Không Trừu Tượng Không Tu Tiên

Chương 214. Các Ngươi Vĩnh Viễn Cũng Không Biết Được!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mấy con phi điểu đan xen, vượt qua kiếm của kiếm tu, thoáng cái đã đột phá tường phòng ngự của gã, vạch ra mấy vết thương trên người gã. Máu tươi lập tức điên cuồng tuôn trào.

“Chết đi!”

Trích Tiên sử dụng pháp thuật cười to, gã đang giờ khắc này.

“Chờ ngươi chết, ta sẽ chậm rãi tìm được bọn chúng!”

Thời điểm kiếm tu mạnh nhất cũng là thời điểm yếu nhất.

Lúc Hứa Thuận và Thanh Qua đạo nhân đến, vừa nhìn qua đã thấy một màn này.

Kinh nghiệm chiến đấu của Thanh Qua đạo nhân cực kỳ phong phú, lập tức nhận ra kiếm tu này bị trọng thương, không còn sống được lâu nữa, thế nên ông ta ra tay đối phó với kẻ còn lại.

Một luồng kiếm quang màu xanh đột nhiên xuất hiện sau lưng Trích Tiên sử dụng pháp thuật, khi Trích Tiên vẫn chưa kịp phản ứng, kiếm quang đã chém gã thành hai nửa.

Nếu là tu sĩ bình thường thì chắc chắn thập tử vô sinh! Nhưng Trích Tiên không hổ là Trích Tiên, thi thể bị chém thành hai nửa hóa thành hai con chim kỳ lạ, một con hướng Đông, một con hướng Tây bay đi.

Hai con chim mỗi con chỉ có một mắt, một con chỉ có cánh trái, một con chỉ có cánh bên phải.

Chính là chim liền cánh trong truyền thuyết.

Lại là hai luồng kiếm khí màu xanh lạnh băng, chém về phía hai con chim liền cánh.

Hai con chim bị xoắn thành thịt vụn, Thanh Qua đạo nhân sợ Trích Tiên không chết nên lại thả ra một món pháp khí trông như chiếc tù và.

Pháp khí tù và “Phụt” một tiếng, phun ra cả một biển lửa, đốt đống thịt nát của chim liền cánh tới không còn một mảnh.

Đến lúc này mới coi như xong việc.

Vừa rồi Trích Tiên vẫn dương dương đắc ý giờ ngay cả tro cũng không thừa một mảnh!

Thanh Qua đạo nhân cũng là một tay lão luyện trong việc giết người hủy thi, hoặc phải nói là mỗi một Tiên Nhân đều là —— tay lão luyện.

Sau khi giết người xong, Thanh Qua đạo nhân hạ đụn mây xuống.

Với tu vi Đại Thừa kỳ của ông ta mà đánh lén tu sĩ Kim Đan kỳ còn má nó phải dùng tận hai chiêu, không phải Thanh Qua đạo nhân vô năng, mà do thủ đoạn bảo mệnh của Trích Tiên thiên kì bách quái, không thể không phòng.

“Các ngươi... là ai?”

Kiếm tu Trích Tiên toàn thân đẫm máu, dùng kiếm chống đất, để mình đứng vững.

Gã nhìn Thanh Qua đạo nhân và Hứa Thuận đột nhiên xuất hiện rồi giết chết địch nhân của mình nhưng cũng không hề buông lỏng cảnh giác.

Bởi vì từ trên người Thanh Qua đạo nhân gã cũng cảm nhận được khí tức Tiên Nhân.

Đối phương cũng là Trích Tiên!

“Bọn họ ở đâu?”

Thanh Qua đạo nhân nhìn thôn xóm cách đó không xa.

Nơi đó là một thôn trang rất lớn, ước chừng có hơn trăm người nhưng lại không có hơi thở của sự sống, không biết bọn họ sống chết thế nào!

“Hừ. Quả nhiên các ngươi cũng đến tìm bọn họ!”

Kiếm tu Trích Tiên cười hì hì, nói: “Các ngươi vĩnh viễn cũng không biết được!”

Dứt lời, đầu gã rũ xuống, cứ thế chết đi!

Thương thế của gã rất nặng, cũng vì gã cố ý để như vậy.

Chỉ có người chết mới không để lộ bí mật.

Hứa Thuận nhìn người tới chết vẫn đứng vững này, không nhịn được mà nói: “Gã cũng là Trích Tiên?”

Hắn đã gặp Đan Tiên, Đổ Tiên, Đặng Chiêu, còn có những gì thấy ở thôn xóm trước đó, Trích Tiên đều không phải như thế!

Tất cả Trích Tiên đều vì sống sót, sao lại có Trích Tiên chết như vậy!

“Thôn trang kia có bí mật!”

Thanh Qua đạo nhân nói với vẻ suy tư.

Chỉ có bí mật to lớn mới có thể khiến Trích Tiên quyết đoán chọn cái chết như vậy!

Ông ta lấy ra tù và, lại tuôn ra một đoàn hỏa diễm, thiêu đốt Trích Tiên sạch sẽ.

Sau đó hai người bọn họ đi vào thôn trang, bắt đầu điều tra tung tích của những người mất tích trong thôn trang.

Một đám người không thể đột nhiên mất tích, tất nhiên sẽ có dấu vết lưu lại.

Nhưng xung quanh thôn trạng lại không có chút tung tích nào, làm Hứa Thuận có chút buồn bực!

Thanh Qua đạo nhân bay lên trên không, miệng niệm chú ngữ, sau đó một luồng thần quang từ trán ông ta phát ra. Trán ông ta chậm rãi tách ra, từ đó xuất hiện một con mắt.

Đỉnh thật!

Hứa Thuận nhìn tới ngây người.

Sư tổ không hổ là sư tổ, vậy mà còn có chiêu này!

Viên thần nhãn thứ ba phát ra từng tia tiên quang chói lọi, thoáng cái đã chiếu khắp cả thôn xóm!

Trong mắt ông ta, toàn bộ thôn xóm không còn bí mật gì nữa!

“Tìm được rồi!”

Thanh Qua đạo nhân thu hồi thần thông, dẫn Hứa Thuận đi vào giữa thôn xóm, bên cạnh một giếng nước hình bát giác.

Bệ giếng được xây từ đá xanh, hình bát giác tròn trịa theo phong cách cổ xưa, mép giếng bị dây thừng và thùng gỗ cọ xát nhiều năm dẫn đến trơn bóng tỏa sáng.

Giếng nước trong suốt thấy đáy, nhìn thế nào cũng thấy chỉ là một giếng nước bình thường.

Thanh Qua đạo nhân đi quanh giếng nước bát giác một vòng, sau đó vỗ nhẹ lên mép giếng nước, chỉ thấy nước trong giếng nước ùng ục bốc lên, giống như một dòng suối phun ngược ra.

Nước suối phun ra một màn nước cao bằng hai người, vẩy ra rộng bằng một người.

Trên màn nước chỉ có bảy chữ: “Gió xuân phơ phất liễu thêm xuân.”

(trích Thơ đuổi Ôn Thần kỳ 2 của Mao Trạch Đông)

Phía dưới còn có một chỗ trống.

Có thể thấy đây là một cánh cửa được tạo ra từ Tiên thuật, chỉ có nhập khẩu lệnh chính xác trong khu vực trống bên dưới mới có thể đi vào.

Bất kể thần thông của ngươi mạnh thế nào, ngươi biết khẩu lệnh gã đặt ra được chắc?

Thế nên kiếm tu Trích Tiên lúc sắp chết mới nói, “Các ngươi vĩnh viễn cũng không biết được.”

Tất nhiên Thanh Qua đạo nhân không biết khẩu lệnh.

Tay ông ta tỏa ra linh quang, cẩn thận vuốt qua cánh cửa tạo thành từ màn nước, nói: “Cánh cửa này vô cùng yếu ớt, chỉ cần hơi sơ ý là sẽ vỡ vụn ngay.”

Cánh cửa yếu ớt ngăn cản khả năng dùng bạo lực phá cửa.

“Đúng là phiền phức! Đám Trích Tiên này thật sự là... Mỗi kẻ đều có át chủ bài không thể ngờ!”

Thanh Qua đạo nhân lắc đầu nói.

Ông ta không có cách nào với cánh cửa này.

Hứa Thuận thì sững sờ nhìn dòng chữ trên màn nước, lời nói của kiếm tu Trích Tiên vừa rồi khiến hắn có cảm giác rất quen thuộc.

Dường như trước khi xuyên không tới đây, trong quá khứ, hắn cũng thường xuyên nhìn thấy.

Còn có câu thơ này... nửa câu sau thật sự là câu hắn đang nghĩ sao?

Hắn muốn thử một lần xem sao.

“Sư tổ, nếu chúng ta có thể đi vào, có lẽ bên trong cũng không giống như những gì chúng ta tưởng tượng!”