Họa Chủ (Dịch)

Chương 32. Báo Cho Lão Biết

Bên hông giắt nỏ tay, miệng lại nhắc nhở bọn họ cẩn thận bẫy rập trong sân.

Hắn căn bản không hề có ý định che giấu.

Thiếu niên này đang dùng tư thái bình tĩnh nhất để báo cho lão biết:

Chính hắn đã tự mình trốn thoát.

Cũng chính hắn đã tự tay giết chết con Sát Viên cái này.

Hắn biết đêm qua có kẻ dòm ngó tiểu viện.

Và hắn cũng thừa biết, mục tiêu vây giết trong kế hoạch của lão đêm qua chính là hắn.

Mọi lý lẽ thoái thác mà lão chuẩn bị sẵn trong đêm qua, cùng với tất thảy toan tính ròng rã suốt nhiều tháng trời cốt để thu phục tâm trí Nguyễn Túc, ngay trong khoảnh khắc ấy đều sụp đổ tan tành như cành khô gỗ mục.

“...Đông gia.”

Lão buộc lòng phải thừa nhận, ngay tại thời khắc đó, lão lại cảm nhận được một trận rùng mình sởn gai ốc đã vắng bóng từ rất lâu, mà nguồn cơn lại toát ra từ gã thiếu niên còn chưa qua độ tuổi vũ thược này.

Bởi những trắc trở lão từng nếm trải trong quá khứ.

Và cũng bởi sự e dè đối với tương lai của đối phương.

Khi vừa đến Hoàng Trúc trấn, Tần Dật mới chỉ là một đứa trẻ sáu bảy tuổi. Vậy mà hắn dám giả ngốc ngay dưới mí mắt lão ròng rã bốn năm trời, chẳng để lộ ra dù chỉ nửa điểm sơ hở.

“Đông gia.”

Thanh âm hơi cất cao kéo Nhiếp Quân Việt bừng tỉnh. Là tên đầu lĩnh Thiết vệ mặc giáp, gã khẽ giọng:

“Chúng ta nên quay lại trấn thôi.”

Nhiếp Quân Việt thở ra một hơi trọc khí, gật đầu, rồi nhìn về phía Nguyễn Túc:

“Nguyễn Túc, chuyện đêm qua lỗi không thuộc về ngươi. Nhưng suy cho cùng cũng liên quan đến mười mấy mạng người, chí ít thì cũng phải cho Trấn Át sứ bên kia một lời công đạo. Ngươi hãy cùng ta quay về Hoàng Trúc trấn một chuyến, tường thuật lại đôi chút tình tiết để cấp dưới soạn thành văn kiện gửi đi.”

Nói tới đây, Nhiếp Quân Việt khựng lại một lát. Liếc nhìn tiểu tử đang cười rạng rỡ như chẳng màng thế sự kia, lão bèn nói:

“Tiểu Dật cũng đi cùng luôn đi. Gần đây thời buổi rối ren, hắn ở lại tiểu viện này một mình cũng không an toàn. Còn Bành Tuấn... Ngươi tạm thời cứ ở lại đây, cẩn thận rã thi thể con Sát Viên này theo những lời Tiểu Dật phân phó.”

“Rõ.”

Bành Tuấn lập tức lĩnh mệnh.

Sau một hồi thu dọn ngắn gọn, sương sớm trên núi đã tan sạch. Đám môn khách cùng Thiết vệ của Tiên Khách Cư đều tập hợp trên quan đạo. Nguyễn Túc y phục chỉnh tề dắt theo Tần Dật đi đến trước mặt bọn họ.

Trên quan đạo, hai mươi danh nội gia hảo thủ thuộc hai đội Thiết vệ, hơi thở sâu dài, đang vây quanh canh gác một cỗ xe ngựa được trang hoàng xa hoa lộng lẫy. La Liễu Y vận kình trang bó sát màu tím sẫm cưỡi tuấn mã đi đầu đội ngũ, trường kiếm bên hông khẽ đung đưa. Thấy hai tỷ đệ bước ra, đôi mắt thon dài của ả híp lại, nhưng không buông lời khiêu khích nữa.

Đã không cần phải tiếp tục giả câm, Nguyễn Túc vươn tay xoa đầu Tần Dật, sau đó ngồi xổm xuống, hơi quay đầu, nhỏ giọng:

“Đến trấn... rất xa, để ta... cõng đệ.”

Tần Dật thể chất yếu ớt, lại thêm mất ngủ nên cũng chẳng từ chối. Hắn vòng tay ôm lấy cổ thiếu nữ, áp sát vào tấm lưng gầy gò mong manh của nàng.

Chẳng qua, hắn vừa mới yên vị, một giọng nói đã xuyên qua tấm rèm đong đưa vọng ra từ trong xe ngựa:

“Nguyễn Túc, thân thể Tiểu Dật ốm yếu, bệnh lại vừa mới khỏi. Gió núi cuối thu buốt giá lạnh lẽo, cứ để hắn lên xe ngựa đi cùng ta đi.”

“. . . . .”

Nguyễn Túc thoáng cứng đờ người. Nàng theo bản năng ngoái lại nhìn Tần Dật. Sống mũi thanh tú gần như chạm sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn khôi ngô nhưng nhợt nhạt của hắn.

Hơi thở của Tần Dật phả vào vành tai khiến nàng cảm thấy hơi ngứa ngáy. Dường như đã đoán trước được điều này, hắn kề sát tai nàng thì thầm:

“Tỷ, buông đệ xuống đi, lão đông gia có việc tìm đệ.”

Cởi giày bước lên xe.

Nội thất bên trong xe không quá xa hoa, nhưng lại cực kỳ thoải mái. Sàn xe không kê ghế ngồi như bình thường mà trải nệm êm ái. Lư hương khảm nơi song cửa sổ tỏa ra từng làn hương Trầm Thủy lượn lờ. Trong góc xếp gọn gàng chăn bông cùng gối tựa. Một chiếc bàn thấp bằng gỗ tử đàn chia đôi không gian xe ngựa, bên trên chất đống những cuộn văn kiện lộn xộn.

Nhiếp Quân Việt quỳ ngồi phía sau bàn thấp. Lão rũ mắt xem xét quyển tông trải phẳng trên mặt bàn, dường như không hề phát giác có người bước vào.

Tần Dật chẳng nói chẳng rằng, đi tới quỳ ngồi xuống trước án thư. Y phục rách rưới trên người hắn hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh xung quanh, nhưng thần sắc lại tự nhiên như công tử thế gia quyền quý.

Xe ngựa chuyển bánh, tĩnh lặng không một tiếng động.

Nhiếp Quân Việt không ngước nhìn lên, càng không lên tiếng. Lão chỉ dùng sự bình thản đến ngạt thở ấy để xử lý sự vụ của Tiên Khách Cư.

Trầm mặc chính là một loại thể hiện của uy áp.

Nhất là trong tình cảnh lúc này.

Lão đông gia hiển nhiên rất am hiểu đạo lý này. Lão định dùng sự im lặng ấy để ép hài tử đối diện phải chủ động mở miệng.

Nhưng Tần Dật lại cứ yên lặng quỳ ngồi ở phía đối diện, hoàn toàn không bận tâm đến áp lực kia.

Thời gian từng chút trôi qua giữa bầu không khí tĩnh mịch như tờ. Trong xe chỉ còn lại tiếng bánh xe nghiến qua đường núi cùng tiếng lật giấy sột soạt vang lên.

Khi sắp đến Hoàng Trúc trấn, Nhiếp Quân Việt bỗng nhiên nâng bàn tay đeo ngọc ban chỉ lên. Nương theo tiếng ‘bốp’ xé toạc sự tịch liêu, song cửa sổ đóng sập lại, ngăn cách mọi âm thanh từ bên ngoài.