Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thanh Qua đạo nhân thở dài một hơi, nói: “Không giống ta chút nào!”
Giọng điệu của ông ta rất giống một người cha già dẫn nhi tử mình đi chơi, chỉ là chơi đều không phải thứ nhi tử thích.
“...”
Hứa Thuận cũng không biết nên nói gì nữa.
Chẳng trách Lam đạo nhân toàn gọi Thanh Qua đạo nhân là lão thất phu...
Không gọi lão thất phu sẽ rất kỳ quái.
Đôi thầy trò này!
“Sư tổ, các vị sư thúc kia đâu rồi?”
Hứa Thuận hỏi.
Thanh Qua đạo nhân không chỉ có một đồ đệ là Lam Nhiêm.
Thở dài một hơi, Thanh Qua đạo nhân nói: “Đều chết rồi, thương cho ta người đầu bạc phải tiễn người đầu xanh!”
“Vốn tưởng rằng sẽ đưa tiễn thằng nhãi Lam Nhiêm kia trước tiên, kết quả là thằng nhãi Lam Nhiêm kia lại tu thành...”
“Thế sự khó lường!”
Hứa Thuận không nhịn được muốn nói vài lời hay cho sư tôn nhà mình: “Ta nghe sư tôn nói qua, từ khi người bước vào tu hành đã có thiên phú dị bẩm...”
“Nó dị bẩm cái búa ấy!”
Thanh Qua đạo nhân cầm cái bay trong tay, bắt đầu vỗ lên tường, nói: “Trong mấy đứa đồ đệ không nên thân, chỉ có nó tu hành chậm nhất.”
Mặt tường vốn gồ ghề bị lưỡi bay mang theo vôi bùn màu trắng xám của ông ta quét qua một cái lại trở nên trắng noãn như ngọc.
Thì ra Tu Tiên giới đều quét tường như vậy.
“Sư tổ, để ta giúp ngươi!”
Hứa Thuận thấy thú vị, bèn cầm cái bay và giỏ bùn lên, hào hứng làm thử.
Hắn chuyển chủ đề, tiếp tục tán gẫu thì gốc gác Lam đạo nhân sẽ bị Thanh Qua đạo nhân lột ra hết.
Hai thầy trò bọn họ rõ ràng là hai tính tình, có thể đi chung một chỗ cũng là điều kỳ diệu!
“Ta nói với ngươi nhé, việc quét vôi này cũng là một kỹ năng sống đấy...”
Thanh Qua đạo nhân đang muốn chỉ điểm một chút, chỉ thấy Hứa Thuận ban đầu có chút lạ lẫm, sau đó dần trở nên thuần thục.
Vôi bùn quét lên vừa bằng phẳng vừa ngăn nắp, hiệu suất còn rất nhanh.
Thanh Qua đạo nhân hỏi: “Chẳng lẽ, trước kia đồ tôn cũng từng làm việc này?”
“Trước kia ta từng làm rất nhiều việc vặt!”
Hứa Thuận gật đầu nói: “Quét vôi chỉ là một trong số đó.”
Trước khi hắn xuyên không, có công việc đúng là quét vôi.
“Vậy ngươi biết làm mộc không?”
“Biết sơ sơ!”
“Được được được!”
Thanh Qua đạo nhân cười to, càng ngày ông ta càng cảm thấy đồ tôn này không tệ.
Vừa không cố chấp cũng không phải kẻ chất phác, còn có tay nghề.
Hai người quét vôi tới mức khí thế ngất trời, có bọn họ trợ giúp, những người khác trang hoàng cũng rất nhanh, theo tiến độ này, không đến ba ngày là có thể xong việc.
“Đúng rồi, hôm nay đồ tôn ngươi tới tìm ta làm gì?”
Thanh Qua đạo nhân bỗng nhiên nghĩ ra, chắc hẳn đồ tôn nhà mình không tự nhiên lại tìm đến mình.
“Ồ! Đúng!”
Hứa Thuận đang cắm đầu quét vôi, đã lâu rồi hắn không làm việc này, giờ bỗng làm lại quả thực càng làm càng hăng say.
“Ta tới báo danh!”
Hứa Thuận nói: “Ta nghe Lam Hưng sư thúc nói, sư tổ phụng mệnh thành lập đội truy quét châu chấu, ta tới gia nhập đội truy quét châu chấu!”
“Quét vàng? Chúng ta có quét vàng đâu!”
Thanh Qua đạo nhân lẩm bẩm.
“Là châu chấu...”
(黄 – hoàng – màu vàng đồng âm với từ 蝗 – hoàng trong hoàng trùng – châu chấu, cả hai đều đọc là huáng
Ngoài ra 扫黄 – tảo hoàng còn là một chiến dịch truy quét văn hóa phẩm đồi trụy bên TQ)
Hứa Thuận giải thích về cách gọi châu chấu.
Thanh Qua đạo nhân thở dài một tiếng, nói: “Bọn họ ở Tiên giới cũng là kẻ có thể diện, có thân phận, làm châu chấu cũng là bất đắc dĩ!”
“Bọn chúng bất đắc dĩ vậy tu sĩ chúng ta bị bọn chúng giết chết cướp đoạt chẳng lẽ lại ‘đắc dĩ’?” Hứa Thuận gằn giọng.
“Cũng không phải.”
Thanh Qua đạo nhân thở dài một hơi nói: “Cứ có cảm giác...”
“Tu hành một hồi lại rơi xuống tình trạng như thế, thật sự khiến người ta thổn thức.”
Tiên giới không còn, phải từ Tiên giới trốn trở về, với người đã thành Tiên như ông ta chẳng lẽ không có ảnh hưởng gì sao?
Đương nhiên là có.
Hôm qua là Tiên giới biến mất, chưa biết chừng ngày mai chính là Tu Tiên giới biến mất.
Chờ tới lúc đó bọn họ lại có thể trốn đi đâu?
Vậy nên mới có cảm giác mất mát.
“Sư tổ, tuy rằng giết người không giải quyết được vấn đề nhưng có thể giải quyết người tạo ra vấn đề.”
Hứa Thuận nói: “Trước mắt, đây đúng là cách duy nhất.”
Thanh Qua đạo nhân nói: “Ta biết. Ta ở Tiên giới mấy trăm năm, chẳng lẽ lại không biết tính tình của đám đó sao?”
“Giết, nhất định phải giết!”
Thanh Qua đạo nhân nói tiếp: “Nếu không phải bọn họ nhất quyết đổ xô tới nơi này thì chúng ta cũng không muốn trở về.”
“Tiên giới không còn, con đường của Tiên Nhân bị đứt đoạn, đối với chúng ta mà nói cũng không hề gì, dù sao đều đã sống lâu vậy rồi.”
“Thắng làm vua thua làm giặc, cùng lắm chỉ là chết trận thôi.”
“Nhưng đám đó lại trốn tới nơi này, chúng ta không thể để những kẻ đó gieo tai vạ cho nơi này được, dù thế nào cũng phải giữ lại hoàn cảnh an nhàn cho hậu bối.”
“Thế nên đám người đó đáng chết!”
Đối với Thanh Qua đạo nhân mà nói, truyền thừa là thứ ông ta khá coi trọng.
Không phải vì hương hỏa hư vô mờ mịt, mà là lý niệm của môn phái có thể truyền thừa tiếp.
“Thế nên...”
Hứa Thuận hỏi: “Đội truy quét châu chấu của chúng ta có quy mô thế nào, có mấy người?”
“Theo suy nghĩ, chúng ta hẳn sẽ chia thành bốn tiểu đội, mỗi tiểu đội có khoảng ba người, sau đó chia nhau phụ trách bốn phương hướng Đông Nam Tây Bắc.”
Thanh Qua đạo nhân chậm rãi nói: “Mỗi tiểu đội có một tu sĩ Kiến Chân và hai tu sĩ Kim Đan.”
“Gìn giữ thanh lọc và áp chế với chợ Thanh Vân, hình thành khu vực an toàn quanh chợ Thanh Vân.”
“Còn về nhân số...”
“Trước mắt thì chỉ có hai người chúng ta!”
“Hả?”
Hứa Thuận sững sờ, hắn nhìn Thanh Qua đạo nhân rồi nói: “Vậy lúc nào thành viên mới đến đông đủ?”
“Haizz!”
Thanh Qua đạo nhân nói: “Đệ tử trẻ tuổi có tu vi đều có chức trách hoặc đang bế quan. Không có tu vi thì thật sự là quá yếu, không gánh nổi trách nhiệm của đội truy quét châu chấu.”
Ông ta cười nói: “Thế nên... đội truy quét châu chấu chỉ có một mình ta!”
“...”
Lúc này mà ngươi còn cười được?
Hứa Thuận nói: “Sư tổ, ta mới Long Hổ tầng một, có phải cũng không phù hợp lắm không?”
“Theo nguyên tắc thì không được!”
Thanh Qua đạo nhân nói: “Nhưng mà xét theo tình trạng hiện tại cũng chỉ có thể tạm chấp nhận.”
Không tạm chấp nhận cũng chẳng biết nên làm thế nào, ông ta chính là tướng không binh mà!