Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Thì ra là đệ tử của Thanh Hoa đại phái, thất kính thất kính!”
Đặng Chiêu ngoài miệng nói thất kính nhưng động tác không hề cung kính, đủ thấy hẳn ông ta cũng chẳng có bao nhiêu tôn kính với Thanh Hoa Phái.
Trong lòng Hứa Thuận hiểu rõ, rót cho ông ta một chén rượu rồi nói: “Đặng lão ca từ đâu tới đây? Không phải từ một nơi rất xa đến đây đấy chứ?”
“Cũng không tính là xa, chỉ là trên trời dưới đất, khoảng cách cũng không có bao nhiêu.” Đặng Chiêu đáp.
Tử Ngạnh lại nói: “Vượt đường xa mà đến, cảm giác thế nào?”
Đặng Chiêu nói: “Dân phong thuần phác, chỉ có điều...”
Ông ta chuyển chủ đề, nói: “Nơi đây quả thật hơi cằn cỗi, hơn nữa người cũng tương đối nhiều.”
Tử Ngạnh nói: “Là người như ngươi tương đối nhiều phải không?”
“Lời ấy sai rồi!”
Đặng Chiêu nhìn hai người rồi nói: “Hai vị cũng là đệ tử đại phái, có biết tu tiên quan trọng nhất là gì không?”
“Tự do tự tại?”
Tử Ngạnh đáp.
“Thực tiễn đạo?”
Hứa Thuận đáp.
“Đều không phải!”
Đặng Chiêu lắc đầu nói: “Ta miễn cưỡng cũng coi như người từng trải, ta muốn nói cái nhìn của cá nhân ta, hai vị sẽ không để ý chứ.”
“Vậy không ngại.”
Tử Ngạnh nói: “Lão huynh ngươi cứ tùy ý.”
Hứa Thuận cũng gật đầu, hắn muốn xem thử vị Trích Tiên này có kiến giải độc đáo gì.
Đan Tiên, Đổ Tiên trước đó gặp được đều giống đám thần kinh, người trước mắt này vậy mà lại khá bình thường.
“Ta cho rằng, Tiên đạo ở một chữ ‘Tranh’.”
Đặng Chiêu nâng chén rượu lên, chạm với chén của hai người rồi nói: “Tranh là mấu chốt.”
Hứa Thuận nói: “Lão huynh nói rõ xem!”
“Ngươi thấy đấy, tu sĩ chúng ta sinh ra đã không có gì.”
Đặng Chiêu nhớ lại: “Khi đó ta tu hành, công pháp là tranh được, cơ duyên là tranh được, pháp khí là tranh được, thành Tiên cũng là tranh được.”
“Không tranh thì không có gì cả!”
Hứa Thuận hỏi: “Tranh thế nào?”
Đặng Chiêu đáp một cách hùng hồn: “Đương nhiên là dùng tất cả mọi thủ đoạn để tranh.”
Ý nghĩa khác của tất cả mọi thủ đoạn chính là không từ thủ đoạn.
Hứa Thuận tỉnh bơ nói: “Nếu ngươi thấy được cây gậy gỗ trong tay tên ăn mày ven đường là pháp khí, lúc đó lão ca sẽ làm thế nào!”
“Tất nhiên là cướp về! Một tên ăn mày thối tha mà thôi.” Đặng Chiêu nói: “Loại pháp khí đó nào phải thứ tên ăn mày xứng có được.”
“Lão ca thật là quả quyết!”
Giọng điệu của Tử Ngạnh không nghe ra được là âm dương quái khí hay thật sự nịnh nọt.
“Đối với tất cả con đường cầu tiên, cơ duyên, pháp khí, công pháp đều là tranh giành mà ra. Làm hết thảy vì thành Tiên...”
Đặng Chiêu nghiêm túc nói: “Đều đáng giá!”
“Ngươi thành Tiên chính là thành công, lúc đó người khác mới có thể nghe lời ngươi nói.”
“Ngươi chính là đúng! Ngươi chính là đạo lý!”
Ông ta nói.
Hứa Thuận lại hỏi: “Người trên trời đều như vậy sao? Các ngươi sống như vậy không mệt à?”
“...Cũng vẫn ổn!”
Đặng Chiêu dừng một chút mới nói: “Quen là tốt rồi, thói quen là một loại sức mạnh rất đáng sợ, có thể coi hành vi không thông thường là hành vi thông thường, có thể coi thứ không hợp lý là hợp lý.”
“Đã ở trên trời rồi mà ngươi còn muốn thích ứng với người khác, chẳng thú vị gì cả...”
Hứa Thuận nói.
Đặng Chiêu nhìn Hứa Thuận, nói: “Chính là đã thành Tiên rồi!”
Thành Tiên chính là ý nghĩa lớn nhất, là mục tiêu lớn nhất.
Cho dù là giết người như ngóe, làm trái lương tâm, tội ác tày trời, nhưng chỉ cần thành Tiên là đủ rồi.
Thành Tiên không chỉ có một cách, thành Tiên cũng không chỉ một phương thức.
Tiên Nhân như Lam đạo nhân là Tiên Nhân, loại Tiên Nhân như Đặng Chiêu cũng là Tiên Nhân.
Đan Tiên là Tiên, Đổ Tiên cũng là Tiên.
Thế giới khác nhau, hoàn cảnh khác nhau sẽ có Tiên Nhân khác nhau.
“Chỗ các ngươi dân phong thuần phác, đệ tử đại phái có rất nhiều tài nguyên, sao hiểu được chỗ khó của tu sĩ bình thường.”
Đặng Chiêu nhìn vẻ mặt của hai người, nói: “Đối với một tán tu mà nói, thành Tiên quá khó khăn.”
“Vậy nên mới phải đi tranh.”
Tử Ngạnh nói: “Không tranh không được sao?”
“Đương nhiên không được.”
Đặng Chiêu nói: “Ngươi sẽ một bước chậm khiến từng bước chậm. Chỉ bỏ lỡ một bước sẽ kém người khác rất xa.”
“Cuối cùng bị người khác bỏ lại phía sau, thậm chí thọ nguyên sắp hết mới cảm thấy cả đời này uổng phí...”
Hứa Thuận nói: “Tiên này không thể không tu sao?”
Vì tu tiên mà làm trái lương tâm, vậy không tu không được à?
“Ta cảm thấy cuộc đời của con người sống không thẹn với lương tâm, xứng đáng với chính mình là được rồi, thành Tiên cũng không phải việc thiết yếu!”
Hứa Thuận nói.
Nếu có thể hoàn thành lý tưởng của mình thì càng tốt hơn.
Hắn còn một câu trong lòng vẫn không nói.
Hắn biết nếu nói ra tất nhiên sẽ bị Đặng Chiêu cười nhạo.
Hắn và Đặng Chiêu không phải người cùng một đường.
“Đương nhiên là không tu không được, đây chính là thành Tiên đấy!”
Đặng Chiêu lần thứ hai nhấn mạnh hai chữ “thành Tiên”, ông ta nói: “Tu sĩ chúng ta không phải đều vì thành Tiên sao?”
“Không thành Tiên không bằng thối rữa!” Ông ta nói.
“Tu tiên như vậy quả thật không có ý nghĩa gì.”
Hứa Thuận lắc đầu, nói: “Sư huynh ngươi nói xem!”
Tử Ngạnh nhìn Đặng Chiêu, nói: “Đúng vậy! Tu tiên cũng là tranh tới tranh đi, nào có tự do tự tại!”
“Xùy.”
Đặng Chiêu nói: “Tự do tự tại? Không thành Tiên đâu ra sinh mệnh vô tận?”
“Không thành Tiên sao có thể tự do tự tại?”
“Thành Tiên mới có tất cả những thứ này!”
Hứa Thuận mỉm cười, hỏi ngược lại: “Vậy ngươi có tự do tự tại, có tất cả không?”
“...”
Đặng Chiêu hoàn toàn trầm mặc.
Lúc ở Tiên giới ông ta cũng như giẫm trên băng mỏng để duy trì chút thể diện, miễn cưỡng vượt qua.
Hiện tại không ở Tiên giới lại càng thêm phát sầu vì kế sinh nhai.
Ở đâu ra có tự do tự tại chứ!
Qua hồi lâu, Đặng Chiêu mới nói: “Nơi đây dân phong thuần phác nên mới có hi vọng xa vời như vậy!”
Theo ông ta thấy, “tự do tự tại” chính là một loại hi vọng xa vời.
Ai có thể thật sự tự do tự tại?
Khi ngươi phát hiện thế giới không giống như trong tưởng tượng của ngươi, ngươi sẽ lựa chọn thế nào?
Ở giai đoạn đầu tu hành chính là thông “Thần”, dùng “Thần” của chính mình điều động pháp lực, sau đó hóa hổ.
Long tranh hổ đấu.
Về bản chất chính là thế giới trong lòng một người giằng co với thế giới chân thật.
Con người sẽ thay đổi theo hoàn cảnh hay bất kể hoàn cảnh thay đổi thế nào thì con người cũng không thay đổi?
Nghèo thì biến, biến thì thông.
Thay đổi cũng không chưa chắc đã đúng, nhưng không thay đổi cũng chưa chắc đã sai.
Chưa từng có người nào quy định, con đường tu hành đi thế nào mới là đúng.
Giống như ông ta vậy, ông ta và Lam đạo nhân vốn không đi cùng một con đường, nhưng lại có cùng một đích đến, cả hai đều đã thành Tiên.