Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người dịch: nxkhiem

【Võ học:】

【Kim Chung Tráo (Chưa nhập môn)】

【Huyết Sát Đao Pháp (Tinh thông)】

【Công lực hiện tại: 0】

【Có thể thêm công lực vào võ học để tăng tiến độ võ học】

【Trảm yêu trừ ma tà, có thể nhận được công lực tương ứng】

Hóa ra trước đây mình nhìn mọi thứ mờ ảo, không phải do bị gậy đập trúng đầu làm mắt có vấn đề, mà là do bàn tay vàng này.

Một bàn tay vàng giúp trảm yêu trừ ma, có thể bạo công lực. Còn công lực thì chắc là thứ tăng tu vi như trong mấy truyện mạng mà hắn đã đọc ở kiếp trước.

Thế nhưng rồi, giống như nghĩ đến điều gì đó, Vệ Phàm khẽ cau mày, Kim Chung Tráo của hắn vẫn chưa nhập môn, lúc này đi trảm yêu trừ ma chẳng khác gì tự nộp mạng.

- Mày không nhận ra à? Là tao đang cố ép mày đấy, chính mày đã hại chết lão Trương, đây chính là cái giá phải trả khi mày lo chuyện bao đồng. Hôm qua nếu mày không xen vào, cùng lắm tao chỉ lấy chơi con bé một lần, nếu vui thì còn có thể thưởng tiền cho nó nữa. Nhưng giờ thì tao đổi ý rồi, tao sẽ cưỡng bức nó, rồi ném nó cho Hổ Cửu Gia ăn, sau đó từ từ hành hạ mày đến chết.

Vừa nói, Dương Tuấn vừa đi tới, biểu cảm thản nhiên như điều hắn đang nói là chuyện ăn cơm uống nước hàng ngày vậy.

- Hôm nay mày dám động đến tao thử xem, không cần tao ra tay, bộ đầu của bọn mày cũng sẽ lột da mày đấy.

Vệ Phàm và Chu Thất đều nắm chặt bàn tay lại nhưng cũng không nói gì.

- Sai dịch? Ngầu lắm hả, khà khà khà

Dương Tuấn đã đi đến trước mặt của Vệ Phàm, hắn giơ tay định tát người sau nhưng Vệ Phàm nhanh chóng chụp lấy tay hắn, cú tát này không thể hạ xuống.

Chu Thất vội nói:

- Dương Tuấn, ngươi đừng quá đáng, dù gì chúng ta cũng là sai dịch, hôm qua đúng là Vệ Phàm sai, ta thay hắn xin lỗi ngươi.

Dương Tuấn nghe vậy, trợn mắt quát:

- Cút! Nể tình hôm qua mày không ra tay, lão tử tha cho mày một mạng, nhưng còn tên Vệ Phàm này, ai cầu xin cũng vô dụng!

Vệ Phàm thả tay Dương Tuấn ra, nói:

- Tao thừa nhận không thể chọc vào Mãnh Hổ bang, hôm qua là do tao nóng nảy, mày muốn gì mới bỏ qua chuyện hôm qua, tha cho cô bé nhà họ Trương?

Hắn vẫn chăm chú nhìn Dương Tuấn, chỉ thấy sau khi nói xong câu này, cảnh tượng trước mắt lại thay đổi.

【Dương Tuấn: Cưỡng hiếp, ép người làm kỹ nữ, nuôi yêu ba năm, lòng dạ đen tối!】

【Giết hắn, có thể nhận được ba năm công lực!】

Thì ra người cũng có thể tính là yêu ma!

Dương Tuấn không phải võ giả, tức là loại công lực này không phải loại công lực mình vẫn nghĩ, hoặc có lẽ cách mình hiểu về công lực quá hạn hẹp, cho rằng chỉ có võ giả mới có công lực.

- Cuối cùng mày cũng sợ rồi? Lại đây, liếm sạch máu của lão Trương trên lưỡi dao, sau đó tao sẽ cho mày biết cách thoát thân. À! Phải quỳ xuống mà liếm, nếu không ta sẽ làm nhục con bé ngay trước mặt mày.

Thấy Vệ Phàm không còn cứng rắn như hôm qua, Dương Tuấn đưa lưỡi dao nhuốm máu ra, giọng nói càng thêm ngạo mạn.

Hắn đã nói sẽ từ từ hành hạ Vệ Phàm và đây chỉ mới là bước khởi đầu.

‘Cưỡng hiếp, bức người làm kỹ nữ, nuôi yêu ba năm, lòng dạ đen tối! Giết hắn, có thể nhận được ba năm công lực!’

Vệ Phàm chăm chú nhìn dòng chữ trên bảng, trong mắt lóe lên hàn quang, dần dần xuất hiện một tia điên cuồng.

Mày muốn chơi tao, phải không? Mày nghĩ chỉ mình mày biết cách chơi sao?

Mãnh Hổ bang, yêu quái hổ?

Cũng chỉ có một mạng thôi mà, yêu quái hổ còn chưa xuất hiện ở đây, mày cũng dám chơi tao sao?

- Đưa đao ra!

Vệ Phàm đưa tay ra, Dương Tuấn cười tít mắt, giao đao cho hắn.

Lúc này, trong lòng của Dương Tuấn vẫn đang cười thầm, cho rằng Vệ Phàm đã biết sợ, nghĩ chỉ cần mình quỳ xuống liếm sạch máu là xong, nhưng hắn đã chuẩn bị thêm nhiều trò khác nữa.

- Các huynh đệ nhìn kỹ nhé, Vệ bộ khoái của chúng ta sắp biểu diễn tuyệt kỹ rồi!

Dương Tuấn ngạo mạn hét lên:

- Mau quỳ xuống, liếm sạch máu trên dao cho tao!

Hắn rất muốn thấy phản ứng của kẻ hôm qua đã cứu ông cháu nhà họ Trương, giờ lại phải liếm máu của ông lão.

Đang mơ màng suy nghĩ, đột nhiên hắn thấy Vệ Phàm vừa nhận đao rồi tiến lên một bước, một tay túm lấy cổ hắn, tay còn lại đẩy mạnh lưỡi dao về phía trước.

Phụt!

Chỉ nghe thấy tiếng quần áo và xương cốt bị cắt đứt, lưỡi đao sắc bén lập tức xuyên qua ngực của Dương Tuấn, mũi dao xuyên thẳng ra sau lưng hắn.

- Khè... khè...

Trong nháy mắt, ngực của Dương Tuấn phập phồng kịch liệt như một chiếc túi gió bị xì hơi, hắn kinh hoàng nhìn Vệ Phàm đang ở ngay trước mắt, không thể tin nổi, chẳng lẽ gã này vẫn chưa khuất phục sao?

- Huyết Sát Đao Pháp!

Vệ Phàm rút đao ra, máu nóng bắn tung tóe, văng đầy mặt đất.

Vệ Phàm di chuyển nhanh như quỷ mị, nhanh chóng tiến tới, chém thêm một đao vào hai kẻ đang bắt giữ nha đầu họ Trương kia.

Lưỡi đao nhuốm máu khẽ rung lên, phát ra âm thanh ong ong, đồng thời phóng ra một tia sáng màu hồng yếu ớt.