Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hứa Thuận cảm thấy khó có thể tưởng tượng nổi, nhưng khi ông ta nhìn thấy phương thức tu luyện của tu sĩ ở thế giới này, sao lại chưa từng thấy khó lòng tưởng tượng nổi?
Các ngươi không cần tranh thứ gì, long hổ cứ vật lộn như vậy là thành tựu Kim Đan, là có thể Kiến Chân chứng Nguyên Thần, đây không phải trò đùa sao?
Cơ duyên đâu? Tiên thảo đâu? Không cần tranh không cần cướp mà cứ thế tu tiên?
Thật sự là không thể tưởng tượng nổi!
Còn má nó theo đuổi tự do tự tại nữa chứ?
Thật sự là ăn no rửng mỡ.
Có thể sống sót, không trở thành tài liệu tu luyện của người khác đã rất tốt rồi!
Thế giới dù sao cũng là vật chất, thế giới cũng không biến hóa theo tâm ý cá nhân, ai có thể tự do tự tại chứ?
Chỉ có người như Lam đạo nhân mọi chuyện đều từ tâm, nhưng không ảnh hưởng đến bản tâm và tâm tình thì mới có thể tự do tự tại!
Vậy nên rất nhiều người trong Phật môn, Đạo môn tương đối chú trọng tu vi tâm tính, bởi vì thế giới không biến hóa thì chỉ có thể làm tâm tính của mình thích ứng với thế giới.
Nhân gian trắc trở, vui buồn ly hợp, yêu ghét oán hận, tham sân si điên, không nhìn thấy những thứ này là có thể coi như những thứ này không tồn tại.
Dù có thấy được cũng không cần trong lòng.
Như vậy vạn vật không để ở trong lòng thì có thể tự do tự tại!
Thay vì xuống tay với tâm tính của mình, tự lừa mình dối người, chi bằng dứt khoát buông thả, muốn làm gì thì làm.
Vậy nên ông ta nói nơi đây dân phong thuần phác nên mới có hi vọng xa vời.
Tử Ngạnh nghe rõ, Hứa Thuận cũng nghe rõ.
Bọn họ cũng nghe ra sự chua xót trong giọng điệu của Đặng Chiêu, có cảm giác như các ngươi được tu hành ở thế giới này là do các ngươi mệnh tốt, các ngươi đứng nói chuyện không đau lưng.
Tử Ngạnh cũng cười nói: “Hiện giờ lão huynh đến nơi này, cũng muốn tranh —giành sao?”
“Không sai! Nơi đây tương đối đặc biệt, có chút cằn cỗi, không tranh một lần sợ là muốn sinh tồn cũng rất khó.”
Đặng Chiêu nhìn bọn họ rồi nói.
Những lời ba người vừa nói đều có thể xem như đang thăm dò lẫn nhau.
Nếu hỏi người thế nào có thể hợp tác với nhau thì đương nhiên là những người có giá trị quan giống nhau.
Nhưng cũng không thể quá giống nhau, đám người trên Tiên giới chính là quá giống nhau. Cộng sự trong lòng ông ta tốt nhất là một số người chưa mấy trải đời, người có oán giận với tông môn, lừa dối lần nào chuẩn lần đó.
Hai người trước mắt là kẻ như vậy sao?
Hứa Thuận nói tiếp: “Trước đây lão huynh tranh, ở trên trời cũng tranh, đến nơi này còn muốn tranh tới tranh lui, mưu cầu cái gì chứ?”
Đặng Chiêu đáp: “Chỉ cầu thành Tiên thôi!”
“Nhưng Tiên giới không còn nữa! Tiên Nhân cũng không còn!”
Hứa Thuận nói.
“...”
Đặng Chiêu lại trầm mặc.
Lời Hứa Thuận nói giống như một mũi đao đâm vào trong lòng ông ta.
Tiên giới không còn, Tiên Nhân cũng không còn, thứ phấn đấu cả đời bỗng nhiên sụp đổ.
Hơn nữa rất nhiều Trích Tiên không làm việc đàng hoàng ở Tu Tiên giới, vậy nên đám tu sĩ như Hứa Thuận cũng không có khát khao cùng tôn trọng gì với Tiên Nhân.
Chó nhà có tang còn gây họa khắp nơi khiến người ta không khỏi coi thường, đến cả một người xa lạ cũng có thể chỉ trỏ quá khứ của ông ta.
Thân phận chênh lệch, xung quanh châm chọc khiêu khích khiến Đặng Chiêu thấy hơi khó chịu. Ông ta đành phải nói: “Hai vị đạo hữu, thế đạo khó khăn đến mấy cũng phải sống chứ!”
Từ Tu Tiên giới đến Tiên giới, từ Tiên giới đến Tu Tiên giới, hiện giờ ông ta chỉ đang cố gắng vì sống sót.
Sống sót cũng không có gì sai!
“Chỉ vì sống sót, không phải vì thành Tiên sao?”
Hứa Thuận lại bổ thêm một đao.
Đặng Chiêu nhìn thoáng qua Hứa Thuận, chậm rãi nói: “Còn sống mới có ý nghĩa, còn sống mới có thể thành Tiên.”
Hứa Thuận nói: “Tu Tiên giới hiện tại không yên ổn, sao lão huynh không tìm một chỗ yên ổn tu hành?”
Tu Tiên giới kỳ thực vẫn khá hữu hảo với tu sĩ, xa hơn không nói, trong chợ Thanh Vân cũng có rất nhiều việc tu sĩ có thể làm được.
“Quá chậm!”
Đặng Chiêu lắc đầu nói: “Quá chậm! Yên ổn tu hành thì đến khi nào mới có thể khôi phục tu vi?”
Tử Ngạnh nói: “Vậy nên ngươi mới muốn làm một vụ mua bán lớn?”
Đặng Chiêu không tiếp lời, ngược lại nói: “Hai vị đều là đệ tử đại phái, hẳn biết trong môn phái cũng có bất công, không phải luôn thoải mái.”
“Có đệ tử được sư trưởng sủng ái hơn hẳn người khác, có đệ tử giỏi về tu luyện nên thu được càng nhiều tài nguyên, có đệ tử lại giỏi về chuyện xúi giục thị phi.”
“Môn phái chẳng qua chỉ là một khu nuôi dưỡng lớn mà thôi.”
“Đối với môn phái mà nói, đại đa số đệ tử đều là có cũng được mà không có cũng không sao, chỉ có mấy đệ tử mới có thể trở thành trụ cột vững vàng.”
“Ta nói có đúng không?”
Phải cái búa á!
Trong lòng Tử Ngạnh nghĩ vậy nhưng ngoài miệng thì nói: “Lão huynh nói đúng lắm, trong môn phái cũng có chuyện xấu xa.”
“Vậy nên đệ tử đại phái lấy lợi ích của môn phái làm đầu, còn bị sư trưởng sai sử, như vậy mà cũng muốn tự do tự tại ư?”
Đặng Chiêu cười ha hả.
Vừa rồi ông ta bị Hứa Thuận và Tử Ngạnh chọc cho mấy đao, giờ cũng bắt đầu đâm ngược trở lại.
Hai đệ tử đại phái các ngươi cả đời đều phải tuân theo quy củ môn phái, vậy mà cũng muốn tự do tự tại?
Đó không phải là trèo cây tìm cá sao?
“...Cũng có lý!”
Hứa Thuận gật đầu, nói.
Môn phái bình thường là thế, nhưng Thanh Hoa Phái là môn phái cực kỳ trừu tượng thì không phải như thế.
“Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, vụ làm ăn của lão huynh có liên quan tới chợ Thanh Vân này phải không?”
Một tên Tiên Nhân chạy tới chợ Thanh Vân nói có vụ làm ăn lớn, còn có thể là gì được nữa?
Trích Tiên chưa từng có chuyện giúp người làm niềm vui, Trích Tiên chỉ có vào nhà cướp của.
“Nếu đã bị các ngươi đoán ra thì ta cũng không giấu diếm nữa, ta đang muốn tìm mấy người trợ giúp. Các ngươi có ý đó không?”
“Chúng ta chính là đệ tử của Thanh Hoa Phái.”
“Chỉ cần ích lợi đủ lớn thì không có chuyện không thể động tâm. Sau khi thành công, chúng ta mỗi người một phần, tư lương để ngươi tu hành cả đời cũng có rồi còn làm đệ tử môn phái gì nữa, định làm chó cho người ta sai phái mãi à?”
“Không phải đây mới là tự do tự tại chân chính sao?” Đặng Chiêu dụ dỗ.