Không Trừu Tượng Không Tu Tiên

Chương 216. Đáng Thương Lại Đáng Tiếc!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chúng ta nhìn thấy người đó thi triển pháp thuật, chúng ta cảm thấy chắc chắn người đó là thần tiên cứu khổ cứu nạn!”

“Dù người đó liên tục phủ nhận mình là thần tiên, nhưng chúng ta đều biết, chúng ta đều biết người đó chính là thần tiên...”

Lão giả lẩm bẩm: “Chẳng lẽ chúng ta lại không biết người đó có phải thần tiên không?”

Cảm xúc kỳ lạ tràn ngập lồng ngực Hứa Thuận, để hắn tiếp lời: “Người đó chỉ làm chuyện mình nên làm!”

“Đúng đúng đúng, Trần tiên nhân cũng luôn nói mình chỉ làm chuyện nên làm!”

Tới lúc này lão giả cũng chắc chắn Hứa Thuận là đồng bạn của Trần tiên nhân.

Ông buông lỏng cảnh giác, bắt đầu nói với Hứa Thuận những chuyện Trần tiên nhân làm trong thôn.

Mỗi một việc đều là việc nhỏ, nhưng mỗi một việc đều là giúp người không cầu hồi báo, như thể Trần tiên nhân đã coi mình là một thành viên của thôn này.

Người trong thôn coi gã là người nhà, cũng vô cùng tôn kính gã.

“Trần tiên nhân luôn nói, thế đạo này rất loạn. Mình ngài ấy không thể để ý tới nhiều người như vậy, chỉ có thể bảo vệ người của thôn này, chờ có một ngày, khi đồng bạn của ngài ấy đến là có thể khiến thế đạo này thay đổi...”

Lão giả nói.

Thanh Qua đạo nhân nghe được câu này, sắc mặt hơi đổi.

“Đương nhiên rồi sẽ có một ngày như vậy!”

Hứa Thuận khẽ cười nói.

Ngày đó rồi sẽ đến.

Hai người lại hàn huyên rất nhiều chuyện, cuối cùng lão giả cho người đưa ít rau dưa trái cây tới rồi rời đi.

Nói là rau dưa và trái cây nhưng trong thôn liệu có thứ gì tốt?

Chẳng qua chỉ là mấy quả dại, ít củ cải mà thôi.

Nơi này là nơi tốt nhất trong thôn rồi!

Hứa Thuận đứng dậy kiểm tra mấy gian phòng, trên một cái bàn, hắn tìm được di vật của Trần tiên nhân.

Đó là một chiếc hộp vuông bình thường, dài khoảng một tấc, rộng nửa tấc.

Sau khi mở ra, bên trong chỉ có một tờ giấy, còn có một lá cờ gấp.

Hứa Thuận mở lá cờ ra, lá cờ rất đỏ, là được người nào đó dùng từng châm từng mũi thêu ra.

Trên tờ giấy chỉ có một câu: “Ta không có cách nào tiến lên được nữa, các ngươi hãy tiếp tục tiến bước!”

“Trần Văn Đào!”

Nước mắt Hứa Thuận cứ thế chảy ra.

Thanh Qua đạo nhân nhìn đồ tôn rơi lệ, còn có lá cờ kia, muốn nói gì đó rồi lại trầm mặc.

Cuối cùng ông ta thật sự không nhịn được, nói: “Đồ tôn, đừng để gã mê hoặc.”

“Gã là Thiên Ma!”

“Hả?”

Hứa Thuận sững sờ.

Trần tiên nhân là Thiên Ma?

“Trần tiên nhân chính là Thiên Ma! Lúc ở Tiên giới ta từng thấy lá cờ này! Nơi lá cờ bao phủ, chúng ta liên tục bại lui!”

“Kiếm khí của phần lớn người trong số bọn chúng đều là màu đỏ!”

“Vậy nên ta có thể khẳng định, Trần tiên nhân chính là một thành viên của bọn chúng! Bọn chúng chính là Thiên Ma!”

Thanh Qua đạo nhân nhìn Hứa Thuận, nghiêm túc nói: “Chính là đám Thiên Ma đuổi chúng ta từ Tiên giới xuống đây!”

“Hả?”

Hứa Thuận vẫn không tin.

Bọn họ là Thiên Ma?

Sao bọn họ có thể là Thiên Ma được?

Sao bọn họ má nó lại có thể là Thiên Ma được?

“Ta từng gặp bọn chúng ở Tiên giới!”

Thanh Qua đạo nhân nói: “Bọn chúng luôn làm như thế, dùng ân huệ nhỏ để lôi kéo lòng người, sau đó khiến tất cả mọi người hùa theo ý nghĩ của bọn chúng, lực lượng quần thể tụ lại, biến nhân số thành chiến lực.”

“Như vậy không tốt sao?”

Hứa Thuận hỏi.

“Đương nhiên không tốt!”

Thanh Qua đạo nhân nói: “Nếu đều đi và bọn chúng thì nơi nào còn có Tiên Nhân? Nơi nào còn có tự do tự tại nữa?”

Nếu tất cả mọi người trong thiên hạ đều một lòng, thay trời đổi đất, nơi nào còn có chỗ cho bọn họ tu hành? Nơi nào có tự do tự tại như bọn họ theo đuổi?

Điều kiện tiên quyết để tự tại là được tự do.

Tự do là có thể làm tất cả mọi chuyện mình muốn, không bị ràng buộc! Mà không phải bị lực lượng tập thể trấn áp hết thảy ngưu quỷ xà thần, bọn họ chỉ có thể run lẩy bẩy dưới lực lượng tập thể này!

Thanh Hoa Phái từ Thanh Hoa đạo nhân đến Lam Nhiêm, từ trước đến nay tất cả mọi người của Thanh Hoa Phái đều theo đuổi điều này.

【Tiên Nhân phải tự do tự tại, không chịu gò bó!】

【Nhưng lại nghiêm ngặt tuân theo bản tâm, không ỷ đông hiếp yếu, không dựa vào thành công của mình để thống trị người khác, cũng không mưu đồ vụn vặt. Không vì bỏ lỡ thời cơ mà hối hận, cũng không vì gặp được kỳ ngộ mà đắc ý.】

【Không hiểu vui sướng sinh tồn, cũng không hiểu chán ghét tử vong; Sinh ra không vui sướng, vào chết không khước từ; ra đi không chút do dự, quay lại tự do tự tại.】

【Có sự kiên trì của riêng mình, cũng có đạo của chính mình.】

【Dù có hàng nghìn hàng vạn người hướng về một nơi, nhưng giữa ba nghìn dòng nước lại chỉ chọn một gáo kia.】

Lời Lam đạo nhân nói hôm nào vang lên bên tai Hứa Thuận.

Những lời này, giờ Hứa Thuận nghe vào tai chỉ có ba chữ.

Lợi cho mình.

Tiên Nhân là kẻ theo chủ nghĩa lợi kỷ một cách đẹp đẽ!

Tiên Nhân tự do tự tại, Tiên Nhân không từ thủ đoạn, hành động dù có khác biệt nhưng về bản chất đều vì điểm ấy mà trở thành Tiên Nhân.

Đạo của trời, tổn hại có thừa mà bổ sung không đủ. Đạo của người, tổn hại không đủ bổ sung lại thừa.

Người không vì mình trời tru đất diệt.

Vì chính mình vốn là phương thức sinh tồn.

Thế nên người tu tiên và Tiên Nhân xưa nay chưa bao giờ cân nhắc tới “lợi cho người khác”.

Không thân chẳng quen lại phải trả giá vì người khác ư?

Sao lại như vậy được?

Đây là sự khó có thể lý giải cho nhau giữa chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa tập thể.

Vậy nên theo góc nhìn của các Tiên Nhân như Thanh Qua đạo nhân, bọn họ chính là Thiên Ma.

Ma tu là người đi theo con đường khác, mà Thiên Ma chính là kẻ phá hủy con đường tu tiên.

“Có Thiên Ma sẽ không có chúng ta!”

“Thiên Ma dễ dàng đầu độc những người chưa trải đời như ngươi, vì cái gọi là lý tưởng mà hiến dâng tu vi và sinh mệnh.”

Thanh Qua đạo nhân không biết đồ tôn nhà mình biết tới câu thơ kia từ đâu, tiếp tục đào tim đào phổi mà nói: “Tu hành là chuyện của mình, con đường của mình sao đi theo ý chí của người khác được?”

“Thiên Ma ngoại đạo giỏi nhất là mê hoặc. Ngươi phải cân nhắc cho chính mình, không nên giống như gã, vì người một thôn mà uổng phí tính mạng của mình.”

“Đáng thương lại đáng tiếc!”