Tương ứng với đó, nếu mô hình công trình do Thường Hạo Nam tạo ra và được Đỗ Nghĩa Sơn tiến cử này sau khi áp dụng vào thiết kế máy bay mà xảy ra vấn đề, người phải chịu trách nhiệm trực tiếp không phải họ, mà là Dịch Nguyên Hòa.

Đó chính là sự thống nhất giữa quyền hạn và trách nhiệm.

Nếu đặt Đỗ Nghĩa Sơn vào vị trí đó thì chắc chắn ông cũng sẽ có suy nghĩ tương tự.

Dịch Nguyên Hòa châm một điếu thuốc, ngậm đầu lọc vào miệng rồi rít một hơi thật sâu.

Nếu mô hình này chỉ liên quan đến phân tích rung cánh phi tuyến tính thì thực ra chẳng có gì phải đắn đo.

Cứ thổi hầm gió trước để kiểm chứng độ chính xác của mô hình, nếu đạt tiêu chuẩn thì mới tiến hành bay thử.

Rủi ro dẫu sao cũng sẽ nhỏ hơn.

Nhưng cái ức chế chủ động hiện tượng rung cánh này...

Kể từ khi phương Tây lần đầu tiên đưa ra khái niệm này đến nay cũng mới chỉ hơn mười năm.

Trong lĩnh vực thiết kế máy bay thậm chí còn chưa từng thực sự được ứng dụng.

Do liên quan đến chuyển động của các mặt điều khiển khí động học nên rất khó để kiểm chứng chỉ bằng cách thổi hầm gió.

Bởi vì mô hình hầm gió thu nhỏ vốn dĩ không có các cánh lái khí động, mà cho dù có làm ra được thì cũng không có cách nào điều khiển theo quy luật điều khiển mà Thường Hạo Nam đã viết.

Còn về mô hình kích thước thật...

Máy bay Y-7 có sải cánh dài 29 mét, sau khi đổi cánh mới thì dài gần 35 mét.

Thực sự không thể tìm đâu ra một hầm gió có kích thước lớn đến mức đó.

Vì vậy sau khi kiểm chứng lý thuyết xong thì buộc phải bay thử nghiệm trực tiếp.

Rủi ro này là cực kỳ lớn.

Phải biết rằng hiện tại chỉ có duy nhất 1 chiếc máy bay kiểm chứng đang tiến hành thử nghiệm tiêu chuẩn bay.

Chiếc máy bay độc nhất vô nhị này ngoài việc gánh vác nhiệm vụ kiểm chứng cho dự án, trên thực tế còn là một đợt kiểm chứng cho bộ quy chế tiêu chuẩn bay hoàn toàn mới CCAR25 tiếp cận chuẩn quốc tế của Hoa Hạ.

Vạn nhất xảy ra sự cố, việc bản thân ông mang tiếng xấu muôn đời chỉ là chuyện nhỏ, nhưng làm lỡ dở sự phát triển của cả ngành hàng không dân dụng lẫn công nghiệp hàng không Hoa Hạ mới là chuyện đại sự.

Dịch Nguyên Hòa châm điếu thuốc thứ hai.

Cũng từng làm Tổng sư nên Đỗ Nghĩa Sơn hiểu rất rõ áp lực trong tình huống này lớn đến mức nào, vì vậy ông chỉ dõi mắt nhìn đầu mẩu thuốc lá lập lòe ẩn hiện qua làn khói lượn lờ chứ không hề sốt ruột mở miệng thúc giục.

Quan trọng hơn là, đúng như những gì ông đã nói trong phòng thí nghiệm hôm qua.

Một khi Viện 603 không cam lòng mà quyết tâm làm ra dự án này, điều đó chứng tỏ họ có kỳ vọng và có sự theo đuổi đối với chiếc máy bay chở khách mới này.

Nếu kết quả Đỗ Nghĩa Sơn mang tới cũng là không khả thi giống như Hawkint thì thôi đành chịu.

Nhưng hiện tại cơ hội này đã đặt ngay trước mắt, bọn họ không thể làm như không thấy.

...

Sự im lặng giữa ba người kéo dài chừng nửa tiếng đồng hồ.

Cho đến khi Dịch Nguyên Hòa hút xong điếu thứ sáu, cũng là điếu thuốc cuối cùng trong bao.

“Xét từ góc độ cá nhân tôi, đương nhiên là hy vọng có thể sử dụng thiết kế tiên tiến hơn, nếu không thì máy bay mới e rằng rất khó mở rộng thị trường. Nếu chỉ ép các hãng hàng không trong nước mua vài chiếc theo chỉ tiêu thì đó cũng không phải kết quả mà chúng tôi mong muốn.”

Có lẽ do hút quá nhiều thuốc trong thời gian ngắn, giọng của Dịch Nguyên Hòa có chút khàn đặc: “Nhưng vẫn phải dựa trên cơ sở khoa học, không thể làm ẩu được.”

Nói xong, Dịch Nguyên Hòa dập tắt tàn thuốc vào gạt tàn, đứng dậy bước tới bên cửa sổ, nhìn ra đường băng bên ngoài: “Chúng ta chia làm hai bước, trước tiên tiến hành cải tiến trên chiếc máy bay kiểm chứng số 01 hiện tại để xác minh hiệu quả của việc ức chế chủ động hiện tượng rung cánh. Sau khi đạt yêu cầu mới thay cánh mới để bay thử nghiệm toàn diện.”

Là Tổng công trình sư, ông không thể chỉ dựa vào một quyết định bộc phát thiếu kiểm chứng mà tiến hành những cải tiến mang tính đảo lộn trên chiếc máy bay vốn đang trong giai đoạn bay thử.

Có thể đưa ra quyết định này đã là gánh trên vai áp lực và rủi ro rất lớn rồi.

Dẫu sao giữa táo bạo dám nghĩ dám làm và mù quáng làm ẩu, nhiều khi chỉ cách nhau một lớp giấy mỏng manh.

Nào có ai dám chắc mình có thể nắm bắt chuẩn xác không sai một ly?

Tạm gác lại chuyện bên kia, quay về phía Đại học Hàng không Vũ trụ Bắc Kinh. Hôm nay Thường Hạo Nam không đến văn phòng.

Một mặt là bởi sau khi anh giải quyết được vấn đề nan giải nhất của toàn bộ nhóm đề tài vào ngày hôm qua, tối đến mọi người ăn uống chơi bời rất vui vẻ. Thêm vào đó do đi đông người nên cũng chẳng mấy lo ngại vấn đề an toàn, thế là tụ tập tới tận nửa đêm, thậm chí có hai người tửu lượng kém còn uống say mèm.

Thế nên Phương Chấn dứt khoát tuyên bố cho nghỉ một ngày hôm sau.

Mặt khác, sinh viên khóa 93 khoa Máy bay của họ chiều hôm nay sẽ tổ chức buổi họp toàn khóa định kỳ mỗi học kỳ một lần.

Theo kế hoạch chính thức của nhà trường thì hiện tại vẫn đang trong tuần thi cử, chưa đến thời điểm nghỉ hè.

Nhưng khoa Máy bay vì học kỳ này ít môn, thi cử lại càng ít hơn, nên điểm số của sinh viên năm ba đã có đủ, chỉ là chưa kịp in bảng điểm ra mà thôi.

Hơn nữa đây cũng là kỳ nghỉ hè cuối cùng trước khi tốt nghiệp đại học.

Sau khi bước vào môi trường làm việc, đa số mọi người sẽ không còn những khoảng thời gian thảnh thơi sung sướng với hai kỳ nghỉ dài mỗi năm như thế này nữa.

Thêm vào đó, các trường đại học ở miền Bắc vốn có kỳ nghỉ hè ngắn, thường chỉ kéo dài khoảng một tháng.

Cho nên các sinh viên năm ba nhìn chung đều muốn phát bảng điểm xong là rời trường sớm.

Dù là về quê hay đi liên hệ đơn vị thực tập, làm việc thì tâm trí rốt cuộc cũng không còn đặt trong khuôn viên trường nữa rồi.

Vì vậy nhà trường cũng khá cởi mở khi ngầm cho phép các khoa viện đẩy lịch nghỉ hè dự kiến lên sớm một chút.

...

Hai giờ chiều.

Tại một phòng học lớn ở Tòa nhà Giảng đường số 1, các sinh viên tham gia buổi họp khóa lần lượt bước vào và ký tên điểm danh tại chỗ cố vấn phụ trách lớp mình ở cửa.

Lần này Thường Hạo Nam đến hơi muộn một chút, khi anh bước vào phòng học thì mấy hàng ghế phía sau đều đã kín chỗ.

“Hạo Nam, trước đó ở văn phòng, tôi nghe nói môn Thiết kế Khí cụ bay cậu được điểm tuyệt đối đấy, cừ thật.”

Nhân lúc Thường Hạo Nam ký tên, cố vấn học tập Liễu Thần Thần nói nhỏ với anh.

Đại học tuy có chủ nhiệm lớp nhưng đều do các giáo sư trong trường kiêm nhiệm, sự hiện diện gần như bằng không.

Thường Hạo Nam chỉ nhớ mang máng hồi mới nhập học năm nhất, thầy chủ nhiệm lớp từng dẫn cả lớp ra ngoài ăn một bữa lẩu tự chọn, sau đó thì không thấy xuất hiện nữa.

Bởi vậy tất cả những công việc liên quan đến quản lý lớp cơ bản đều đổ lên đầu các cố vấn học tập.

Nhưng như thế thì chỉ dựa vào những cố vấn trong biên chế như Nghiêm Lộ chắc chắn sẽ không quán xuyến xuể, mà nhà trường lại không thể yên tâm thuê nhân viên thời vụ để quản lý sinh viên.