Đối mặt với câu hỏi này, Thường Hạo Nam đương nhiên nói thật: “Bởi vì những sự kiện xảy ra hồi đầu năm nay, em nghĩ chúng ta không thể cứ mãi để người khác bắt nạt được. Nếu Không quân chưa đủ mạnh, em nghĩ mình phải thiết kế ra một loại máy bay có thể nhanh chóng nâng cao sức chiến đấu.”

Nghe câu trả lời của Thường Hạo Nam, ánh mắt của Đỗ Nghĩa Sơn khẽ thay đổi.

Thật là một thứ tình cảm chất phác, nhưng trong cái thời đại lòng người đầy biến động này, nó lại trở nên hiếm hoi biết bao.

Huống chi cậu sinh viên trước mặt không chỉ có thứ tình cảm chất phác ấy, mà còn có khả năng biến tình cảm thành hành động kiên trì bền bỉ.

Điều này khiến ông nhớ lại nhóm đồng nghiệp thời trai trẻ của mình.

“So với kẻ địch mạnh, hiện tại chúng ta quả thực còn khá yếu kém.” Đỗ Nghĩa Sơn đặt cốc nước sang một bên: “Nhưng chỉ cần có được tinh thần và hành động lực như cậu, tôi tin việc đuổi kịp bọn họ hoàn toàn không phải là chuyện bất khả thi.”

“Chắc chắn rồi ạ, và em tin ngày đó sẽ không còn xa nữa.” Thường Hạo Nam trả lời với giọng điệu kiên định.

Đỗ Nghĩa Sơn không tiếp tục đề tài này nữa mà chỉ cười, hỏi tiếp: “Vậy thì, sau khi có ý tưởng cải tiến J-7, làm sao cậu lại nghĩ đến việc đi theo hướng cửa hút khí dưới cằm?”

Thời khắc mấu chốt đến rồi!

Thường Hạo Nam hít sâu một hơi, đưa ra lời giải thích đã chuẩn bị kỹ càng từ trước:

“J-7 hiện tại thiếu hụt nhất chính là năng lực tác chiến ngoài tầm nhìn, vì vậy điểm xuất phát trong suy nghĩ của em là để lại không gian ở mũi máy bay nhằm lắp đặt radar.”

“Mà hướng đi phóng to nón mũi trên MiG-21bis và J-7C của nước ta gần như đã chạm trần, do đó em tính đến việc thay đổi trực tiếp phương thức hút khí ở mũi máy bay ban đầu, và cửa hút khí dưới cằm chính là phương án ít gây ảnh hưởng nhất đến kết cấu tổng thể của máy bay.”

“Trong quá trình mô phỏng sau đó, em phát hiện do trường dòng nén ngoài của chóp che radar ở mũi rất khó phối hợp với trường dòng co thắt trong của cửa hút khí, nên xuất hiện vấn đề thành bên cửa hút khí bị nén mạnh hơn thành trên.”

“Đồng thời, sóng xung kích tới dạng hình nón bên trong cửa hút khí giao thoa với phần thân trước hình nón tạo ra mép trước phía trên hình lưỡi liềm, khiến khu vực gần bề mặt gần mép trước phía trên cửa hút khí sinh ra gradient áp suất ngang với áp suất hai bên cao hơn mặt phẳng đối xứng. Nó buộc lớp biên phát triển từ phần thân trước hình nón phải hội tụ về phía mặt phẳng đối xứng của cửa hút khí, từ đó hình thành cấu trúc xoáy năng lượng thấp phát triển về phía hạ lưu, làm suy giảm nghiêm trọng hiệu suất tổng thể của cửa hút khí.”

“Vì vậy, em đã cân nhắc không thiết kế tách rời giữa khí cụ bay và hệ thống động lực, giữa dòng chảy bên trong và dòng chảy bên ngoài nữa, mà lấy chóp che radar làm phần thân trước hình nón của cửa hút khí để tiến hành thiết kế tích hợp. Lợi dụng gradient áp suất ngang hướng từ mặt phẳng đối xứng dọc sang hai bên để thực hiện việc đẩy lớp biên của phần thân trước hình nón đi, nhằm đạt được mục đích giảm thiểu ảnh hưởng của lớp biên phần thân trước đối với đường dẫn dòng bên trong cửa hút khí. Đó cũng chính là tư duy mà em thể hiện trong bản thuyết minh thiết kế.”

Thường Hạo Nam trước khi trọng sinh dù sao cũng là một kỹ sư hàng không chính quy, không phải chỉ biết mỗi những thứ hệ thống dạy cho, thế nên câu trả lời đưa ra cực kỳ mạch lạc và tư duy vô cùng hoàn chỉnh.

Từ yêu cầu chỉ tiêu ban đầu, đến quá trình thử nghiệm vấp váp sau đó, rồi phát hiện vấn đề, cuối cùng giải quyết vấn đề, tạo thành một vòng khép kín tư duy trọn vẹn.

Đây là quá trình tâm lý mà chỉ có người thiết kế trực tiếp bắt tay vào làm mới có thể nói rõ ràng được.

Bất kỳ cuốn thuyết minh hay sổ tay thiết kế nào cũng không thể viết ra được những điều này.

Và khi Thường Hạo Nam giải thích xong thiết kế của mình, ánh mắt của Đỗ Nghĩa Sơn đã ngập tràn sự tán thưởng.

“Tiểu Thường à, trước đó Giáo sư Lưu có nói với tôi rằng trong buổi bảo vệ, cậu hiểu về thiết kế này vô cùng sâu sắc và rõ ràng. Thành thật mà nói, lúc đầu tôi có đôi phần không tin, nhưng bây giờ thì tôi đã được mở rộng tầm mắt rồi đấy.”

Đỗ Nghĩa Sơn vui vẻ cầm bản phương án thiết kế của nhóm Thường Hạo Nam trên bàn lên: “Đúng là sóng sau xô sóng trước, bộ xương già này của tôi sắp không theo kịp suy nghĩ của lớp trẻ các cậu rồi.”

“Viện sĩ Đỗ quá khen rồi ạ, em chẳng qua chỉ là dùng một số phương pháp mô phỏng tính toán để làm một thiết kế mẫu cải tiến thôi, vẫn còn rất nhiều điều cần phải học hỏi từ các bậc tiền bối như thầy.”

Thường Hạo Nam hoàn toàn không phải tâng bốc bừa bãi. Trên thực tế, Đỗ Nghĩa Sơn mãi cho đến sau thế kỷ mới vẫn tiếp tục cống hiến sức lực cho ngành hàng không, đồng thời từng đóng vai trò rất quan trọng trong quá trình nghiên cứu phát triển một mẫu máy bay vận tải nào đó.

“Hừ, ăn nói khéo léo đấy chứ.” Đỗ Nghĩa Sơn rõ ràng đã đọc bản báo cáo thiết kế này rất nhiều lần, lật ngay một cái là tới phần nội dung thử nghiệm hiệu suất: “Cậu cảm thấy loại cửa hút khí dưới cằm do cậu thiết kế này có ưu điểm lớn nhất là gì? Hay nói cách khác, ngoài việc dùng trên chiếc máy bay này ra, nó còn có thể ứng dụng vào những nơi nào khác nữa không?”

Câu hỏi này khiến Thường Hạo Nam trong lòng chấn động, thầm thán phục tầm nhìn của Viện sĩ Đỗ quả thực quá lợi hại. Chỉ cần dùng tối đa hai ba tiếng đồng hồ xem qua bản thuyết minh thiết kế, ông đã phát hiện ra tiềm năng lớn hơn của thiết kế này.

“Thực ra trong quá trình mô phỏng, chúng em đã phát hiện ra cửa hút khí mới so với thiết kế truyền thống có ưu thế rõ rệt hơn ở tốc độ cao hơn. Mặc dù tốc độ tối đa của J-7 cải tiến chỉ có thể đạt tới Mach 2.0, nhưng chúng em vẫn tiến hành một số tính toán đối với sự phân bố trường dòng và hiệu suất ở tốc độ cao hơn. Kết quả cho thấy, cho đến tốc độ Mach 3.5 - 4.0 và góc tấn dòng tới 6°, thiết kế cửa hút khí này vẫn có thể duy trì hệ số phục hồi tổng áp trên 0.73, và nếu tối ưu hóa chuyên biệt cho tốc độ cao ở việc lựa chọn điểm thiết kế thì hiệu suất còn có thể cao hơn nữa.”

“Có thể đạt tới Mach 4?”

Đỗ Nghĩa Sơn trước đó chỉ dựa vào kinh nghiệm để đưa ra phán đoán định tính, nhưng mắt ông rốt cuộc không phải là hầm gió, vẫn không thể nhìn ra được số liệu cụ thể.

“Dạ... chúng em tính toán tối đa tới Mach 4. Nếu tốc độ cao hơn nữa thì phương thức mô phỏng tính toán hiện tại không còn thích hợp nữa, cần phải cải tiến phương pháp, hơn nữa còn cần thiết bị tốt hơn.”

Nói cách khác, ý của Thường Hạo Nam là thiết kế này vẫn còn tiềm năng để khai thác, chỉ là do điều kiện hiện tại có hạn nên chưa thể khai thác ra mà thôi.