Không Trừu Tượng Không Tu Tiên

Chương 209. Đội Truy Quét Châu Chấu!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hứa Thuận mở miệng nói: “Chúng ta đều là tu sĩ đứng đắn, không làm mấy trò này.”

“Nếu tu hành để tổn thương người khác ta sẽ bất an.”

“Nếu tu hành nhất định phải như vậy thì ta đây tình nguyện không tu hành!”

Đặng Chiêu vung tay áo, nói: “Hạng người cổ hủ! Ngươi còn trẻ tuổi, không biết tu hành khó khăn nhường nào, một khi gặp nguy hiểm đã muốn lùi bước, ngày sau sao có thể thành châu báu!”

“Tu sĩ có thứ có thể cầu, có thứ không thể cầu.”

Tử Ngạnh cũng lắc đầu, nói.

Thứ gã theo đuổi tuy không giống với Hứa Thuận, nhưng cũng không phải con đường của Đặng Chiêu.

Vậy nên cuộc đàm phán của ba người bọn họ không thành công.

Ba người nhìn nhau.

Nhất thời không ai nói lời nào.

Bầu không khí cũng không còn là vui vẻ cười nói như vừa rồi.

Một lát sau, Đặng Chiêu cười khẽ một tiếng, ra vẻ uy hiếp: “Chẳng lẽ các ngươi muốn bán mạng cho chợ Thanh Vân sao?”

“Mạng chỉ có một!”

Hiện tại ông ta có tu vi Kim Đan, trên người còn có chút Tiên lực, mà Hứa Thuận và Tử Ngạnh chỉ là tu sĩ Long Hổ kỳ.

Nếu phải động thủ, ông ta không hề sợ hãi!

Tử Ngạnh biết rõ nếu động thủ, hai người bọn họ quá nửa không thắng nổi, bèn nói: “Mua bán không thành vẫn còn nhân nghĩa. Lão huynh nói có đúng không?”

“Cũng đúng! Nể tình chén rượu này ta sẽ không làm khó hai người các ngươi!”

Đặng Chiêu nhìn hai người, nói: “Đạo bất đồng bất tương vi mưu, cáo từ!”

Dứt lời, thân ảnh ông ta tiêu tán như bong bóng xà phòng, cho thấy độn pháp cao thâm thế nào.

“Trích Tiên thật má nó nhiều!”

Tử Ngạnh nhìn chén rượu chưa uống một giọt nào, nói: “Cũng quá chó!”

“Rốt cuộc trên trời có bao nhiêu Trích Tiên chứ! Bọn họ có thể tính là Trích Tiên sao? Chẳng lẽ không phải châu chấu à?”

Hứa Thuận nói: “Sư huynh đã từng thấy cảnh nạn châu chấu chưa?”

“Chưa từng thấy!”

Tử Ngạnh nói.

Hứa Thuận nhớ lại: “Ta đã từng thấy qua, hình thể của một con châu chấu vô cùng nhỏ, chỉ bằng ngón trỏ. Nhưng mà hàng tỉ con châu chấu có thể tạo thành một đám mây đen di động, che khuất bầu trời, đi đến đâu là tạo thành từng đợt âm thanh ong ong khiến lòng người sợ hãi tới đó.”

“Những nơi chúng đi qua, hoa màu, cỏ dại, lá cây, chẳng còn lại gì, chỉ có thân cây trụi lủi còn nguyên.”

“Chỉ để lại một mảnh hoang vu tàn tạ, còn có tuyệt vọng!”

“Lời sư đệ nói rất dễ hình dung!”

Tử Ngạnh thở dài một hơi, nói: “Nếu như không có những con châu chấu này thì tốt biết bao!”

Không có đám châu chấu này thì Tu Tiên giới vẫn có dáng vẻ như cũ.

“Uống rượu!”

“Uống rượu!”

Hai người chạm chén, tiếp tục uống rượu.

Chỉ là rượu có chút đắng, không dễ uống như vừa rồi.

Sau khi uống rượu xong, Hứa Thuận trở lại phòng làm việc. Hắn nhìn thấy sân bên cạnh đang trang hoàng lại, cảm thấy rất kinh ngạc vì sân bên cạnh vẫn luôn để trống.

Ở tận cùng trong phòng làm việc, hắn tìm được Lam Hưng đạo nhân, kể lại chuyện gặp Đặng Chiêu vừa rồi.

“À...”

Lam Hưng nghe Hứa Thuận kể xong thì nói: “Việc này ta đã biết.”

“Ta đã lập ra phương án dự phòng cho chợ Thanh Vân, đám châu chấu kia mà đến sẽ được một bài học!”

Ông ta cũng cảm thấy xưng hô châu chấu này vô cùng có hình tượng và phù hợp với đám Trích Tiên kia.

Giống như Đặng Chiêu, có tay có chân có tu vi nhưng không muốn yên ổn tìm một chỗ tu hành, ngược lại cứ luôn canh cánh trong lòng chuyện muốn làm một vụ mua bán lớn.

Tìm một lớp học không tốt hơn sao?

Hoàn cảnh bây giờ không giống lúc trước, ông ta cũng có chút điều chỉnh với chợ Thanh Vân, phòng ngừa thật sự có kẻ to gan lớn mật dám đến cướp bóc.

Nhỡ đâu bị cướp thì cái mặt già của ông ta biết giấu vào đâu?

Lúc dự họp tại Thanh Hoa Phái, Lam Hưng đạo nhân đã nghe tổ sư Tranh Thành phân tích trạng thái tâm lý của châu chấu.

Sau khi người như Đặng Chiêu trở thành Tiên Nhân, tâm tính xảy ra biến hóa, đối với tu sĩ có một cảm giác coi thường, bản thân thì cao cao tại thượng.

Người tu tiên đều là kẻ thất bại, còn ông ta lại là kẻ thành công.

Tới khi Đặng Chiêu từ Tiên giới đến Tu Tiên giới, ông ta lại cảm thấy Tu Tiên giới đều là gà đất chó sành, đều là hạng thấp kém.

Những kẻ thấp kém về tình về lý đều không nên chiếm dụng tài nguyên chất lượng tốt như vậy, bảo vật trong thiên hạ có đức chiếm được! Sau khi ông ta cầm đi còn có thể khôi phục tu vi, trở thành tu giả Đại Thừa kỳ, Phi Thăng kỳ gần với Tiên Nhân nhất.

Mà hạng người thấp kém tu hành chỉ lãng phí tài nguyên.

Mấu chốt nhất là đã có thể cướp thì cần gì phải vất vả đổ mồ hôi sôi nước mắt kiếm tiền?

Có tiền đổi thành tài nguyên, tìm một chỗ mỗi ngày tu hành mới là vui sướng!

Đây chính là logic trong việc Trích Tiên biến thành châu chấu.

Trong mắt người của Tu Tiên giới, bọn chúng giống như châu chấu, nhưng chính bọn chúng lại không cảm thấy mình sai.

Mấy nghìn năm nay sinh hoạt ở Tiên giới dần biến bọn chúng thành hình dạng Tiên giới.

Thế giới trong tưởng tượng của ngươi không phải là thế giới chân thật.

Tiên giới trong tưởng tượng của ngươi không phải Tiên giới chân thật.

Tiên Nhân trong tưởng tượng của ngươi cũng không hề giống người!

Bầu không khí của Tiên giới quá kém.

Thở dài một hơi, Lam Hưng gọi Hứa Thuận đang định rời đi lại: “Tử Tài!”

“Sư thúc còn có việc gì sao?”

Hứa Thuận hỏi.

“Tông môn chuẩn bị mở rộng quy mô Tập Vệ, từ tám người ban đầu mở rộng thành hai mươi bốn người.”

Lam Hưng đạo nhân nói: “Còn định thành lập đội hộ vệ, đội càn quét, bảo vệ đội buôn, càn quét các tuyến đường.”

“Ngươi có hứng thú tới đội hộ vệ hay đội càn quét không?”

Hứa Thuận đáp: “Đội hộ vệ thì thôi đi, ta không thích làm vệ sĩ cho người khác, đội càn quét là truy quét châu chấu sao? Không bằng gọi là đội truy quét châu chấu luôn đi!”

“Đội truy quét châu chấu?”

Lam Hưng đạo nhân khẽ cười một tiếng, nói: “Tên rất hay, cũng không phải không được.”

“Nếu là truy quét châu chấu thì ta rất nguyện ý.”

Hứa Thuận nói.

Gần đây theo tu vi của hắn dần nâng cao, “ngã hổ” và “đạo long” đang kịch liệt va chạm. Sau mỗi một cử động hắn đều có cảm giác như bản thân ở trong nhựa cao su.

Cảm giác bị tắc nghẽn, áp lực của thế giới không lúc nào là không đè ép hắn.

Hắn đã thành thói quen.