Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Được! Hay cho một tên kiếm tu!” Bạch đạo nhân nhìn thấy Hứa Thuận lông tóc không tổn hao gì, cảm giác Hứa Thuận đúng là phiền phức, nhưng vậy thì sao chứ!
Ông ta lật tay lại tung ra một nắm Hỏa Đan, ném về phía Hứa Thuận!
Dựa vào Hỏa Đan, ông ta đã từng giết chết cả tu sĩ Long Hổ kỳ!
“Tu vi có cao hơn nữa cũng phải sợ Hỏa Đan!”
“Dùng Hỏa Đan đúng chỗ, thần tiên cũng khó thoát!” Hỏa Đan đã giúp Hoàng Đan Hội giải quyết rất nhiều phiền phức!
Bạch Đan vơ vét của cải, Hỏa Đan hộ đạo, chính vì có một văn một võ này nên mười mấy năm qua Hoàng Đan Hội bọn họ mới phát triển nhanh chóng như vậy.
“Chết đi! Chết đi cho đạo gia ta!” Bạch đạo nhân vung Hỏa Đan xong, chính mình lập tức lăn về phía sau.
Hỏa Đan không có mắt, hàng năm Hoàng Đan Hội đều có đồ ngu bị Hỏa Đan nổ chết.
Hứa Thuận nhìn thấy đám Hỏa Đan rậm rạp lao tới, trong lòng có một vạn con thảo nê mã chạy qua.
Tu sĩ đầu tiên hắn giao thủ khi xuống núi, trong tay vung ra không phải thần lôi mà là lựu đạn!
Còn là một đống thủ lôi.
Đây là nghệ thuật dùng đan dược sao?
Cứ đánh tiếp như vậy cũng không phải cách hay, ai biết đạo sĩ của Hoàng Đan Hội còn có bao nhiêu Hỏa Đan?
“Đi!” Hứa Thuận quyết định rất nhanh, Li Thủ Kiếm trong tay như mũi tên rời cung bay về phía đạo sĩ Hoàng Đan Hội, còn bản thân hắn thì lăn qua một bên, nằm rạp xuống đất.
Tiếng nổ mạnh “Rầm rầm” vang lên, nổ tới mức sắc mặt Giả Đại Tử và hai tên tay sai trốn ở phía xa cũng trắng bệch.
“Đậu má! Hoàng Đan Hội đúng là không thể coi thường được!” Giả Đại Tử che lỗ tai, nói.
Tiếng nổ quá lớn, chấn động đến mức lỗ tai gã cũng thấy khó chịu.
“Đại Tử, ngươi cảm thấy ai sẽ thắng.” A Nghiệp bên cạnh nghiêm túc hỏi.
“Ngươi nói gì cơ? Không nghe thấy!” Giả Đại Tử ngơ ngác, gã chỉ thấy tay sai nhà mình nói chuyện, nhưng không nghe được đối phương nói gì.
A Nghiệp rút tay gã đang che tai xuống, nói: “Đại Tử, ai trong bọn họ sẽ thắng?”
“Nhất định là Hoàng Đan Hội sẽ thắng!” Giả Đại Tử nói.
Hoàng Đan Hội thắng thì gã còn có thể lấy lại một phần Ngũ Thải Thần Sa.
Một phần khác đương nhiên là phí vất vả của Hoàng Đan Hội!
Tu Tiên giới đều phải biết điều như thế.
“Kiềm lư kỹ cùng!”
(*黔驴技穷 – Kiềm lư kỹ cùng bắt nguồn từ một điển tích cổ, chỉ người có chút năng lực kém cỏi nhưng cũng dám khoe mẽ, múa rìu qua mắt thợ)
Bạch đạo nhân thấy kiếm của Hứa Thuận bay ra, cầu một kích giết được mình, ông ta cười lạnh một tiếng, vẫy tay, phất trần bay tới, va chạm với kiếm trên không trung.
Sau đó ông ta lắc mình tránh thoát kiếm này.
Li Thủ Kiếm cắm trong bùn đất phía xa, chỉ còn mỗi chuôi kiếm nhô lên.
Thân pháp tu sĩ Hoàng Đan Hội đều vô cùng linh mẫn, đừng hỏi vì sao.
Hỏi thì chỉ có thể nói đó là do đào thải tự nhiên, thân pháp kém cỏi không sống được đến lúc này.
“Để ta xem ngươi còn bản lĩnh gì!” Bạch đạo nhân không nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, biết Hứa Thuận vẫn chưa chết! Ông ta vung tay trái lên, một đống Hỏa Đan bay ra, tay phải vung lên, lại là một đống Hỏa Đan bay ra.
Giống như làm món ăn giang hồ, thoải mái vẩy hoa tiêu.
(做江湖菜 – món ăn giang hồ chỉ cách nấu ăn trái ngược với nấu nướng chính tông, cách làm thoải mái, không câu nệ)
“Kẻ đắc tội Hoàng Đan Hội đều phải chết!” Bạch đạo nhân nhìn Hứa Thuận trốn đông trốn tây, cười to nói.
Kiếm tu vớ vẩn gì đó thì sao chứ, tu vi cao thì sao chứ?
Gặp phải Hỏa Đan của Hoàng Đan Hội cũng giống như con chuột hoảng loạn thôi!
Trốn đông trốn tây vẫn khó thoát khỏi cái chết!
“Ta còn có rất nhiều Hỏa Đan, để xem ngươi trốn được tới khi nào!” Bạch đạo nhân thấy Hứa Thuận không ngừng trốn tránh Hỏa Đan, chậm rãi tới gần mình cũng không hề để ý.
Một tên kiếm tu lại ném kiếm đi?
Thật ngu xuẩn!
Hứa Thuận tới cách Bạch đạo nhân ba trượng, sau đó ngón tay hắn vạch một cái, dùng ngón tay làm kiếm, pháp lực trong cơ thể hợp nhất với “Thần”, cùng “Thần” hợp ý.
Nương theo sát ý tích lũy trong lòng Hứa Thuận, trong tiếng gầm gừ, một luồng kiếm khí màu lam đột nhiên xuất hiện.
Kiếm khí lạnh băng, nhanh như tia chớp, trong lúc Bạch đạo nhân còn đang kinh ngạc đã bị kiếm khí cắt qua lồng ngực.
Sau đó thân trên của ông ta theo nội tạng lăn xuống dưới.
“Không có kiếm... cũng có kiếm khí...” Ông ta cảm thấy rất khó hiểu, chết cũng không nhắm được mắt.
Rõ ràng Hứa Thuận không có kiếm, rõ ràng ưu thế đang nằm trong tay ông ta, sao trong nháy mắt ông ta lại chết rồi?
“Kiếm mà lại là thứ bất tiện như thế sao?” Hứa Thuận nhìn đối phương và mặt đất mấp mô xung quanh, còn có bụi mù màu đen chưa tán đi hết, thở dài một hơi rồi nói:
“Ta đã nghĩ vài cách, đều không thể lưu thủ được.”
Hứa Thuận vốn muốn bắt sống Bạch đạo nhân, muốn hỏi rõ về Hoàng Đan Hội, nhưng hỏa lực của Bạch đạo nhân thật sự quá mạnh.
Hắn có rất nhiều cách có thể ngăn cản Hỏa Đan của Bạch đạo nhân, ví dụ như Ngưng Sương Thuật, ví dụ như Tâm Lôi Chưởng. Nhưng hắn không có bất cứ cách nào có thể bắt sống Bạch đạo nhân.
Ai mà biết được trên người Bạch đạo nhân liệu có còn những thứ khác hay không?
Ngộ nhỡ ông ta dùng Hỏa Đan tự bạo thì phải làm thế nào?
Nghĩ kỹ một chút, để ổn thỏa, Hứa Thuận vẫn giết chết Bạch đạo nhân.
Sau khi Bạch đạo nhân chết, hắn nhìn một nắm Hỏa Đan rơi lả tả, tay áo vung lên, cuốn lấy tất cả cùng với hồ lô vỏ vàng.
Đang muốn hủy thi diệt tích thì lại thấy đằng xa hình như có mấy người đang tới gần.
Vì thế hắn cầm Li Thủ Kiếm rời đi, có thêm mấy tên Hoàng Đan Hội thích chơi đánh bom hắn cũng không chịu nổi.
Ai có thể ngờ chiến đấu giữa các tu sĩ lại giản dị tự nhiên như vậy!
“Đại Tử, đó là kiếm khí à?” A Nghiệp nhìn thấy Hứa Thuận dùng tay làm kiếm, phát ra kiếm khí, cứ tưởng rằng mình hoa mắt.
“Hẳn là kiếm khí nhỉ?” Đại Tử cũng không chắc lắm, gã nói: “Không có kiếm sao lại có kiếm khí? Có điều kiếm tu có chút tài năng cũng rất bình thường.”
“Đợi những người khác của Hoàng Đan Hội tới đây, các ngươi nhìn ánh mắt ta mà làm việc.” Đại Tử cũng đã thấy mấy vị đạo sĩ Hoàng Đan Hội mặc y phục màu tím tro đang từ xa chạy tới.