Còn người sau thì hoàn toàn không có hứng thú với chuyên ngành này, lúc này đang suy nghĩ về một vụ làm ăn sẽ ra ngoài bàn bạc trong hai ngày tới, thậm chí hoàn toàn không nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi của mấy người kia.

Sau khi ăn tối xong, Thường Hạo Nam lại đợi một lát, để máy tính chạy ra toàn bộ kết quả tính toán, sau khi nhận được thông báo Dự án kết thúc thành công của hệ thống, lại lần lượt sao chép các tệp vào hai chiếc đĩa mềm, sau đó xoa xoa đôi mắt hơi nhức mỏi, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Một mặt là công việc giai đoạn đầu cuối cùng cũng coi như hoàn thành, mặt khác, cũng chứng minh hệ thống này...

Là thật sự trâu bò!

“Sau đó chúng ta phải làm gì?”

Chu Thư Vạn vẫn chưa đã thèm nhìn Thường Hạo Nam tắt máy tính, trước đây cậu ta luôn cảm thấy mình khá có thiên phú trong việc học, nhưng hôm nay quả thực đã được kiến thức thế nào gọi là núi cao còn có núi cao hơn.

“Sau đó tất nhiên là về ngủ, thức khuya mấy ngày rồi, không ngủ bù nữa là đột tử đấy.”

Thường Hạo Nam rút hai chiếc đĩa mềm ra, cẩn thận cất vào cặp sách, sau đó đứng dậy vận động gân cốt một chút: “Lão Ngô nói đúng, thiết kế môn học vẫn còn thời gian, không vội một hai ngày này.”

Sau khi về ký túc xá, Thường Hạo Nam vội vàng tắm rửa một cái, gần như ngay khoảnh khắc chạm vào gối đã ngủ thiếp đi.

Có lẽ là do trước đó quá lâu không được nghỉ ngơi tử tế, tóm lại khi Thường Hạo Nam tỉnh giấc, đã là buổi trưa ngày hôm sau.

Anh gần như theo thói quen muốn với tay lên đầu giường tìm điện thoại xem có tin nhắn WeChat nào không, vồ hụt một cái mới nhận ra mình đã trở về năm 1996.

May mà hôm nay là Chủ nhật, nên không cần lo lắng vấn đề lên lớp.

“Hạo Nam, chiều hôm qua cậu đi đâu vậy? Lúc bọn tôi về buổi tối đứng ngoài cửa cũng nghe thấy tiếng ngáy của cậu, hơn hai năm trước cậu ngủ đều không có tiếng động mà.”

Thường Hạo Nam vừa ngồi dậy từ trên giường, một giọng nói đã truyền đến từ giường tầng trên của anh, anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy một nam sinh tóc húi cua đang cầm một cuốn sách bọc bìa đọc.

Thường Hạo Nam nhớ cậu ta tên là Hoàng Chí Cường, thành tích rất tốt, nhưng thực sự không có ấn tượng gì cụ thể hơn.

“Ây, mấy ngày nay cứ bận rộn chuyện thiết kế môn học kia, chắc là mệt quá, thực sự xin lỗi.” Thường Hạo Nam vừa nói vừa lấy chậu rửa mặt, cốc đánh răng và khăn mặt của mình từ trên giá bên cạnh.

Ngô Ý Phạm không có gì bất ngờ khi không ở trong ký túc xá, từ năm hai cậu ta đã phần lớn thời gian đều sống ở bên ngoài rồi.

“Thiết kế môn học?” Hoàng Chí Cường đặt cuốn sách trên tay xuống nhìn Thường Hạo Nam ở bên dưới: “Cậu thật sự muốn dựa vào hai sinh viên đại học các cậu thiết kế ra một chiếc máy bay chiến đấu sao?”

Là một trong những sinh viên xuất sắc nhất lớp, Hoàng Chí Cường rất rõ độ khó của việc thiết kế một chiếc máy bay siêu âm, hơn nữa cậu ta cũng rất hiểu Thường Hạo Nam sống ở giường dưới mình.

Đối phương không thể coi là một tuyển thủ kiểu thiên phú, huống hồ trong nhóm môn học đó còn có hai cục tạ là Ngô Ý Phạm và Trương Mạn, thực tế có thể phát huy tác dụng chỉ có hai người.

“Đủ rồi, cũng không phải thứ gì quá phức tạp.” Thường Hạo Nam lúc này trong đầu đều đang nghĩ xem nên chọn phương án cải tiến nào, chỉ xua tay trả lời qua loa.

Nói xong liền chạy chậm rời khỏi ký túc xá, chỉ để lại Hoàng Chí Cường vẻ mặt ngạc nhiên nhìn bóng lưng anh biến mất ở cửa.

“Đúng là điên rồi...” Hoàng Chí Cường lắc đầu, cầm sách lên tiếp tục nghiên cứu.

“Chí Cường, cậu nói xem... cậu ta sẽ không thật sự thiết kế ra được chứ?”

Lưu Nhiên ở giường tầng trên đối diện cũng đang đọc sách hỏi.

“Xì, chỉ dựa vào bọn họ?”

Hoàng Chí Cường cười khẩy một tiếng, nhìn trái nhìn phải xác nhận trong phòng không có người khác mới tiếp tục nói: “Cậu xem bao nhiêu người nào là Ủy viên học bộ nào là Viện sĩ, đều chỉ có thể chép bài tập theo đống sắt vụn do người Liên Xô thiết kế, theo tôi thấy ấy à, đều là lũ phế vật, huống hồ là mấy người bọn họ.”

Nói xong Hoàng Chí Cường dừng lại một chút, lật ngược cuốn sách trên tay lại cho người kia xem.

Nội dung bên trong vậy mà toàn bằng tiếng Anh.

“Tôi nhờ chị tôi gửi từ Mỹ về cho một cuốn sổ tay thiết kế thiết bị bay, trong này có rất nhiều thứ sách giáo khoa của chúng ta căn bản không có, thầy giáo trên lớp cũng chưa từng giảng, thế này mà cũng đòi thiết kế máy bay?” Hoàng Chí Cường vừa nói vừa lộ ra vẻ mặt khinh thường.

Cậu ta vốn định sau khi tốt nghiệp đại học sẽ ra nước ngoài, nhưng chỉ tiêu du học công phí bậc đại học của trường Hàng không không phải năm nào cũng có, vì vậy đành lùi lại một bước định học thạc sĩ trong nước trước, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ chỉ tiêu ra nước ngoài học tiến sĩ sẽ nhiều hơn không ít.

Tất nhiên điều kiện tiên quyết là trong thời gian học thạc sĩ cậu ta không được tham gia các dự án bảo mật.

“Xem ra vẫn phải là cậu rồi anh Cường.” Lưu Nhiên nghe cậu ta nói vậy cũng yên tâm, vội vàng giơ ngón tay cái với Hoàng Chí Cường.

Trong ký túc xá rất nhanh lại chìm vào yên tĩnh.

Tuy nhiên Hoàng Chí Cường ngoài miệng thì nói vậy, nhưng giọng điệu và động tác nhẹ nhàng bâng quơ vừa rồi của Thường Hạo Nam lại cứ vương vấn trong đầu không xua đi được, khiến cậu ta không thể tiếp tục tập trung tinh thần.

Lẽ nào bọn họ còn có con bài tẩy gì mà mình không biết? Hoàng Chí Cường hơi nhíu mày, thầm suy nghĩ trong lòng.

Mặt khác, sau khi hoàn thành việc đánh răng rửa mặt với tốc độ nhanh nhất, Thường Hạo Nam thay quần áo, chuẩn bị đến nhà ăn ăn trưa trước, sau đó mới đến phòng học kia gặp ba người còn lại.

Bài tập thiết kế môn học suy cho cùng vẫn còn không ít công việc viết lách, vẽ biểu đồ và tính toán đơn thuần, một mình anh bận không xuể, hơn nữa ba tiếng đồng hồ sử dụng máy tính tăng thêm kia vô cùng quan trọng.

Khi Thường Hạo Nam đến phòng học mà mấy người đã hẹn, Ngô Ý Phạm và Chu Thư Vạn đã đợi ở bên trong rồi, nhưng ba người lại đợi thêm mười mấy phút nữa, cho đến khi thời gian hẹn đã qua vẫn không thấy bóng dáng Trương Mạn đâu.

Lúc này mọi người cũng không có điện thoại di động, nên vừa không có cách nào liên lạc với Trương Mạn, cũng không có vòng bạn bè hay video ngắn để lướt, chỉ có thể ngồi chờ suông.

“Nói mới nhớ, phần mềm hôm qua Hạo Nam cậu dùng tên là fluent à?” Ngô Ý Phạm nãy giờ vẫn đang ngẩn người đột nhiên lên tiếng hỏi.

“Đúng vậy.” Thường Hạo Nam gật đầu: “Mà này, đi học ít nhất cậu cũng nên nghe một chút chứ, chúng ta mặc dù chưa học phần mềm này, nhưng trước đây hẳn là đã từng giới thiệu qua rồi mà.”

“Hả? Vậy sao?” Vẻ mặt Ngô Ý Phạm có chút mờ mịt.

“Không có đâu, tôi nhớ là trong môn phương pháp học thiết kế năm tư mới giới thiệu đến phần mềm mô phỏng máy tính, trước đây tôi từng thấy trong sách của đàn anh.” Chu Thư Vạn cũng quay người lại tham gia vào câu chuyện: “Hạo Nam, không phải cậu tự học rồi tưởng chúng tôi đều học qua rồi đấy chứ?”