“Anh khiêm tốn quá, trường trung cấp trước đây đâu có dễ thi hơn đại học.” Thường Hạo Nam nhìn thiết kế cánh quạt trong tay: “Chưa nói đến cái khác, chỉ riêng việc nghĩ ra biên dạng cánh hình lá liễu kết hợp từ hai đoạn đường cong Bezier, thì thực sự đã rất có trình độ rồi, giỏi hơn rất nhiều sinh viên đại học đấy.”
Ngô Ý Phạm ở bên cạnh đột nhiên cảm thấy lời này nghe có vẻ sai sai ở đâu đó...
“Haizz... nói mấy thứ này thì có ích gì, vẫn không đấu lại được Fuji Electric. Chúng ta tuy không thích bọn Nhật Bản, nhưng, một chiếc quạt nhỏ bé, lại cứ không làm tốt bằng người ta.”
Hạo Đại Cương sờ sờ đỉnh đầu mình rồi thở dài một tiếng: “Không biết cậu có cách nào cải tiến một chút không?”
Không biết từ lúc nào cách xưng hô của anh ta đối với Thường Hạo Nam đã trở nên kính trọng hơn.
“Ừm... Đường cong Bezier mặc dù được sử dụng khá nhiều trong biên dạng cánh máy bay và máy móc cánh quạt, nhưng vấn đề vẫn khá rõ ràng.” Thường Hạo Nam trả lời:
“Thứ nhất là nó không thể thực hiện sửa đổi kiểm soát cục bộ, bất kỳ thay đổi nào cũng sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ đường cong, trong thiết kế này có 16 tham số, ít nhất một nửa đều không độc lập, thứ hai là không thể biểu diễn chính xác các đường cong bậc hai như cung tròn, cho nên dù có điều chỉnh tham số thế nào đi nữa, trên đường viền biên dạng cánh, chỗ nối giữa đường cong Bezier và cung tròn đều không thể đảm bảo tính trơn tru.”
Thấy Thường Hạo Nam nói đâu ra đấy, trên mặt Hạo Đại Cương tràn đầy sự phấn khích và mong đợi: “Xem ra cậu đã có ý tưởng rồi?”
Thường Hạo Nam gật đầu, nhìn sang Ngô Ý Phạm bên cạnh: “Ông Ngô, ký hợp đồng thôi.”
Nói một cách nghiêm túc, Thường Hạo Nam nên được coi là nhà thầu phụ, chỉ có điều bên A của hợp đồng thầu phụ này là người biết rõ và đồng ý.
Sau khi ký tên xong, Hạo Đại Cương trực tiếp lấy từ trong túi ra một phong bì giấy xi măng nhét vào tay Ngô Ý Phạm.
Tiền đặt cọc, 1000 nhân dân tệ.
Vào thời điểm này, đó không phải là một số tiền nhỏ.
Ngô Ý Phạm mở phong bì kiểm tra số tiền, lại rút từ bên trong ra hai tờ một trăm tệ nhét vào túi mình, cuối cùng đưa phong bì cùng với số tiền còn lại cho Thường Hạo Nam, coi như giao dịch đã hoàn tất.
“Vậy chuyện tối ưu hóa biên dạng cánh đành nhờ cậy hai vị, lần này ông chủ chúng tôi quyết tâm phải giành được đơn hàng của điều hòa Thường Hồng, mong hai vị chiếu cố nhiều hơn.”
Sau khi cất hợp đồng đi, Hạo Đại Cương đứng dậy trực tiếp chắp tay chào Thường Hạo Nam và Ngô Ý Phạm, thoạt nhìn có vẻ hơi mang phong cách của người trong giang hồ.
Nhưng nghĩ lại cũng hợp lý, làm ăn buôn bán ở thời đại này, lại dám ôm tiền mặt chạy khắp nơi, rốt cuộc đều là những người có chút bản lĩnh.
Sau khi tiễn Hạo Đại Cương đi, Ngô Ý Phạm tháo chiếc ba lô trên lưng xuống đưa cho Thường Hạo Nam:
“Anh Nam, bao lâu thì xong?”
“Khó nói lắm, nhưng chắc cũng khoảng một tuần thôi.” Thường Hạo Nam nhận lấy ba lô, bên trong là chiếc máy tính xách tay và đĩa mềm mà cậu đã rất quen thuộc trong suốt hơn nửa tháng qua.
“Một... một tuần?”
Tay Ngô Ý Phạm run lên, may mà Thường Hạo Nam đã xách được quai ba lô, nếu không chiếc máy tính bên trong e là chưa phát huy đủ giá trị đã đứt gánh giữa đường.
“Bọn họ nói với tôi là phương án ban đầu kia phải thiết kế mất hơn hai tháng cơ mà.”
“Ừm, nền tảng thiết kế cơ bản của họ thực ra rất tốt, tôi chỉ cần dùng B-Spline hữu tỉ không đồng nhất (NURBS) để tái cấu trúc tham số hóa biên dạng cánh quạt và đường xếp chồng, cải tiến một chút là được.”
“Không đồng nhất... cái gì cơ?”
Ngô Ý Phạm đột nhiên cảm thấy mình không chỉ học kém môn chuyên ngành, mà có thể môn ngữ văn cũng học không tốt.
“Nhìn là biết học kỳ trước ông không nghe giảng đàng hoàng rồi, trong môn Thiết kế hình học hỗ trợ máy tính của thầy Thi Pháp Trung đều đã giảng qua rồi.”
Để thích ứng với thân phận hiện tại, Thường Hạo Nam còn đặc biệt dành nửa ngày để ôn lại xem mấy học kỳ trước đã học những môn gì, lần này không thể nào xảy ra sai sót được.
“Hả? Đệt...” Ngô Ý Phạm đột nhiên cảm thấy xót xa, nếu học kỳ trước cậu ta chịu khó nghe giảng, thì bây giờ cậu ta đã có thể kiếm được năm nghìn tệ chứ không phải chỉ là một nghìn tệ cỏn con này.
Nhưng rất nhanh ảo tưởng này đã bị dập tắt.
“Đừng nghĩ nhiều quá, những gì thầy Thi dạy chỉ là nền tảng lý thuyết thôi, cái khó của việc này nằm ở khâu thực hiện.” Thường Hạo Nam vỗ vỗ vai Ngô Ý Phạm.
Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên Thường Hạo Nam làm công việc này, vào đầu thế kỷ 21 ở kiếp trước, cậu cũng từng dùng phương pháp tương tự để thiết kế một chiếc quạt hướng trục có kích thước gần như y hệt cho Tập đoàn Thường Hồng.
Tiền thân của Tập đoàn Thường Hồng ở tỉnh Tứ Xuyên dù sao cũng là một doanh nghiệp công nghiệp quốc phòng chuyên sản xuất radar điều khiển hỏa lực, mặc dù sau này chuyển sang dân sự, nhưng vẫn có mối liên hệ mật thiết với ngành công nghiệp hàng không, việc nhờ vả ngành hàng không giúp đỡ giải quyết các vấn đề kỹ thuật không phải là chuyện hiếm.
“Thôi được rồi, số tiền này tôi không kiếm được đâu.” Ngô Ý Phạm lắc đầu bất lực chấp nhận số phận, sau đó lại lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tay, viết xuống một dãy số rồi xé một trang giấy đưa cho cậu.
“Đây là số máy nhắn tin của tôi, sau khi ông làm xong chỉ cần bảo đài nhắn tin gửi cho tôi một chữ đã hoàn thành là được.”
Năm 1996, máy nhắn tin hiển thị tiếng Trung đã rất phổ biến, không chỉ có thể hiển thị số, mà còn có thể nhận được các tin nhắn ngắn với số lượng ký tự hạn chế, giống như phiên bản Lite của dịch vụ tin nhắn SMS.
Lúc này Thường Hạo Nam đã đeo ba lô lên lưng đi về phía thư viện, chỉ vẫy vẫy tay ra phía sau ra hiệu mình đã nghe thấy.
...
Mặc dù tuần thi cuối học kỳ hai năm ba của khoa máy bay rất nhàn rỗi, nhưng không có nghĩa là các chuyên ngành và khối lớp khác cũng vậy.
Vì thế trong thư viện không có gì bất ngờ khi chật cứng người, thậm chí ngay cả trên mặt đất cũng có không ít người ngồi.
Thế là sau khi mượn được vài cuốn sách tham khảo, Thường Hạo Nam ăn trưa qua loa, mang theo đồ đạc lại đi đến phòng máy tính.
Cho dù lần này không sử dụng hệ thống, nhưng hiệu suất làm việc của cậu vẫn khá cao, kiếp trước dù sao cũng xuất thân là người làm nghiên cứu khoa học đàng hoàng, sao có thể ngay cả dự án nhỏ này cũng không giải quyết được.
Chỉ có điều vốn dĩ chỉ là một quy trình làm việc theo từng bước, nhưng càng làm về sau, Thường Hạo Nam bắt đầu cảm thấy có chút không hài lòng.
Năm xưa khi cậu làm dự án cho Thường Hồng cũng chưa tới ba mươi tuổi, là một kỹ sư mới ra trường, sau đó lại trải qua hai mươi năm rèn luyện, còn hoàn thành một bản thiết kế tổng thể dưới sự hướng dẫn của hệ thống, tầm nhìn tư duy tự nhiên đã vượt xa năm xưa.
“Làm thì làm xong rồi, hiệu suất chắc cũng đáp ứng yêu cầu, nhưng mà...”