Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong phòng hơi tối, ở giữa là gian chính, tuy bên trong khá tối nhưng nhưng Hứa Thuận có thể nhận ra trên nền gạch màu đen là một cái bàn, bên cạnh là mấy cái ghế gỗ.
Trên vách tường hai bên treo một ít nông cụ và thảo dược đã phơi khô.
Sang gian phòng phía Đông, Hứa Thuận nhìn thấy cả phòng lộn xộn, có một cái giường cũ.
Trên giường không có người, chỉ có ba bộ y phục.
Ba bộ y phục có lớn có nhỏ, nằm ngang dọc trên giường, nhưng có thể thấy rõ bên trong y phục có quần áo mặc trong.
Dường như người trong quần áo đã không còn, chỉ còn lại quần áo ở nơi đó.
Hứa Thuận ra khỏi nhà này, lại đi sang nhà bên cạnh.
Một nhà khác cũng như thế, trong phòng không có ai, chỉ còn lại quần áo.
Trong sân có dấu chân chó, nhưng không có chó. Có phân gà, nhưng không có gà.
Xảy ra chuyện gì không cần nói cũng biết.
“...Thật đáng chết!”
Hứa Thuận oán hận.
Những bộ quần áo trống rỗng kia hiện lên trước mặt hắn, mỗi một bộ quần áo đều là một người sống sờ sờ.
“Đi thôi! Chúng ta phải nhanh lên!”
Thanh Qua đạo nhân nói.
Cảnh tượng như vậy ông ta đã từng thấy qua.
Hai người lại cưỡi phi chu như mây mù, thuận theo tuyến đường xung quanh, tìm từng thôn trang một.
Một thôn trang khác lại đầy mùi hôi thối.
Mùi thối phát ra từ thi thể.
“Sao lại như vậy!”
Hứa Thuận thất thanh kêu lên.
Tất cả mọi người ở đây đều bị mổ bụng, huyết dịch khô cạn trộn lẫn với ruột, màu đen đỏ còn có ruồi bọ, khiến da đầu người ta tê dại!
Thanh Qua đạo nhân không chê mùi tanh, xem xét phần bụng từng người chết.
“Nữ nhân trẻ tuổi bị lấy nhau thai. Nam nhân trẻ tuổi bị lấy đi trái tim. Mà trẻ em thì bị lấy cả tim gan, người già chỉ lấy đi gan.”
Thanh Qua đạo nhân vừa nhìn vừa nói.
“Điều này chứng tỏ cái gì?”
Hứa Thuận cũng kiểm tra thi thể, phát hiện đúng như Thanh Qua đạo nhân nói.
“Ít nhất có hai người ra tay!”
Thanh Qua đạo nhân thở dài một hơi rồi nói: “Một người lấy đi nhau thai, có thể dùng để chế dược, cũng có khả năng dùng để luyện công.”
“Lấy đi nội tạng đại khái là để luyện chế pháp khí.”
“Còn một kẻ khác thì không chắc lắm, không biết lấy đi tim gan là để luyện công hay chỉ thuần túy vì ăn!”
“Đúng là nghiệp chướng!”
“Ăn?!”
Hứa Thuận thất thanh hỏi lại.
Thanh Qua đạo nhân nhìn Hứa Thuận, nói: “Đồ tôn, có lẽ ngươi chưa từng tiếp xúc với Tiên Nhân.”
“Có một phần Tiên Nhân không coi mình là người mà cho rằng mình là một loại sinh mệnh cao cấp khác.”
“Cho rằng người trong quá khứ chỉ là sinh vật có bề ngoài rất giống mình, còn bọn chúng là sinh mệnh cao cấp đã tiến hóa sau khi trải qua tu luyện.”
“Những sinh vật cấp thấp kia chỉ là những nguyên liệu hao tổn trên con đường tu hành của bọn chúng, giống như gà vịt cá bò dê vậy.”
“Thế nên, giết hay ăn cũng không khiến bọn chúng có bất kỳ gánh nặng nào.”
Thanh Qua đạo nhân giải thích.
Hứa Thuận lộ vẻ bi thương, nói: “...Thậm chí so ra còn kém chó mèo hay tọa kỵ đúng không?”
“Vậy khẳng định là không so được.”
Thanh Qua đạo nhân lắc đầu nói.
Ông ta nhìn thôn trang hôi thối trước mắt, giọng nói chất đầy hồi ức: “Ta đã từng tới nơi này.”
“Khi đó nơi này chỉ có một hộ gia đình, hộ từ nơi khác bỏ trốn tới đây, trốn vào trong núi.”
“Ta thấy hai người bọn họ sống rất gian khổ nên truyền thụ cho bọn họ cách săn thú, tặng họ mấy viên đan dược, để bọn họ ở lại trong núi.”
“Sau mấy năm lại tới thì bọn họ đã có một tiểu tử mập mạp. Đáng tiếc không có căn cốt, bằng không ta đã thu tiểu tử mập mạp đó làm đồ đệ.”
“Mấy trăm năm trôi qua, thương hải tang điền, một hộ gia đình cũng đã biến thành một thôn làng, giờ thì...”
“Haizz!”
Ông ta vung tay áo, mặt đất chấn động, nứt ra vài cái khe, chôn cả thôn làng dưới bùn đất.
“Sư tổ, chúng ta đi tiếp thôi!”
Hứa Thuận nói: “Sớm tìm được bọn người kia, cũng sớm giết bọn chúng.”
Thanh Qua đạo nhân khẽ gật đầu, vung tay áo lên, mang theo Hứa Thuận lên phi chu mây mù.
Bọn họ lại tiếp tục bay một khắc đồng hồ, từ xa đã thấy hai tu sĩ đang liều mạng va chạm.
Hai tu sĩ kia áng chừng có tu vi Kim Đan, một bên tu vi cao thâm, toàn thân phát ra thanh quang, đứng trong thanh phong vân vụ, lật tay nắm pháp quyết, tung ra một đạo pháp thuật.
Pháp thuật kia thiên biến vạn hóa, hoặc là kim ô kim long, hoặc là phi điểu hỉ thước, đủ mọi màu sắc không kịp nhìn rõ.
Một người khác lại cầm trong tay một thanh trường kiếm sáng loáng, kiếm quang màu đỏ theo chiêu thức của gã như chim ưng đánh lên trời cao, khí phách phi phàm.
“Vậy mà lại là kiếm quang màu đỏ!”
Thanh Qua đạo nhân nhìn hai người này, miệng thì thào lẩm bẩm.
Hứa Thuận biết, kiếm khí kiếm quang của tu sĩ căn cứ theo con đường của mỗi người và “Thần” khác biệt mà có màu sắc khác nhau.
Ví dụ như kiếm quang của Lam đạo nhân là màu lam, Hứa Thuận ban đầu cũng có màu lam, về sau theo sát ý trong lòng mà biến thành màu đen.
Kiếm quang màu đỏ thì biểu thị tấm lòng son, tâm thành với đạo, sắt son không đổi!
Có thể thấy hai người kia đều là Tiên Nhân, nhưng kiếm khí của một người lại có màu đỏ, thử hỏi sao không khiến Thanh Qua đạo nhân cảm thấy kinh ngạc cho được?
Nhưng trong lòng ông ta còn có điều hoài nghi.
“Nói, ngươi giấu bọn chúng ở đâu rồi!”
Trích Tiên sử dụng pháp thuật bấm tay một cái, mấy con chim lớn hình dạng khác nhau theo pháp lực bay ra ngoài.
Bọn chúng khoác lông vũ đủ màu, cùng với hỏa diễm, lôi đình, hàn băng, vây quanh Trích Tiên dùng kiếm.
Tuy kiếm khí của Trích Tiên dùng kiếm vẫn đang tung hoành, không hề tầm thường, nhưng tu vi của gã vẫn kém đối phương, gã vì muốn tranh thủ thời gian trốn thoát cho thôn làng sau lưng.
Thế nên dù gã biết rõ mình không đánh lại đối phương nhưng vẫn muốn đánh một trận.
Trước câu hỏi của đối phương, gã không hề đáp lời, chỉ là cùng kiếm hợp nhất, kiếm quang hóa thành một tia cầu vồng màu đỏ, bổ về phía tên Trích Tiên sử dụng pháp thuật.
Một kiếm này chính là đáp án!
“Ngu xuẩn khó dạy!”
Trích Tiên sử dụng pháp thuật mắng một câu, nói: “Bọn chúng là cha ngươi hay nương ngươi mà ngươi che chở bọn chúng như vậy hả!”
Theo tiếng mắng của gã, pháp quyết trên tay gã đột nhiên biến đổi.
Gió lạnh xuất hiện, mang theo vài loại phi điểu kỳ lạ.
Toàn thân chúng đều là màu trắng đen, nhìn như chim khách, không có mang theo băng sương, hỏa diễm hay lôi đình, chỉ có một đặc điểm, chính là nhanh!
Còn nhanh hơn cả kiếm của kiếm tu Trích Tiên!