Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Phải...”
Hứa Thuận thở dài một hơi, nói: “Ta và Thanh Qua sư tổ đi xung quanh kiểm tra một vòng.”
Lam đạo nhân nói: “Có thể thấy trong lòng ngươi có nghi hoặc.”
“Đám Trích Tiên kia thật sự không phải là thứ tốt!”
Hứa Thuận nói.
“Đúng thế!”
Lam đạo nhân thu liễm sát khí trên người, lấy ra một tấm chiếu trúc rồi nằm lên.
Chuyến này ông ta đã giết không ít Trích Tiên, ông ta nói: “Bọn chúng hoành hành ngang ngược ở Tu Tiên giới, không hề nghĩ đến chuyện che giấu, cũng không nghĩ đến sau này, hoàn toàn coi nơi này như một khu vui chơi để phát tiết.”
“Lúc ta đi tìm bọn chúng, bọn chúng còn đang tự giết lẫn nhau.”
“Ở nơi này bọn chúng chỉ có chém giết! Giết phàm nhân thu hoạch tài liệu, giết đồng đạo thu hoạch tu vi và Tiên pháp, giết đến cuối cùng... Sợ là không còn lại mấy người.”
“Không biết mưu đồ gì nữa!”
“Thật là thành sự không đủ bại sự có thừa!”
Lam đạo nhân hiếm khi mới dùng tới giọng điệu phê bình như vậy: “Cũng may ta không phi thăng, nếu không xấu hổ chết ta mất.”
Vạn sự vạn vật ảnh hưởng tới ông ta nhưng không thể thay đổi ông ta.
Tính tình của ông ta rất tốt, rất ít khi phát cáu, rất ít tức giận, cũng rất ít khi phê phán hoặc là giận dữ mắng người nào đó.
Nhưng chuyện Trích Tiên làm khiến ông ta cảm thấy quá trơ trẽn.
Thậm chí Tiên Nhân trong lòng ông ta cũng không còn quan trọng như vậy nữa.
Thậm chí ông ta còn cảm thấy cũng may mình không phi thăng, nếu mình thành Tiên Nhân chẳng phải cũng được xưng là “Tiên Nhân” giống đám Trích Tiên kia sao!
Xấu hổ chết người!
“Ha...”
Hứa Thuận nghe Lam đạo nhân nói vậy chỉ cười một tiếng.
“Sư tôn, lần này ngươi ra ngoài có gặp qua Thiên Ma không?”
Hứa Thuận nói: “Thiên Ma vì bảo vệ phàm nhân mà chết, Trích Tiên lại trắng trợn đồ sát phàm nhân khắp nơi. Thế đạo này thật má nó...”
“Chưa từng! Nhưng ta từng nghe Thanh Hoa tổ sư nói qua về Thiên Ma.”
Lam đạo nhân lắc đầu nói: “Ta cũng từng nghe lão bất tử nói qua rồi.”
Lão bất tử trong miệng ông ta chính là Thanh Qua đạo nhân.
“Chẳng ngờ ngươi lại biết khẩu lệnh Thiên Ma lưu lại, là vì túc tuệ sao?”
Lam đạo nhân hỏi.
“Phải!”
Hứa Thuận gật đầu, giữa hắn và Lam đạo nhân không có gì phải giấu diếm.
Hắn vô cùng tín nhiệm Lam đạo nhân.
“Ồ?”
Lam đạo nhân hào hứng nói: “Ngươi nói thử xem, chúng là hạng người gì.”
Sau khi giết nhiều Trích Tiên và thấy vô số thảm trạng chốn nhân gian lại có một Trích Tiên vì người một thôn mà chết trận, cao thượng tới khó tin!
Phải, Lam đạo nhân cảm thấy người như vậy rất cao thượng.
Khi có so sánh con người càng thêm nổi bật, so với những Tiên Nhân khác, Trần Văn Đào càng giống con người hơn.
“Bọn họ ư...”
Hứa Thuận dịu giọng kể lại lịch sử mà hắn biết và những chuyện xảy ra trong lịch sử cho đối phương nghe.
Hắn nói từ ban ngày đến ban đêm, rồi lại từ ban đêm nói đến ban ngày.
Lam đạo nhân cẩn thận lắng nghe, có đôi khi còn hỏi ra nghi vấn của mình.
“Chưa từng có người nào nói qua những lời này.”
Lam đạo nhân ngồi thẳng dậy, nói: “Không ngờ tác giả của bài thơ kia lại là một trong số đó.”
Lam đạo nhân trầm tư: “Đây chính là sức mạnh điều động hàng triệu người, hàng tỷ người sao?”
Ông ta trầm tư cả nửa ngày.
Đột nhiên ông ta nói: “Vậy nên đó là bọn họ ư?”
“Không phải, hẳn là người kế tục bọn họ.”
Hứa Thuận nói: “Chỉ cần nơi nào có bất công thì nơi đó bọn họ sẽ có người kế tục!”
“Công bằng...”
Lam đạo nhân thở dài một hơi, lúc này rốt cuộc ông ta cũng biết vì sao Hứa Thuận vẽ một vòng tròn lớn vòng quanh mình rồi.
Vì sao Hứa Thuận lại cảm thấy thế đạo này không đúng.
Những chuyện mà ông ta thấy đã quá quen thuộc thì Hứa Thuận đều thấy không thể chịu nổi.
“Làm gì có thế giới không có bất công như vậy!”
Lam đạo nhân bình luận: “Chuyện này không khỏi quá lý tưởng hóa rồi.”
Chưa từng có thế giới như vậy.
“Chính vì không có mới phải đi làm!”
Hứa Thuận nói một cách đương nhiên. Lam đạo nhân hỏi: “Ngươi có phải không?”
Hứa Thuận đáp: “Ta đương nhiên là vậy, chỉ là...”
Hắn hơi xấu hổ nói: “Đồng bạn của ta đã hy sinh, mà hiện giờ ta lại không làm gì cả, giống như một món đồ chơi, giống như một chú hề.”
Đối mặt với sóng lớn của thời đại, đối mặt với thế đạo, hắn có cảm giác cực kỳ vô lực.
Lý tưởng rất đầy đặn nhưng hiện thực rất cứng nhắc.
Thay đổi một thời đại vô cùng gian nan!
“Ngã hổ sẽ không lừa người, chỉ là hiện tại ngươi quá yếu.”
Lam đạo nhân nói.
Đúng vậy, Hứa Thuận quá yếu.
Đừng thấy hắn đã là Long Hổ kỳ, nhưng đối mặt với Tu Tiên giới nguy cơ trùng trùng hiện giờ, bất cứ một Trích Tiên nào cũng có thể giết chết hắn.
“Đây là nỗi đau của ta hiện giờ.”
Hứa Thuận nói.
Hắn rất muốn đi làm một số việc ngay bây giờ, nhưng năng lực của hắn không đủ.
Hắn một mực do dự, vẫn luôn rối rắm.
“Vậy nên, đồ nhi ngươi lựa chọn thế nào?”
Lam đạo nhân hỏi.
Ông ta đã biết vấn đề của Hứa Thuận hiện giờ.
“Ta muốn đi tìm bọn họ, nhỏ yếu cũng không phải là lý do!”
Hứa Thuận nhìn Lam đạo nhân, nói: “Sư tôn, người liệu có ngăn cản ta không?”
Ngăn cản đồ đệ của mình đi tìm Thiên Ma, thậm chí là trở thành Thiên Ma.
Sau khi không trung rạn nứt, rất nhiều Trích Tiên từ trên Tiên giới trốn xuống đây.
Có Trích Tiên thì chưa biết chừng cũng có Thiên Ma, hơn nữa chắc chắn không chỉ có một mình Trần Văn Đào.
Hứa Thuận muốn đi tìm những người khác.
“Sao ta lại ngăn cản được!”
Lam đạo nhân cười nói: “Làm gì có sư tôn nào lại ngăn cản đồ nhi thực hiện con đường của chính mình?”
“Dù là con đường trái ngược với mình ư?”
Hứa Thuận hỏi.
Lam đạo nhân gật đầu nói: “Thanh Hoa Phái chúng ta từ trên xuống dưới không có chỗ nào không trái ngược.”
Lam đạo nhân hoàn toàn khác với Thanh Qua đạo nhân, Thanh Qua đạo nhân và sư tôn của mình cũng không giống nhau, sư tôn của ông ta và sư tôn của sư tôn ông ta cũng không hề giống nhau.
Thanh Hoa Phái từ trên xuống dưới đều như vậy.
“Dù sinh ra một Thiên Ma cũng không có gì ghê gớm!”
Lam đạo nhân cười nói.
Bọn họ chiến đấu với Thiên Ma, bất kể thắng thua thế nào, ít nhất đồ đệ vẫn còn sống.
“...Sư tôn!”
Hứa Thuận bị khí độ của Lam đạo nhân thuyết phục, nước mắt không kìm được rơi đầy mặt.
Hắn cảm thấy sau khi mình xuyên không tới đây, may mắn lớn nhất chính là gặp được Lam đạo nhân.
Như thầy như bạn.
Vì thế hắn cung kính hành đại lễ với Lam đạo nhân.
“Không cần phải thế!”
Lam đạo nhân đứng dậy đỡ Hứa Thuận lên, nói: “Nhưng tu vi của ngươi vẫn còn thấp, sợ là có đi không về!”
Hứa Thuận cho rằng Lam đạo nhân vẫn đang muốn khuyên nhủ hắn, bèn nói: “Chuyện này cũng chờ, chuyện đó cũng sợ, cái này cũng phải chuẩn bị, kia cũng chuẩn bị. Ai chờ ta chuẩn bị chứ?”
Thời đại giống như sóng lớn, khiến hắn bất ngờ không kịp đề phòng.
Hắn nói tiếp: “Tu hành, ở chỗ tu, ở chỗ hành.”
“Bước ra được bước đầu tiên mới có thể lên đường.”
“Ngươi đã suy nghĩ rất rõ ràng!”
Lam đạo nhân nói: “Cũng được! Vi sư cũng không khuyên ngươi nữa. Chỉ là hiện giờ bên ngoài không yên ổn... Ngươi chờ ta một lát.”
Dứt lời ông ta quay người bay đi.
Làm sư tôn sao có thể ngăn cản đồ đệ của mình đi tìm con đường thực tiễn của chính mình?
Ông ta chỉ có thể giúp đồ đệ chuẩn bị một chút.
Hứa Thuận còn đang nghĩ Lam đạo nhân đi làm gì thì Lam đạo nhân đã trở về, tay ông ta cầm một cái hồ lô đen như mực, đưa cho Hứa Thuận rồi nói: “Cái này cho ngươi.”
“Đây là cái gì?”
Hứa Thuận nhận lấy, ngơ ngác không hiểu ra sao.
“Kiếm khí hồ lô. Trước kia ta từng nói với ngươi đấy.”
Lam đạo nhân nói.
Lúc này Hứa Thuận mới nhớ ra, lần trước xuống núi Lam đạo nhân từng nói qua khi đưa hắc ngọc tiểu kiếm cho hắn, ông ta nói Lam Đại chưởng môn có một chiếc hồ lô kiếm khí.
Một khi thi triển ra, kiếm khí sẽ tung hoành vô biên vô hạn. Nếu như nói hắc ngọc tiểu kiếm là súng lục thì thứ này chính là súng Gatling.
“Thứ này quý giá quá rồi!”
Hứa Thuận lắc đầu nói. Hắn còn nhớ lúc trước Lam đạo nhân và Lam Đại chưởng môn còn dựa vào hồ lô để chém giết Trích Tiên.
Lam đạo nhân lắc đầu nói: “Trước kia thứ này còn có tác dụng nhưng giờ không cần dùng đến nó nữa. Ngươi cầm để phòng thân đi!”
“Cũng không thể để ngươi vừa ra khỏi núi Thanh Hoa đã bị người ta chém chết được!”
“Vậy thì... Đa tạ sư tôn!”
Hứa Thuận biết bên ngoài rất khó khăn, vậy nên hắn lại cung kính làm một đại lễ.
“Ngươi đúng là lắm lễ nghĩa!”
Lam đạo nhân lại đỡ Hứa Thuận dậy, nói: “Tạ cái gì chứ, đây không phải việc một sư tôn như ta nên làm sao?”
“Vậy ta đi thu dọn một chút rồi xuống núi.”
Hứa Thuận nói.
“Ừm, bảo trọng đấy!”
Lam đạo nhân gật đầu, nói: “Ta đi có việc.”
Nói xong ông ta xoay người rời đi.
Từ biệt tại đây, về sau hai thầy trò không còn là người chung một đường nữa!
Có thể sư đồ hai người không còn ngày gặp lại, việc có thể làm được ông ta đều đã làm, còn lại phải xem ý trời vậy.