“Tiểu Lưu à.” Đỗ Nghĩa Sơn bưng cốc giữ nhiệt đẩy cửa văn phòng của Lưu Hồng Ba bước vào: “Đồ án môn học khóa này còn có tác phẩm nào đáng để xem nữa không?”

Nghe thấy câu này, Lưu Hồng Ba suýt chút nữa bật khóc. Trong tay ông đương nhiên vẫn còn bản thuyết minh thiết kế của Hoàng Chí Cường, tuy không thể so sánh với Thường Hạo Nam, nhưng đặt vào các khóa trước thì tuyệt đối là trình độ đạt điểm tối đa.

Thế nhưng lựa chọn lùi một bước này dường như cũng có khả năng bị Đỗ Nghĩa Sơn nẫng tay trên tiếp...

Nhưng Lưu Hồng Ba là người không biết nói dối, ông biết mình tuyệt đối không thể lừa được người thầy trước mặt.

“Vẫn... vẫn còn một bản thiết kế rất hoàn chỉnh nữa ạ, cho nên năm nay em dự định cho hai điểm tối đa. Thầy cứ ngồi nghỉ một lát, em đi lấy cho thầy.”

Một lát sau, thiết kế của nhóm Hoàng Chí Cường đã được đặt trước mặt Đỗ Nghĩa Sơn.

“Lại là một thiết kế hoàn chỉnh nữa à?”

Đỗ Nghĩa Sơn vui vẻ ngồi trên sofa bắt đầu lật xem, thế nhưng lần này, càng đọc lông mày ông lại càng nhíu chặt lại.

Lưu Hồng Ba cũng nhanh chóng nhận ra vẻ mặt của Đỗ Nghĩa Sơn có gì đó không đúng. Khác với vẻ nghiêm túc khi lần đầu nhìn thấy bản thiết kế của Thường Hạo Nam, sắc mặt của Viện sĩ lúc này giống như là... đang tức giận?

“Thầy ơi, bản thiết kế này... có vấn đề gì sao ạ?”

“Cậu sang văn phòng của tôi, trên giá sách thứ hai bên tay phải của bàn làm việc, có một cuốn sách tiếng Anh bọc bìa màu xanh lá cây, mang qua đây.” Đỗ Nghĩa Sơn trầm giọng nói.

Mặc dù chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Lưu Hồng Ba vẫn lập tức làm theo ý ông lấy cuốn sách đó về.

“Các cậu trong lúc chấm điểm bảo vệ, có hỏi câu gì về thiết kế này không?” Đỗ Nghĩa Sơn quơ quơ bản thuyết minh thiết kế được đóng quyển cẩn thận trong tay.

“Có hỏi một số chi tiết về mặt tính toán, nhưng bản thuyết minh thiết kế này đã viết rất tỉ mỉ rồi, nên không hỏi nhiều thêm.” Trong đầu Lưu Hồng Ba lóe lên một dự cảm chẳng lành.

“Cậu xem cái này đi.”

Đỗ Nghĩa Sơn vừa nói vừa lật cuốn sách đến trang cuối cùng, rồi đưa cho Lưu Hồng Ba.

“Đây là...” Lưu Hồng Ba nhận lấy cuốn sách, mới chỉ liếc nhìn hai cái, biểu cảm trên mặt nhanh chóng chuyển sang kinh ngạc, lật thêm vài trang ra sau, lại biến thành tức giận tột cùng.

Ở phần cuối của cuốn sách này có một chương “Ví dụ tính toán thiết kế”, trong đó quy trình thiết kế của một chiếc thủy phi cơ cỡ nhỏ gần như y hệt như bản mà Hoàng Chí Cường nộp lên!

Dù xét đến độ khó của môn học này, Lưu Hồng Ba không cấm sinh viên tham khảo các ví dụ tính toán trong sách giáo khoa hoặc các sách khác, nhưng điều đó bắt buộc phải trích dẫn theo danh mục tài liệu tham khảo, nếu phần tham khảo quá nhiều thì vẫn sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến điểm số.

Trong bản thuyết minh thiết kế của Hoàng Chí Cường đương nhiên không hề có trích dẫn.

Huống hồ tình huống trước mắt đã không thể gọi là tham khảo được nữa, đây hoàn toàn là đạo văn!

Vậy mà trước đó ông còn định cho bài tập này điểm tối đa!

Lưu Hồng Ba nhất thời cảm thấy mình bị đem ra làm trò hề.

“Thôi, chuyện này cậu tự xử lý đi, tôi về trước đây.” Tâm trạng tốt của Đỗ Nghĩa Sơn cũng bị chuyện này phá hỏng hoàn toàn, thậm chí ngay cả cuốn sách kia cũng chẳng thèm cầm mà đứng dậy rời khỏi văn phòng của Lưu Hồng Ba.

Vài phút sau, Lưu Hồng Ba với vẻ mặt u ám nhấc ống nghe điện thoại trên bàn làm việc lên.

“Alo, cô Nghiêm Lộ phải không? Phiền cô chạy một chuyến, bảo cậu Hoàng Chí Cường lớp cô qua văn phòng tôi một lát.”

“Không sao, tôi ở văn phòng suốt, muộn thế nào tôi cũng đợi được.”

Mặc dù trong lòng Lưu Hồng Ba đã có phỏng đoán đại khái về tình hình, nhưng dù sao chuyện này cũng liên quan đến điểm số, thậm chí là tương lai của một sinh viên, ông vẫn quyết định nén cơn giận xuống trước, gọi Hoàng Chí Cường tới để hỏi kỹ hơn một số vấn đề về tư duy thiết kế.

Nếu cậu ta có thể giống như Thường Hạo Nam lúc nãy, nói ra được một quá trình tư duy khép kín hoàn chỉnh, thì ông tạm thời có thể coi đây là sự trùng hợp.

Nhưng nếu không thể, thì đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.

...

Ở thời đại này, bài báo khoa học vẫn phải viết tay để gửi bản thảo, vì vậy sau khi rời khỏi văn phòng của Đỗ Nghĩa Sơn, Thường Hạo Nam đi thẳng tới cửa hàng văn phòng phẩm mua một xấp giấy kẻ ô rồi đi thẳng tới thư viện.

Còn chiếc xe đạp của Nghiêm Lộ...

Để lát nữa trả sau vậy, tin rằng chị Lộ sẽ hiểu cho.

Thường Hạo Nam tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, lấy ra từ trong hộp bút chiếc bút máy Hero 100 mà bố tặng anh hồi mới vào đại học, viết lên giấy tiêu đề bài báo mà anh đã suy nghĩ kỹ từ trước:

“Nghiên cứu bố cục tích hợp cửa hút khí co trong dưới cằm dạng mô-đun kép / phần thân trước hình nón.”

Tóm tắt: Nhằm đạt được sự phối hợp tối ưu giữa trường dòng co thắt trong của cửa hút khí co trong 3D và trường dòng nén ngoài của phần thân trước hình nón, bài báo đề xuất một phương pháp thiết kế tích hợp cửa hút khí co trong dưới cằm dạng mô-đun kép / phần thân trước hình nón (Double-modules chin inward-turning inlet and conical forebody, DCII/CF), thu được một bố cục tích hợp DCII/CF cửa hút khí đặt song song mới lạ. Đối với dạng bố cục này đã triển khai...

Việc viết tay bài báo khoa học thế này, viết chữ thực ra rất đơn giản, phiền phức nhất là vẽ hình, cần phải vẽ tay trên giấy kẻ tọa độ rồi dán vào, không phải kiểu dán Ctrl+V đâu, mà là dùng hồ dán, dán vật lý bằng tay.

May mà bản này hiện tại mới chỉ là sơ thảo, hơn nữa các biểu đồ cần thiết thì trước đó Ngô Ý Phạm đều đã làm xong cả rồi, giúp Thường Hạo Nam tiết kiệm được rất nhiều công sức.

Nhờ việc đã thuộc nằm lòng toàn bộ nội dung trong suốt hơn nửa tháng qua, Thường Hạo Nam không tốn quá nhiều thời gian, chỉ mất khoảng bốn tiếng đồng hồ là đã hoàn thành một cách mượt mà trôi chảy.

Lúc này trời đã về chiều tối, Thường Hạo Nam đoán chừng Đỗ Nghĩa Sơn có lẽ đã tan làm rồi, vì vậy quyết định ngày mai mới mang qua.

Nhìn 10 trang giấy bản thảo đã được viết kín trước mặt, anh vươn vai một cái đầy thỏa mãn.

“Nói mới nhớ, đến lúc phải liên lạc lại với gia đình rồi.”

Ngày thứ hai sau khi xuyên không về đây, Thường Hạo Nam đã gọi một cuộc điện thoại về nhà, nhưng khi đó anh hoàn toàn không kìm nén được cảm xúc, nên chỉ nói được vài câu là vội vàng cúp máy.

Nghĩ lại thì sau ngần ấy thời gian đã quen dần, chắc là không còn vấn đề gì nữa rồi.

Ngoài chuyện đó ra thì...

Anh sắp hết tiền rồi.

Vốn dĩ thì sắp được nghỉ hè rồi, số tiền còn lại chỉ cần ráng thêm vài ngày nữa là đủ mua một tấm vé tàu hỏa về nhà.

Nhưng kỳ nghỉ hè này, anh biết xác suất cao là mình sẽ không có thời gian về nhà.

Cho nên chuyện này cũng phải báo trước với gia đình một tiếng.

Bố của Thường Hạo Nam là Thường Viện Triều, một cảnh sát; mẹ anh là Chu Lị, giáo viên dạy Ngữ văn cấp ba.

Đúng vậy, chính là giáo viên dạy Văn kiêm chủ nhiệm lớp cấp ba của chính Thường Hạo Nam.