ngờ xuyên không rồi mà vẫn phải đi làm từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều!

Đeo đao ngang lưng, Vệ Phàm mặc một bộ áo xanh ra khỏi cửa, trên chiếc áo xanh này, nổi bật nhất chính là chữ SAI (ý chỉ sai dịch) khá lớn.

Hắn đã xuyên không trở thành một sai dịch của nha môn Vân Thành, coi như là ăn bữa cơm quan gia.

Khóa cửa lại, Vệ Phàm xoa xoa cái đầu đang hơi đau nhức, ngón tay chạm vào một cục máu đông thì rụt lại vì đau.

Theo ký ức của thân xác hiện tại, cục máu đông này là do hôm qua khi bắt người bị gậy đập trúng, có lẽ cũng nhờ cú đập này mà hắn mới có thể xuyên không đến đây.

Trước đó, cục máu đông khiến cho hắn đau đến mức chết đi sống lại, nhưng khi ký ức dần hòa nhập, cơn đau cũng giảm đi không ít.

Chỉ là đôi mắt vẫn còn chút mờ, nhìn mọi vật có phần không rõ ràng.

- Yêu ma khắp nơi, tai hoạ bộc phát?

Vệ Phàm thì thầm.

Dựa theo ký ức của chủ nhân thân xác này, thế giới mà hắn xuyên việt không chỉ đơn thuần có bối cảnh cổ đại, mà còn có yêu ma quỷ quái, nhưng cũng có những người luyện võ đạt đến mức thông thần.

Kiếp này của hắn chính là một võ giả, sau khi trở thành sai dịch nha môn, được truyền thụ một bộ Kim Chung Tráo và một bộ Huyết Sát Đao Pháp.

Luyện tập ba tháng, đến hiện tại Kim Chung Tráo vẫn chưa nhập môn, nhưng Huyết Sát Đao Pháp thì đã có chút thành quả.

- Vệ đại nhân, hôm nay ngài muốn ăn gì?

- Cho ta ba cái bánh bao thịt lớn!

Đi ngang qua tiệm bánh bao, Vệ Phàm mua mấy cái bánh bao rồi tiếp tục đến nha môn.

Đừng nhìn hắn chỉ là một sai dịch, là tiểu tốt thấp cổ bé họng ở nha môn mà xem thường.

Ở trong mắt của dân thường, hắn chính là nhân vật lớn, người có thân phận, dù đi đến đâu thì mọi người đều cúi đầu chào hỏi, rất sợ đắc tội.

Bởi vì chức vụ sai dịch này giống như là mấy chức vụ đặc quyền dành cho con ông cháu cha ở kiếp trước, chỉ có thể truyền từ đời cha sang đời con, người bình thường hoàn toàn không có cơ hội chen chân.

Khi nhìn thấy bộ đồng phục màu xanh trên người của hắn đi trên phố thì mọi người đều chủ động nhường đường.

*

- Vệ đại nhân, hôm qua may nhờ có ngài, nếu không cháu gái tôi đã bị tên súc sinh kia làm nhục rồi, lão già cố ý đến cảm tạ ngài.

Một ông lão bên đường xách một cái giỏ, dắt theo một cô bé khoảng mười ba, mười bốn tuổi đột nhiên chặn trước mặt Vệ Phàm, gương mặt lộ rõ cảm kích.

Vệ Phàm nhìn qua, nhận ra hai người họ.

Hôm qua, chủ nhân bộ thân xác này trong lúc tuần phố phát hiện có kẻ định làm nhục cô bé trước mặt, định ra tay bắt giữ, nhưng lại bị tên đó đánh một gậy vào đầu.

Cô bé nhút nhát trốn sau lưng ông lão, thỉnh thoảng thò đầu ra liếc trộm Vệ Phàm.

- Trương lão đầu đừng khách sáo, tôi chỉ làm việc trong phạm vi chức trách của mình thôi!

Ông lão họ Trương này cũng sống ở con phố gần đây nên Vệ Phàm và ông ta cũng đã biết nhau từ trước chứ không phải là bởi vì chuyện ngày hôm qua mới nhận biết.

Trong ký ức, con trai và con dâu của Trương lão đầu dường như đã bị yêu ma quỷ quái hại chết, khi Vệ Phàm đến xem, chỉ thấy một vài mảnh thi thể bị cắn xé.

Vệ Phàm bận rộn đến nha môn điểm danh, nói xong định rẽ lối rời đi, nhưng Trương lão đầu nhất định kéo hắn lại, chìa ra cái giỏ trong tay.

- Lão già này không có gì tốt, chỉ có mấy quả trứng gà, coi như chút lòng thành, xin đại nhân nhận cho.

Vệ Phàm cúi đầu nhìn xuống, trong chiếc giỏ có năm, sáu quả trứng gà, tất cả đều đã được luộc chín, phía trên vẫn còn hơi ấm.

Hắn cảm thấy ấm lòng.

Chủ nhân của bộ thân xác này là người ngay thẳng, có lòng chính nghĩa, là một sai dịch tận tụy, hắn cũng đã từng giúp đỡ không ít người, nhưng đây là lần đầu tiên có người mang đồ đến tận nơi để nói lời cảm ơn.

Vệ Phàm vốn định không định nhận, nhưng Trương lão đầu cứ khăng khăng giữ lấy, hắn cũng không dám dùng sức, sợ làm ông lão ngã xuống đất.

- Tôi nhận, nhưng chỉ lấy một quả thôi, số còn lại ông để bồi bổ cho cháu gái.

Vệ Phàm giơ tay lấy một quả trứng, lúc này Trương lão đầu mới thôi không giữ lại nữa.

- Vệ đại nhân quả thật là người tốt, đáng tiếc người tốt như ngài không còn nhiều nữa!

Trương lão đầu nhìn bóng lưng Vệ Phàm rời đi, cảm thán không ngớt.

- Ông ơi, trong giỏ có tiền!

Trương lão đầu nghe vậy cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trong giỏ có hai đồng tiền.

- Vệ đại nhân…

Đôi mắt của Trương lão đầu bỗng đỏ lên.

Sống mấy chục năm trời, đến cả những sai dịch không bóc lột dân chúng cũng đã là tốt lắm rồi chứ làm gì có kẻ lấy đồ rồi còn trả tiền.

- Cháu à, cháu nhớ kỹ cho ông, sau này nếu có khả năng, nhất định phải báo đáp Vệ đại nhân!

Chương sau