Họa Chủ (Dịch)

Chương 31. Khàn Giọng Cảm Tạ

Thái độ nhận lỗi này khiến tâm trí Nguyễn Túc thoáng trống rỗng. Nàng theo bản năng nhìn sang Tần Dật, vẻ mặt rành rành bối rối và luống cuống.

Tần Dật trước tiên dùng ánh mắt trấn an nàng. Ngay sau đó, ánh nhìn của hắn dán chặt vào bóng lưng lão đông gia, dâng lên một tia đánh giá đầy ngưng trọng.

Ở cái thời đại mạng người như cỏ rác này, kẻ bề trên có thể tùy ý tước đoạt mọi thứ của kẻ bề dưới, kể cả tính mạng. Lời xin lỗi thực sự là một thứ vô cùng xa xỉ, chỉ dùng để biểu đạt trước những kẻ ngang hàng hoặc có địa vị cao hơn.

Cũng giống như việc hoàng đế muốn củng cố uy quyền, sẽ chẳng bao giờ dễ dàng thừa nhận sai lầm của bản thân, dẫu cho chính sách của hoàng đế có khiến thiên hạ lầm than, bá tánh gặp muôn vàn tai ương họa loạn.

Vậy hành động này là vì lẽ gì?

Nếu quả thực đúng như những gì Tần Dật đang suy đoán, thì hắn cảm thấy sự đánh giá của bản thân dành cho vị lão đông gia này e rằng vẫn còn quá thấp.

Giữa không gian tĩnh lặng,

Nhiếp Quân Việt lại cất lời. Giọng nói bình thản định hình lại bản chất của trận tập kích đêm qua:

“Chuyện tập kích đêm qua vốn bắt nguồn từ một chút hiểu lầm. Dạo gần đây Liễu Y từ Trung Nguyên trở về, có quá nhiều việc bộn bề cần ta đích thân xử lý. Điều đó đã khiến ta lơ là, không lường trước được những hệ lụy nối tiếp từ chuyện cầu thân lần trước.”

Vừa nói, lão vừa nghiêng đầu, liếc mắt nhìn ra ngoài.

Trên con đường mòn lầy lội bên ngoài tiểu viện, có mấy tên Thiết vệ tùy tùng đang đứng canh gác. Đầu lĩnh bắt gặp ánh mắt này liền lập tức hiểu ý. Gã sải bước tiến lên, cúi người dâng một chiếc hộp gỗ chạm trổ vô cùng tinh xảo.

Nhiếp Quân Việt nhận lấy, sau đó đưa cho Nguyễn Túc. Sự ôn hòa và xót xa nơi đáy mắt lão dường như chẳng phải giả vờ:

“Đây là Tuyết Ngưng Sương, có kỳ hiệu với vết sẹo bỏng. Nghe tin ngươi lỡ tay làm bỏng mặt, ta liền sai người đến phủ đô tìm mua một hộp. Kiên trì bôi chừng nửa năm đến một năm, hẳn là sẽ xóa mờ được không ít vết sẹo.”

“. . . . .”

Nghe những lời này, hai mắt Nguyễn Túc khẽ mở to, con ngươi đen láy lóe sáng. Nàng tha thiết nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ, trong lòng quả thực rất muốn nhận. Nhưng ngay sau đó, nghĩ đến chút bổng lộc ít ỏi của mình chắc chắn không mua nổi thứ này, lại còn phải tằn tiện dành dụm chữa bệnh cho Tiểu Dật, cuối cùng nàng đành lắc đầu cự tuyệt.

“Nhận lấy đi.”

Tần Dật bỗng nhiên lên tiếng, chất giọng non nớt đột ngột xen ngang cuộc trò chuyện:

“Đây là hảo ý của đông gia, tỷ tỷ.”

Lời này vừa dứt, sắc mặt Nhiếp Quân Việt vẫn ôn hòa như nước, không mảy may biến đổi. Thế nhưng đám môn khách và hộ vệ của Tiên Khách Cư xung quanh đều ít nhiều để lộ vẻ bất mãn.

Đặc biệt là nữ nhân mang tên Liễu Y kia.

Vượt quyền.

Tranh đoạt uy nghiêm của chủ nhân.

Thiên hạ phân chia giai cấp nghiêm ngặt này, nếu đổi lại là những gia tộc hào môn khác, chỉ nội một câu vừa rồi cũng đủ để đánh chết tươi tên thiếu niên thấp hèn này.

Song lúc này, thấy lão đông gia chưa có động tĩnh gì, đám thuộc hạ đương nhiên cũng chẳng tiện lên tiếng.

“A... A...”

Nguyễn Túc khẽ kêu lên hai tiếng, nhận lấy hộp gỗ, trịnh trọng và cung kính cúi người thi lễ.

Nhiếp Quân Việt mỉm cười xua tay.

Ngay khoảnh khắc mọi chuyện tưởng chừng đã êm xuôi,

Giọng điệu non nớt của Tần Dật lại vang lên:

“Tỷ, tỷ không nói một tiếng cảm tạ sao?”

“. . . . .”

Nguyễn Túc giật mình ngước mắt lên, đong đầy vẻ kinh ngạc. Nhưng sau một khắc chạm mắt với đệ đệ, nàng mím môi, chậm rãi há miệng, dùng chất giọng khàn đặc thốt ra câu đầu tiên trước mặt người ngoài ròng rã suốt bốn năm qua:

“Đa... tạ... đông... gia.”

“. . . . .”

Tĩnh lặng.

Ngỡ ngàng.

Bành Tuấn, gã tráng hán đang dốc tâm mổ xẻ thi thể Sát Viên, trợn trừng hai mắt to như chuông đồng.

Chân mày La Liễu Y nhíu chặt, hai bàn tay đang khoanh trước ngực vô thức bóp chặt lấy bắp tay.

Không một ai có thể ngờ kẻ từng uống Á Tín Thang lại vẫn mở miệng nói chuyện được, kể cả lão đông gia Nhiếp Quân Việt.

Khóe mắt lão giật giật mất kiểm soát, nhịp đập nơi lồng ngực đột ngột tăng tốc. Vài điều suy đoán đã được chứng thực. Song ngay sau đó, niềm hân hoan trong lòng liền bị một gáo nước lạnh dội tắt ngóm.

Câu nói khi nãy của tên tiểu quỷ này, chính là đang tuyên thệ chủ quyền với lão.

Sương sớm lảng vảng quanh sân. Nhiếp Quân Việt ngoái lại nhìn đầy thâm ý, tầm mắt khóa chặt vào thiếu niên đang mang sắc mặt đơn thuần như tờ giấy trắng kia.

Có những thứ tuyệt đối không thể nhắc tới trước mặt người ngoài.

Biến số Tần Dật chưa chết đã tước sạch toàn bộ quyền khống chế của Nhiếp Quân Việt đối với cả ván bài vây giết này.

Vì lẽ đó, đêm qua lão đã phác thảo sẵn vô số kịch bản, thậm chí tính đến cả trường hợp Nguyễn Túc trực tiếp bỏ trốn. Thế nhưng sáng nay, khi đẩy cánh cửa tiểu viện ra, khung cảnh đập vào mắt lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính.

Giữa buổi bình minh xám xịt nhợt nhạt, thiếu niên gầy gò ấy cứ thế đơn độc ngồi trên bậc thềm trước cửa phòng.

Hắn đang đợi lão.

Không hề xa lạ, không chút kiêng dè, càng không mảy may e sợ. Hắn cất lời gọi một tiếng "Nhiếp thúc thúc", rồi bèn thỉnh cầu lão sai phái thuộc hạ rã thi thể con Sát Viên cái kia giúp mình.