“Nhưng mà tiểu Thường này.” Đỗ Nghĩa Sơn kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh Thường Hạo Nam: “Mô hình này của cậu liên quan trực tiếp đến việc thiết kế mẫu máy bay cụ thể của chúng ta, hơn nữa phạm vi ứng dụng lại rất rộng, sẽ đóng vai trò rất lớn trong toàn bộ lĩnh vực thiết kế máy bay, đặc biệt là thiết kế máy bay chở khách. Vì thế... e rằng trong thời gian ngắn tới sẽ không thích hợp để công bố công khai.”

Thường Hạo Nam ngẩn người ra một chút.

“Ý thầy là...”

Rõ ràng, Đỗ Nghĩa Sơn ban nãy đã nói sẽ đích thân đi Tây An thì chắc chắn không phải định ỉm đi thành quả này không dùng.

Vì vậy khả năng duy nhất chính là...

“Để phía Viện 603 tiến hành kiểm chứng trước, nếu xác định khả thi thì nó sẽ trở thành tài liệu thiết kế nội bộ của hệ thống hàng không nước ta.”

Đỗ Nghĩa Sơn tháo kính xuống, dùng vạt áo lau sạch rồi đeo lại:

“Chỉ là loại tài liệu nội bộ này, số người có thể tiếp cận được sẽ rất ít.”

“Không sao đâu thầy Đỗ.” Thường Hạo Nam mỉm cười, đáp lại bằng giọng điệu không hề để tâm: “Trước đây em đã từng nói với thầy rồi, em cho rằng giá trị của những người làm hàng không Hoa Hạ chúng ta không phải được thể hiện qua các bài báo khoa học.”

Mang theo hệ thống sống lại một đời, làm sao anh có thể thỏa mãn với việc chỉ tranh giành chút hư danh trong giới học thuật.

Nghĩ cách tiếp cận nhanh nhất các dự án cấp cao hơn, nhận được nhiều tài nguyên hơn để giúp nền công nghiệp hàng không Hoa Hạ, thậm chí là toàn bộ nền công nghiệp phát triển trên làn đường cao tốc mới là việc ưu tiên hàng đầu cần cân nhắc.

Bài báo khoa học đối với anh chỉ là phương tiện chứ không phải mục đích!

Bản thiết kế cải tiến J-7 trước kia nói cho cùng cũng chỉ là một biến thể nâng cấp ở trình độ thế hệ hai rưỡi, vả lại chỉ là bài tập lớn môn học nên mới cần mượn tầm ảnh hưởng của tập san để người khác chú ý tới.

Còn ý nghĩa và tầm quan trọng của mô hình công trình mà anh tạo ra ngày hôm nay lại hoàn toàn khác biệt.

Nó hoàn toàn có thể dựa vào dự án MA60 đang được triển khai để quảng bá nội bộ như một “kinh nghiệm tiên tiến”.

Sức nặng của việc này lớn hơn một bài báo khoa học rất nhiều.

Phải biết rằng, những mô hình công trình có thể ứng dụng rộng rãi kiểu này, ngay cả ở các tập đoàn lớn như Boeing, Lockheed Martin hay Rolls-Royce cũng tuyệt đối là bí mật không bao giờ tùy tiện công khai ra bên ngoài.

Còn đối với nền công nghiệp hàng không Hoa Hạ vốn chưa có tích lũy gia tài dày dặn, lại càng phải giữ thật chặt ngón nghề độc môn hiếm hoi này.

Nghe câu trả lời dứt khoát đanh thép của Thường Hạo Nam, ánh mắt Diêu Mộng Na nhìn anh có thêm vài phần thấu hiểu.

Phương Chấn đứng bên cạnh thì cúi đầu, lộ ra vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ.

Về phần Đỗ Nghĩa Sơn, ông chỉ vỗ vai Thường Hạo Nam rồi khẽ gật đầu.

Ông đương nhiên nhận ra người học trò này khi nói chuyện hoàn toàn không có chút giả tạo nào, huống hồ đây cũng chẳng phải lần đầu tiên đối phương bày tỏ thái độ tương tự.

Vào năm 1993, Đại học Kim Lăng là trường đầu tiên đưa ra yêu cầu cứng về việc tốt nghiệp tiến sĩ phải có bài báo đăng trên SCI, sau đó các trường khác cũng nhanh chóng làm theo.

Đến thời điểm năm 1996 này, phong khí coi trọng duy nhất bài báo khoa học đã dần dần bắt đầu hình thành.

Tất nhiên, xét từ góc độ đảm bảo chất lượng đào tạo nghiên cứu sinh thì đây không thể coi là chuyện xấu.

Nhưng những ngành công trình khó sản sinh ra các bài báo như thiết kế khí cụ bay bị ảnh hưởng là điều khó tránh khỏi.

Mà trong bối cảnh đó, Thường Hạo Nam có thể có được nhận thức này lại càng tỏ ra vô cùng đáng quý.

Bên cạnh sự hài lòng, Đỗ Nghĩa Sơn bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo.

Có lẽ có thể để một sinh viên vừa có năng lực lại vừa có lập trường kiên định như thế này tham gia sớm vào một số dự án.

Coi như là tiếp thêm một nguồn máu mới hiếm hoi cho nền công nghiệp hàng không Hoa Hạ.

Nhưng trước đó, vẫn phải để Viện 603 kiểm chứng tính chính xác của mô hình do Thường Hạo Nam tạo ra đã.

Nếu không thì sức thuyết phục e rằng vẫn chưa đủ.

Nghĩ tới đây, ông rút một chùm chìa khóa trong túi ra đưa cho Hạ Thiên bên cạnh:

“Tiểu Hạ, cậu sang văn phòng của tôi lấy mấy chiếc đĩa mềm sang đây, sao chép các tệp công trình trong máy tính vào đó, ngày mai tôi cần dùng.”

Công trình không có chuyện nhỏ, cho dù ông đã là Viện sĩ thì cũng phải đưa ra đầy đủ bằng chứng xác thực mới có thể khiến phía Viện 603 yên tâm.

Động tác của Hạ Thiên rất nhanh nhẹn, chỉ mất vài phút đã cầm một hộp đĩa mềm quay lại, sau đó ngồi trước máy tính bắt đầu sao chép dữ liệu.

Tuy dung lượng của một chiếc đĩa mềm chỉ có 1,44 hoặc 2,88 MB, nhưng tốc độ đọc ghi của nó lại càng thấp hơn, thường chỉ mười mấy đến hai mươi KB/s, hơn nữa lại không ổn định.

Vì vậy để ghi đầy một chiếc đĩa thậm chí phải mất vài phút đồng hồ.

Nhân lúc rảnh rỗi này, Đỗ Nghĩa Sơn bước sang một bên, nhìn tờ lịch treo trên tường:

“Đợi sau khi tôi từ Tây An về, chiều ngày kia chúng ta sẽ họp nhóm, hai ngày này mọi người chuẩn bị một chút.”

Sau đó ông lại quay đầu nói riêng với Thường Hạo Nam:

“Ngoài ra tiểu Thường này, thiết kế có máy tính hỗ trợ và mô phỏng số ắt hẳn là hướng phát triển tương lai của lĩnh vực chúng ta. Về những mặt này, ở tuổi của tôi khả năng tiếp nhận những thứ mới mẻ không bằng người trẻ các cậu, cho nên tôi muốn cậu giảng giải một cách có hệ thống về kiến thức mảng này cho mọi người.”

Đỗ Nghĩa Sơn vừa dứt lời, chưa đợi Thường Hạo Nam kịp phản ứng thì Diêu Mộng Na đã tiếp lời:

“Thầy Đỗ nói rất đúng, trước đây em cũng luôn có suy nghĩ này. Trình độ mô phỏng máy tính của Thường Hạo Nam cực kỳ cao, đôi khi chỉ vài ba câu chỉ dẫn của cậu ấy đã giúp người ta mở mang hướng đi rồi. Nếu giảng riêng cho chúng em một buổi thì sự tiến bộ của mọi người chắc chắn sẽ lớn hơn nhiều.”

Dù trải qua cả ngày hôm nay, tất cả mọi người trong phòng thí nghiệm đều đã biết:

Thường Hạo Nam rất giỏi.

Nhưng chỉ có Diêu Mộng Na là người thực sự từng hỏi ý kiến Thường Hạo Nam, cô mới biết anh rốt cuộc lợi hại đến mức nào.

Một việc, bản thân mình biết làm và việc có thể nói ra được là hai chuyện khác nhau.

Nói ra được và giảng giải một cách dễ hiểu, đi sâu vào bản chất lại là hai chuyện hoàn toàn khác nữa.

Muốn đạt tới cảnh giới thứ ba, trình độ nếu không nói là xuất thần nhập hóa thì ít nhất cũng phải đạt tới mức dung hội quán thông.

Mà hai lần Thường Hạo Nam giảng cho cô, tuy thái độ và giọng điệu luôn khiến cô tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng hiệu quả quả thực rất tốt.

Ngoài ra, Diêu Mộng Na cũng muốn để những người khác trong nhóm đề tài nếm thử cảm giác bị nghiền ép chỉ số thông minh khi nhận sự chỉ bảo từ Thường Hạo Nam.

Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.

“Ừm... không thành vấn đề.” Thường Hạo Nam xoa xoa mũi đáp: “Nếu chỉ giảng suông thì hiệu quả có thể không tốt lắm, em có thể tìm một ví dụ tính toán để thao tác thị phạm trực tiếp tại chỗ.”