Không Trừu Tượng Không Tu Tiên

Chương 210. Nó Thì Tốt Ở Chỗ Nào?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn vốn định tu hành từng bước một, thế nhưng sau khi không trung rạn nứt, châu chấu đầy trời, chỉ sợ không có thời gian để làm như vậy.

Chờ hắn tu hành mấy trăm năm, không biết Tu Tiên giới sẽ biến thành dạng gì.

Kế hoạch không theo kịp biến hóa, hắn không thể không lựa chọn phương pháp ban đầu đã không muốn chọn.

Vốn định chờ qua một thời gian, sau khi hắn ghi chép xong toàn bộ số liệu lưu thông của chợ Thanh Vân và Thanh Ngân thì định từ chức xuống núi xem một chút.

Dưới chân núi rất nguy hiểm, nhưng hắn nguyện ý mạo hiểm.

Hiện tại có đội truy quét châu chấu ra đời, hắn cảm thấy có thể thử một lần xem thế nào.

“Tổ sư có lệnh, để Thanh Qua sư thúc thành lập đội truy quét châu chấu, càn quét mấy nghìn dặm xung quanh Thanh Hoa Phái, bảo đảm không còn một con châu chấu nào nữa!”

Lam Hưng đạo nhân nói: “Đợi sau khi càn quét xong sẽ bắt đầu đại hội thành lập đạo minh.”

“Thanh Qua sư tổ?”

Hứa Thuận sững sờ, không ngờ sư tổ mình cũng tham gia: “Vậy sư tôn ta cũng ở trong đội tuy quét châu chấu à?”

“Không, tổ sư giao cho sư tôn ngươi nhiệm vụ khác. Thanh Qua sư thúc đúng là rất thích hợp với việc này, ông ấy khá quen thuộc hoàn cảnh xung quanh.”

Lam Hưng đạo nhân nói.

Thanh Qua chỉ mới phi thăng chưa được mấy trăm năm thì đã trở lại, chẳng lẽ lại không quen thuộc được sao?

“Ngươi bàn giao chuyện bên này với Tử Huyên đi, sau đó cầm thư ta viết và hồ sơ của ngươi là có thể tới biệt viện cách vách trình diện.”

Lam Hưng đạo nhân nói.

“Hóa ra trang hoàng biệt viện bên cạnh là để làm việc này!”

Hứa Thuận như bừng tỉnh đại ngộ. Hắn cầm lấy thư tiến cử và hồ sơ sau đó cáo từ Lam Hưng đạo nhân rồi đi tìm Tử Thoa.

Hắn gõ cửa tiểu viện của Tử Thoa, gõ nửa ngày cũng không có ai đáp lại, có vẻ như Tử Thoa không có nhà.

Nghĩ một chút, hắn bèn ghi lại công việc gần đây và các hạng mục cần chú ý, cũng viết ra hướng đi của mình, sau đó cho vào phong thư rồi ném vào trong sân.

Tiếp theo hắn đi sang biệt viện bên cạnh tìm sư tổ Thanh Qua đạo nhân báo danh.

Ở cách vách, Hứa Thuận nhìn thấy một người mặc đạo y màu xanh đang cầm lưỡi bay vỗ lên tường.

Hứa Thuận đã từng thấy người kia trong bức họa, chính là sư tổ nhà mình, sư tôn của Lam đạo nhân.

Thanh Qua.

“Sư tổ!”

Hứa Thuận đi qua, cung kính hành lễ một cái.

“Ồ? Ngươi là...”

Thanh Qua đạo nhân cầm cái bay trong tay, mặt mũi ngơ ngác.

Quả thực ông ta không biết đồ tôn của mình, bởi vì từ khi trở về đến giờ ông ta vẫn rất bận, Lam Nhiêm cũng chưa từng dẫn đồ tôn đến bái kiến ông ta.

Thanh Qua đạo nhân rất nhanh nhận ra, có thể gọi mình sư tổ thì còn có thể là ai nữa?

“Ngươi là đồ đệ của thằng nhãi Lam Nhiêm kia?”

Ông ta nghiêng đầu nhìn đồ tôn của mình.

Hứa Thuận nhìn Thanh Qua đạo nhân trước mắt, cảm giác Thanh Qua đạo nhân có chút không bình thường.

(脱线 – thoát tuyến: Ngôn ngữ mạng chỉ người đang xử lý một việc đột nhiên chuyển sang làm việc khác hoặc làm việc bình thường mình sẽ không làm, hoặc đơn giản là mắng người thần kinh không bình thường)

Làm gì có ai gọi đồ đệ của mình là “thằng nhãi kia” như vậy?

Bề ngoài Thanh Qua đạo nhân khoảng bốn mươi năm mươi tuổi, tướng mạo như ngọc, lại thêm mấy sợi râu dài, thật sự là dáng vẻ tiên phong đạo cốt, như người của chốn thần tiên.

Không đúng, ông ta vốn chính là người của chốn thần tiên.

Chỉ là đạo y màu xanh ông ta mặc đã hơi cũ, tựa hồ còn có nếp gấp, vừa nhìn đã biết là không dùng pháp thuật bảo dưỡng. Mà tóc của ông ta chỉ dùng một cành cây khô không biết nhặt được từ chỗ nào tùy ý quấn lên, vài sợi tóc đen bướng bỉnh rủ xuống đầu vai.

Nhìn có vẻ lôi thôi lếch thếch.

“Đúng vậy!”

Hứa Thuận nói.

“À à, ta nghe thằng nhãi Lam Nhiêm kia nói qua về ngươi rồi! Tử Thử, Tử Nhiên, Tử Tài, Tử Tô...”

Ông ta tính toán một chút, nhìn tu vi Hứa Thuận rồi nói: “Ngươi là Tử Tài phải không!”

Hứa Thuận gật đầu: “Bẩm tổ sư, ta đúng là Tử Tài.”

“Ha ha...”

Thanh Qua đạo nhân thấy Hứa Thuận ngoan ngoãn như vậy cũng có chút hài lòng, ông ta thả cái bay trong tay xuống, lấy ngọc bài của mình từ trong ngực áo ra, đưa cho Hứa Thuận rồi nói: “Hai chúng ta lần đầu gặp mặt, ta không kịp chuẩn bị gì cả, ngươi cầm lấy ngọc bài của ta, thấy cái gì thì mua cái đó đi.”

Tư thái tùy tiện quẹt thẻ này của các ngươi không hổ là thầy trò.

Hứa Thuận xua tay từ chối: “Không cần, ta tạm thời không thiếu thứ gì.”

“Haiz, đều là người một nhà cả, khách sáo làm gì chứ?”

Thanh Qua đạo nhân mạnh mẽ nhét ngọc bài màu xanh vào tay Hứa Thuận.

Ngọc bài kia thuần một màu xanh, phía trên có một chữ “Qua”.

“Vậy thì đa tạ tổ sư!”

Hứa Thuận không từ chối được, đành phải hành lễ rồi nhận lấy.

“Khách khí cái gì? Ngươi trông khá hơn thằng nhãi Lam Nhiêm kia nhiều!” Thanh Qua đạo nhân vuốt râu cười nói.

Lam Nhiêm năm đó suy nghĩ nặng nề, vô cùng cứng đầu, khiến ông ta mệt hết cả đầu.

“Khụ... Thật ra sư tôn vẫn cực kỳ tốt!”

Hứa Thuận nhấn mạnh lần nữa: “Thật sự!”

“Ồ. Nó tốt chỗ nào? Lúc nó không vui có dẫn ngươi tới Tương Trúc Lâu không?”

Thanh Qua đạo nhân hỏi.

“Không có.”

“Lúc ngươi bị người khác trêu đùa nó có dẫn ngươi đi Thiên Phúc Lâu không?”

Thanh Qua đạo nhân lại hỏi.

“Cũng không.”

“Cái này cũng không có cái kia cũng không có, vậy mà ngươi còn nói nó tốt?”

Thanh Qua đạo nhân lại hỏi.

Hứa Thuận đáp: “Nhưng sư tôn dẫn ta đi qua vạn dặm đường, dùng mỗi tiếng nói mỗi cử động của người để dạy bảo ta, cho ta biết thế nào là tu hành.”

Thanh Qua đạo nhân khựng lại giây lát mới nói: “Đây là phương thức của nó à? Cũng được!”

“Chẳng lẽ sư tổ từng dẫn sư tôn tới Tương Trúc Lâu, Thiên Phúc Lâu?” Hứa Thuận bỗng nhiên hỏi với vẻ hóng hớt.

Sư tôn dẫn đồ đệ tới Tương Trúc Lâu chơi gái, chuyện này... thật sự rất trừu tượng!

“Không phải!”

Thanh Qua đạo nhân nói: “Trong mấy đồ nhi của ta, thằng nhãi Lam Nhiêm kia là đứa sầu khổ nhất!”

“Cả ngày không tu hành thì chính là xem sách, lúc nào mặt mũi cũng như mặt người chết! Làm như người ta nợ tiền nó ấy.”

“Ta bảo nó đừng bướng bỉnh như vậy, đi chơi cùng các sư huynh đệ khác đi nhưng nó không muốn, luôn bị xa lánh.”

“Ta chỉ muốn dẫn nó đi chơi, vui vẻ một chút!”

“Kết quả đến Tương Trúc Lâu nó cùng hai nữ tu ngồi đối mặt một đêm, không nói một lời nào. Đến Thiên Phúc Lâu cũng chỉ ăn một bát cơm chiên.”

“Cực kỳ nhàm chán!”