Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hứa Thuận trầm mặc, hắn không biết nên nói gì cho phải.
Tu hành trong mắt hắn trước giờ sụp đổ, tiên đạo trong mắt hắn trước giờ cũng thay đổi hương vị.
Cái chết của Trần Văn Đào, còn có lời Thanh Qua đạo nhân nói, Tiên Nhân và Thiên Ma, lợi cho mình và lợi cho người khác, tất cả mọi thứ khiến cho đầu óc hắn rối như tơ vò.
“Ngã hổ” ở bên tai hắn rít gào, nôn nóng bất an.
“Đạo long” đang không ngừng đè ép hắn, khiến lồng ngực hắn có chút nặng nề.
Qua một hồi lâu, Hứa Thuận khàn giọng nói: “Sư tổ, chúng ta đi thôi! Ta phải suy nghĩ thật kỹ đã
“Cũng được!”
Thanh Qua đạo nhân nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách của Hứa Thuận, biết rõ Hứa Thuận như vậy cũng vì đạo tâm đã bị đánh sâu vào.
“Ta sẽ đưa ngươi về chợ Thanh Vân trước, ngươi cứ nghỉ ngơi thật tốt đi!”
Thanh Qua đạo nhân nói.
Thế là Hứa Thuận giữ vững tinh thần, nói mấy câu với người trong thôn rồi cùng Thanh Qua đạo nhân đi qua cánh cửa nước ra ngoài.
“Sư tổ, bọn họ phải làm sao đây?”
Hứa Thuận chỉ vào cánh cửa nước, đột nhiên hỏi. Thanh Qua đạo nhân thở dài một hơi rồi nói: “Cứ để ở chỗ này đi!”
Ông ta nói tiếp: “Ta biết bọn họ đã tiếp xúc với Thiên Ma, có thể sau này Thiên Ma sẽ tìm tới bọn họ.”
“Sau này bọn họ có thể sẽ trở thành một phần sức mạnh của Thiên Ma tại Tu Tiên giới.”
“Nhưng bảo lão phu hiện tại giết bọn họ, lão phu không phải súc sinh, không hạ thủ được!”
Tuy ông ta có lợi kỷ, theo đuổi tự tại viển vông, nhưng bảo ông ta ra tay với phàm nhân tay không tấc sắt thì ông ta cũng không đành lòng.
Vậy nên ông ta mới nói mình không phải súc sinh.
Từ góc độ này mà nói, ông ta và đám Trích Tiên kia quả thật không giống nhau!
“Sư tổ là người tốt!”
Hứa Thuận yên tâm, nói. Hắn biết Thanh Qua đạo nhân không cần thiết phải nói dối mình.
Thanh Qua đạo nhân nghe Hứa Thuận nói như vậy, cười ha ha một tiếng: “Ngày nào đó Thiên Ma tới Tu Tiên giới, mọi người đã từng đánh một trận, thắng làm vua thua làm giặc, lúc đó không có gì để nói!”
“Nhưng bảo lão phu xuống tay với phàm nhân thì lão phu không làm được!”
Ông ta cũng có ranh giới mình kiên trì giữ vững.
“Đi thôi!”
Thanh Qua đạo nhân khoát tay, phi chu như áng mây mù nâng hai người bọn họ lên, ông ta muốn đưa Hứa Thuận trở về.
“Sư tổ, chúng ta tiếp tục đi!”
Trên phi chu, Hứa Thuận bỗng nhiên nói: “Ta muốn biết xung quanh Thanh Hoa Phái chúng ta còn bao nhiêu người!”
Tổ tôn hai người lại cưỡi phi chu, bay xung quanh Thanh Hoa Phái mấy ngày, những cảnh chứng kiến đều thấy mà giật mình, khiến người ta tê cả da đầu!
Ngàn dặm không một tiếng gà gáy, mười phòng trống cả mười, dưới sự tàn sát hiệu suất cao của Trích Tiên, mấy ngày nay họ đi ngang qua vô số thôn trang, thôn trấn nhưng đều không nhìn thấy một người sống nào.
Có thành thị nhỏ, người của cả một thành thị đều bị luyện hóa!
Chỉ có trong mấy thành thị lớn, bởi vì có tu sĩ tồn tại nên ngược lại vẫn có người.
Nhưng đối với thế giới phàm nhân, thành thị cũng cần thị trấn nhỏ cung cấp nuôi dưỡng, không có người dân nông thôn gieo trồng lương thực, nhiều người thành thị như vậy làm sao có thể sống sót?
Thanh Qua đạo nhân nhìn mà sinh lòng giận dữ, không nhịn được chửi đám châu chấu kia ầm lên!
Ông ta không thể ngờ, sau khi đám Trích Tiên khốn khiếp kia đi vào Tu Tiên giới lại trắng trợn tàn sát phàm nhân như thế.
Phàm nhân có thù oán gì với bọn chúng ư?
Thật sự là con má nó!
Ông ta dẫn theo Hứa Thuận vội vàng trở về Thanh Hoa Phái báo cáo, lần này thật sự xảy ra chuyện lớn rồi.
Xung quanh Thanh Hoa Phái đã thế này thì những nơi khác sẽ ra sao?
Không biết hạo kiếp của Tu Tiên giới có tới không, nhưng phàm nhân tại Tu Tiên giới lại nghênh đón hạo kiếp đầu tiên!
Toàn bộ Tu Tiên giới đều không có phàm nhân sẽ xảy ra vấn đề lớn!
Tại Tu Tiên giới, tu sĩ có thể hái thuốc luyện đan luyện khí, có thể mua bán với nhau, về cơ bản chính là một xã hội tự cấp tự túc.
Như vậy đối với Tu Tiên giới, đối với tu sĩ mà nói, ý nghĩa tồn tại của người bình thường là gì?
Là trở thành phông nền của tu sĩ sao?
Sai rồi, ý nghĩa của người bình thường chính là truyền thừa và kéo dài của tu sĩ.
Tu sĩ rất ít khi có con nối dõi, có rất nhiều nguyên nhân, hoặc là sợ phiền phức, hoặc là sợ bi thương, hoặc vốn đã không muốn có.
Con cái tu sĩ sinh ra và con cái của người bình thường cũng giống nhau, chưa chắc đã có căn cốt, cũng chưa chắc đã có thể tu luyện.
Vậy nên tu sĩ ngậm đắng nuốt cay nuôi con khôn lớn, rất có thể đảo mắt một cái qua mấy chục năm chỉ còn một nắm đất vàng.
Tình yêu với con cái lớn bao nhiêu, bi thương nhận được cũng sẽ lớn bấy nhiêu.
Không giống với cái chết của bằng hữu, không giống với cái chết của đạo lữ, cũng không giống với cái chết của đồ nhi, đó là nỗi thống khổ tê tâm liệt phế.
Không ít người một đêm bạc đầu.
Vậy nên xã hội của người bình thường rất quan trọng với tu sĩ!
Thậm chí xã hội của người bình thường là nền tảng của môn phái trong xã hội tu sĩ! Không có người bình thường thì không có tu sĩ!
Lam đạo nhân rất thích dạo chơi trong hồng trần, giống như một lữ khách ngắm nhìn hồng trần cuồn cuộn.
Chỉ là nhìn, chỉ là đi ngang qua.
Ông ta không nhúng tay vào vui buồn ly hợp của người bình thường, cũng sẽ không nhúng tay vào hỉ nộ ái ố của người bình thường, áp đặt yêu thích của mình lên người bình thường.
Huống chi là giết chết người bình thường.
Trước khi trở thành tu sĩ chính ông ta cũng là một người bình thường.
Thanh Hoa đạo nhân cũng vậy, ông vẫn luôn nhớ rõ chính mình là một phần tử của Tu Tiên giới.
Kết quả...
Vì thế Hứa Thuận trở lại trong sơn môn đã thấy từ đỉnh Thanh Hoa bay ra hơn mười luồng kiếm quang, giống như pháo hoa bay về bốn phương tám hướng.
Theo mệnh lệnh của Thanh Hoa đạo nhân, hơn mười vị tổ sư dốc toàn bộ lực lượng, ắt phải quét sạch Trích Tiên trong mấy vạn dặm, bảo vệ người bình thường.
Không có người bình thường, về sau đời chữ Tử sẽ không người kế tục!
Truyền thừa của Thanh Hoa Phái cũng bị chặt đứt.
Hứa Thuận ở trong tiểu viện đợi hơn mười ngày, đợi được Lam đạo nhân với một thân sát khí.
Lam đạo nhân thấy Hứa Thuận ngồi ngẩn người trong tiểu viện bèn nói: “Ngươi đang đợi ta?”
Trong tiểu viện chỉ có hai người bọn họ, Tử Tô giờ cũng chức vụ, làm việc trong Thanh Hoa Cung.