Không Trừu Tượng Không Tu Tiên

Chương 212. Không Hổ Là Lão Thất Phu!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Thế này... liệu ta có làm vướng chân người quá không?” Hứa Thuận nói.

“Ha ha!” Thanh Qua đạo nhân cười lớn: “Đồ tôn, chỉ hai người chúng ta thì có thể kéo chân ai chứ?”

“Ta là tu sĩ sinh ra ở thế giới này! Tu vi của ta không biến mất nhiều như đám Tiên Nhân kia! Ta vẫn là Phi Thăng kỳ!”

“Hai người chúng ta có thể dọn dẹp sạch sẽ xung quanh!”

Ui... Hình như cũng có lý.

Dù có nhồi đủ người theo biên chế thì mười hai tu sĩ kia cũng không đủ cho Thanh Qua đạo nhân tát một cái!

Hứa Thuận hoàn toàn yên tâm, nói: “Sư tổ uy vũ!”

“Ha ha ha.”

Thanh Qua đạo nhân cảm thấy đồ tôn nói chuyện rất thú vị, cười bảo: “Bình thường thôi.”

“Vậy...”

Hứa Thuận hỏi: “Sư tổ và sư tôn ai lợi hại hơn?”

“Ách.”

Thanh Qua đạo nhân bị hỏi tới nghẹn lời.

Ông ta nghĩ đến chuyện sau khi trở lại sơn môn, gặp mặt Lam Nhiêm. Hai người ban đầu còn vui vẻ cười nói ôn chuyện, nói một lúc hai thầy trò bắt đầu bất đồng ý kiến.

Cuối cùng thậm chí còn vung tay đánh nhau!

Vốn là sư tôn dạy dỗ đồ đệ, nhưng chỉ sau mấy kiếm ông ta lại bị đồ đệ kiềm chế, khiến ông ta cực kỳ bất đắc dĩ.

Không chỉ bị một đám sư tổ chê cười mà thậm chí còn truyền đến tai tổ sư Thanh Hoa đạo nhân.

“Trình độ dạy dỗ đồ đệ của ngươi lợi hại hơn kiếm pháp của ngươi!”

Tổ sư chính miệng bình luận về ông ta như thế.

Ông ta biết đây là câu nói với EQ khá cao của tổ sư rồi.

Còn về cách nói kiểu EQ thấp thì... Không nhắc đến cũng được!

“Khụ khụ... Đương nhiên là ta lợi hại!”

Thanh Qua đạo nhân cố gắng giữ vững thể diện của mình.

Hứa Thuận đã đoán được kết quả từ tiếng ho khan của Thanh Qua đạo nhân.

Hắn nhớ rõ Thanh Hoa Kiếm đã từng nói, thiên phú kiếm đạo của Lam đạo nhân còn cao hơn tổ sư!

“Ta cảm thấy cũng đúng, người như sư tôn sao có thể đánh thắng được sư tổ ngài chứ!”

Thân là một người trưởng thành đủ tư cách, Hứa Thuận nói ra lời trái lương tâm.

“Nói hay lắm!”

Thanh Qua đạo nhân rất vui, ông ta càng cảm thấy tính tình đồ tôn rất hợp với mình. Ông ta lại nói: “Đợi lát nữa xong việc ta dẫn ngươi tới Tương Trúc Lâu chơi đùa!”

“Hả?”

Hứa Thuận ngỡ ngàng.

Không phải chứ, sư tổ dẫn đồ tôn tới thanh lâu chơi không đứng đắn đâu!

Không hổ là lão thất phu!

“Thế không hay lắm đâu?”

Hứa Thuận nói: “Ta là người đứng đắn!”

“Đồ tôn nói vậy là sai rồi, thế nào gọi là người đứng đắn?”

Thanh Qua đạo nhân nói: “Ta cũng là người đứng đắn đấy!”

“Chẳng qua là tìm mấy nữ tu nói chuyện gió trăng, cùng nhau nghiên cứu thảo luận đại đạo mà thôi.”

Hứa Thuận nói: “Ta cảm thấy thế vẫn là không đứng đắn.”

“Sao ngươi lại cổ quái giống sư tôn ngươi thế!”

Thanh Qua đạo nhân nói: “Ngươi sẽ không giống như sư tôn ngươi, ngồi đối diện với nữ tu cả một đêm đấy chứ?”

“Cái này thì không!”

Hứa Thuận nói: “Ta sẽ khiến nàng ngã nhào cả đêm.”

“...Vậy còn không bằng để người ta ngồi cả đêm!”

Thanh Qua đạo nhân không còn lời nào để nói nữa.

Vì đề phòng mình lại bị Lam Nhiêm cầm kiếm chém, ông ta nói: “Đã vậy thì chúng ta tới Thiên Phúc Lâu đi!”

Hứa Thuận nói: “Cái này thì được.”

Người là sắt cơm là thép, hắn đối với chuyện ăn uống vẫn có chút hứng thú.

Thanh Qua đạo nhân gật đầu nói: “Vậy chúng ta làm nhanh lên!”

“Được!”

Tổ hai người quét vôi làm việc khí thế ngất trời, chẳng mấy chốc đã qua một ngày.

Thanh Hoa đạo nhân dẫn Hứa Thuận đi vào Thiên Phúc Lâu cổ kính, khiêm tốn mà lại xa hoa, dặn mang hết đồ ăn trên thực đơn của Thiên Phúc Lâu ra.

Gọi món là chuyện không tồn tại.

“Sư tổ không cần gọi nhiều vậy đâu, ăn không hết!”

Hứa Thuận cảm thấy Thanh Qua đạo nhân làm vậy có chút phô trương lãng phí.

Thanh Qua đạo nhân khoát tay áo, không hề để ý chút nào: “Không có việc gì, đến lúc đó đóng gói đặt vào trong không gian giới tử là được.”

“Nhưng không gian giới tử của ta không còn chỗ.”

“Không sao, chờ lát nữa lại mua không gian giới tử là được.”

Hợp tình hợp lý.

Đây chính là phong thái của chó nhà giàu.

Đây cũng là thái độ của cao tầng Thanh Hoa Phái với Thanh Ngân, có Thanh Ngân trong tay là có thể đổi lấy lượng lớn tài nguyên.

Phàm là thứ có thể dùng Thanh Ngân để mua thì giá cả chưa bao giờ là vấn đề. Vấn đề là có thể dùng tới Thanh Ngân hay không.

Bởi vậy chợ Thanh Ngân lưu thông Thanh Vân mới vô cùng trọng yếu với Thanh Hoa Phái.

Mà Thanh Ngân lại là mạch máu của Thanh Hoa Phái!

Ai động đến Thanh Ngân, Thanh Hoa Phái sẽ lấy mạng kẻ đó!

Hứa Thuận ăn uống thả cửa xong lại đeo thêm hai chiếc nhẫn giới tử.

Ngày hôm sau Thanh Qua đạo nhân không dẫn Hứa Thuận đi quét vôi nữa mà đưa hắn ra bên ngoài chợ Thanh Vân.

Bọn họ phải bắt đầu càn quét đám châu chấu kia rồi.

...

Tại Tu Tiên giới, thành trấn giống như một đám tiết điểm trên mặt đất.

Con đường, sông ngòi, đường thủy đường không, từng điểm nối liền với nhau, giống như một tấm lưới lớn bao phủ mặt đất.

Bên trong lưới lớn là tấm lưới nhỏ nối liền với các thôn trấn.

Chỗ trống trong các “ô vuông” là nơi có núi lớn sông rộng, nơi người thường không thể chạm tới.

Cũng là nơi ở của tu sĩ.

Chợ Thanh Vân nằm trong một “ô vuông” lớn, Hứa Thuận theo chợ Thanh Qua đạo nhân ra khỏi chợ Thanh Vân, trước mắt là núi non trùng trùng điệp điệp.

Chợ Thanh Vân nằm trong núi non trùng điệp, chỉ có phi chu của tu sĩ mới có thể đi lại một cách thuận tiện.

Hai người bọn họ đương nhiên không đi bộ mà là ngồi phi chu trông như mây mù, vừa có thể che đậy thân ảnh, tốc độ phi hành trong núi cũng vô cùng thuận tiện.

“Sư tổ, phía trước hình như có một thôn trang?”

Hứa Thuận chỉ vào một thôn trang ở đằng xa.

Thanh Qua đạo nhân không nói lời nào, chỉ hạ đám mây xuống.

Lúc này khoảng bảy tám giờ sáng, hai ba mươi hộ gia đình trong thôn không có một ai ở nhà.

Không có chó sủa, cũng không có tiếng gà gáy.

“Có ai không?”

Hứa Thuận đi tới cửa thôn, hô một tiếng.

“Không có người đâu, ngươi không cần hô nữa.”

Thanh Qua đạo nhân nói.

“...”

Hứa Thuận nghĩ tới điều gì đó, hắn đi vào một tiểu viện có tường vây đắp bằng bùn đất, đẩy ra hai cánh cửa cũ, phát ra âm thanh “Ken két”.