Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người dịch: Nxkhiem

- Ôi, trứng gà nhà thật sự rất ngon!

Chỉ cắn ba miếng đã ăn hết quả trứng, Vệ Phàm có chút hối hận vì trước đó không lấy thêm vài quả.

Sau khi đi thêm một lúc, hắn đến phòng làm việc.

Sau khi báo cáo với sai trưởng, Vệ Phàm cùng đồng nghiệp Chu Thất ra phố tuần tra.

Vừa ra khỏi nha môn, Chu Thất đột nhiên nói:

- Tôi nghe nói tối qua Dương Tuấn đã được thả rồi!

Dương Tuấn chính là người mà Vệ Phàm bắt hôm qua.

Gã này giữa phố muốn bắt cóc cô bé cháu gái của Trương lão đầu để làm điều bất chính.

Thậm chí lúc Vệ Phàm đến, gã chẳng những không dừng tay mà còn phản kháng, đánh hắn một côn. Cục u vẫn còn đau trên đầu của Vệ Phàm hiện tại chính là tác phẩm từ một côn này của đối phương

Cuối cùng, Vệ Phàm phải rút đao ra, Chu Thất chạy đến thì gã mới chịu dừng tay.

Sau đó, Vẹ phàm cũng không nghe theo lời khuyên của Chu Thất, tóm Dương Tuấn, nhốt vào nhà lao

Không ngờ còn chưa được nửa ngày đối phương đã được thả ra rồi.

*

Ánh mắt của Vệ Phàm chợt trở nên sắc bén, hắn trầm giọng nói:

- Ai thả hắn?

Quang minh bắt cóc người giữa phố lại thêm tội tấn công sai dịch, vậy mà lại được thả dễ dàng như vậy.

Chu Thất nói:

- Nghe nói là do Lý bộ đầu thả, dù sao anh rể của Dương Tuấn cũng là hương chủ của Mãnh Hổ bang, hôm qua tôi đã khuyên anh đừng xen vào chuyện này, bắt hắn cũng chỉ phí công. Tôi còn nghe nói Dương Tuấn lúc rời đi đã buông lời cảnh cáo, bảo rằng anh cứ chờ đấy! Làm cái nghề này, thử nhìn xem có mấy người nghiêm túc giống anh vậy chứ? Bởi vì những người nghiêm túc đều không còn nữa rồi... Haiz... sau này anh cẩn thận chút nhé, không thể chọc vào Mãnh Hổ bang đâu, chẳng lẽ anh không biết tên của chúng là từ đâu mà có à?

Không còn sau này nữa!

Bởi vì chủ nhân của bộ thân xác này đã bị cú đánh kia giết chết rồi.

- Mãnh Hổ bang...

Vệ Phàm trầm ngâm, trong đầu nhanh chóng tìm lại ký ức liên quan đến Mãnh Hổ bang.

Nghe đồn rằng bang phái này lấy tên như vậy là vì có liên quan đến yêu quái hổ.

Bởi vì mục đích tồn tại của Mãng Hổ bang này là thu thập bảo vật, mỹ nữ và cung cấp người làm thức ăn cho yêu quái hổ, nhiều người sau khi đắc tội với Mãnh Hổ bang đều biến mất không dấu vết.

Đừng nói đến loại sai dịch tuần phố như bọn họ, ngay cả những người như bộ đầu cũng không dám đụng đến Mãnh Hổ bang.

- Phải rồi, đầu anh không sao chứ?

- Không sao!

Vệ Phàm lắc đầu.

Thật sự là mạng người như cỏ rác, bang phái công khai dùng người làm thức ăn cho yêu quái hổ như thế mà chẳng ai quản lý.

*

- Giết người rồi!

Đột nhiên có tiếng hét vang lên.

Vệ Phàm và Chu Thất nhìn nhau, vội vàng chạy về phía có tiếng thét.

- Tránh ra, chúng tôi là người của nha môn!

Vệ Phàm đẩy đám đông ra, nhìn thấy dưới đất đã có một vũng máu lớn, vài quả trứng gà bị vỡ và hai đồng tiền nhuốm máu.

Trương lão đầu, người trước đó mang trứng gà đến cảm tạ hắn, hiện tại đã nằm ở trên đất, máu tươi chảy lênh láng, cổ đã bị một đao chém gần đứt lìa, chết không nhắm mắt, ngã trong vũng máu, tay của ông vươn về một hướng, như muốn liều mạng nắm lấy thứ gì đó.

- Kẻ giết người chạy về hướng nào?

Vệ Phàm túm lấy cổ áo một người xem náo nhiệt, cao giọng hỏi.

- Bọn chúng vác theo một cô bé chạy về hướng kia!

Người đó chỉ về phía một con hẻm.

Vệ Phàm thả người đó ra, rồi lao về phía con hẻm, trong đầu toàn hình ảnh Trương lão đầu chết không nhắm mắt, ngã trong vũng máu.

- Vệ Phàm đừng đi, bọn chúng đang cố dẫn anh vào bẫy đấy!

Chu Thất ở phía sau hô lên, nhưng chỉ thấy Vệ Phàm trong nháy mắt đã chạy vào con hẻm.

*

- Haha... Vệ Phàm, mày đến rồi, tao biết là mày sẽ có gan mà đuổi theo!

Trong con hẻm, Dương Tuấn cầm một thanh đao nhuốm máu, phía sau hắn là hai gã đàn ông, chúng giữ chặt cô bé nhà họ Trương, cô bé đang khóc lóc đến khản cổ:

- Vệ ca ca, bọn chúng giết ông nội, bọn chúng không phải người, hu hu...

Cô bé giãy giụa dữ dội, nhưng dù sao cô cũng chỉ là một đứa bé mười mấy tuổi, làm sao có thể thoát khỏi tay hai gã đàn ông to lớn.

- Dương Tuấn, thả cô bé ra, có gì thì tính với tao này!

Vệ Phàm cầm đao, từng bước tiến vào con hẻm, Chu Thất do dự một chút rồi cũng theo sau.

- Thả con bé này sao? Chỉ vì hôm qua nó không biết điều, khiến tao lần đầu ngồi tù! Còn mày nữa, dám không nể mặt tao, mày cũng đừng mong sống yên, tao sẽ khiến mày hối hận từng chút từng chút vì đã dám chọc vào tao, rồi sau đó tao sẽ ném mày cho Hổ đại nhân làm thức ăn.

Dương Tuấn nói xong thì lập tức vung tay tát mạnh một cái vào mặt cô bé nhà họ Trương, cô bé suýt ngất đi, gương mặt tái nhợt lập tức sưng phồng lên.

- Chẳng phải mày muốn làm đại hiệp à? Lại đây, mày để tao đánh mày, tao sẽ không đánh con bé này!

- Dương Tuấn, đừng ép tao!

Vệ Phàm trừng mắt nhìn Dương Tuấn đang hống hách, đột nhiên, những thứ mờ ảo trước mắt từ lúc xuyên không của hắn bỗng trở nên rõ ràng