Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Giám viện, ngài cũng hiểu tiểu nhân mà.” Người trông miếu vừa thấy Quản giám viện nghiêm nghị quát lớn bèn cúi đầu trở mặt nịnh nọt: “Không phải việc lớn thì sao ta dám tới quấy rầy giám viện ngài? Vì bên kia có một tiểu đạo sĩ tới đại điện Thành Hoàng...”
“Không cần quan tâm tới hắn, đó là khách quý! Ngươi mau ra ngoài đi!” Quản giám viện không thèm nghe người trông miếu nói hết câu đã sồn sốn đuổi gã ra ngoài.
Rồi “Rầm” một tiếng, cửa phòng đóng lại, sau đó Quản giám viện quay đầu thấp giọng nói với Lam đạo nhân: “Là người phía dưới không hiểu chuyện, xin ngài thứ lỗi.”
“Ừm... Hắn có tới hay không thì duyên phận giữa chúng ta cũng đã hết rồi. Ba sư đồ chúng ta tá túc ở đây một đêm, ta đã trả lời ba câu hỏi của ngươi, vậy là xong nhé.” Lam đạo nhân nằm nghiêng trên bồ đoàn, nói.
Quản đạo trưởng nhìn Lam đạo nhân, lại nhìn vào bản thân mình. Luyện Khí, Trúc Cơ, Thông Thần, gã chỉ có tu vi Thông Thần, quả nhiên là trước mặt tu sĩ Chân Nhân, chút tu vi này không khác gì con sâu cái kiến.
Tu sĩ Chân Nhân có thể trả lời ba câu hỏi của gã đã là cực kỳ hiếm có rồi, nếu còn cưỡng cầu thêm chính là không biết tốt xấu. Bởi vậy gã lập tức cúi rạp đầu xuống đất hành đại lễ, lại cung kính nói: “Đa tạ tiền bối!”
“Đừng khách khí. Gặp hậu bối, thỉnh thoảng chỉ điểm một chút cũng không có gì to tát cả.” Lam đạo nhân thản nhiên đáp. Ông ấy vẫn luôn tùy tính như vậy, nếu gặp được tu sĩ thuận mắt thì chỉ điểm cho bọn họ vài câu cũng không thành vấn đề.
Không cầu hồi báo, cũng không cầu thiện duyên.
Chỉ đơn giản là ông ấy muốn làm như vậy.
“Tiền bối!” Quản đạo trưởng vẫn cúi đầu sát đất, nói: “Thưa tiền bối, liệu đời này ta còn có thể đột phá hay không?”
Phải biết rằng, muốn đột phá cảnh giới cần luyện đến Thông Thần tầng chín, lại hình thành “ngã hổ” mới có thể lên đến cảnh giới Long Hổ. Gã đã kẹt ở Thông Thần tầng tám từ rất lâu rồi, mà từ đầu đến cuối vẫn không cách nào hình thành được “ngã hổ”.
Mỗi một lần thử ngưng thần hóa hổ đều thất bại.
“Trong cảnh giới Thông Thần, dùng ta hóa hổ, không phải là biến chính mình thành hổ.” Lam đạo nhân ngoài miệng nói duyên phận đã hết nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích cho đối phương: “Mà là khiến ‘Ta’ trở thành hổ.”
Không phải biến thành hổ mà là khiến ta trở thành hổ?
Quản đạo trưởng không hiểu câu này, gã còn muốn hỏi tiếp nhưng lại thấy Lam đạo nhân đứng dậy nói: “Ta phải đi xem tên đồ nhi kia của ta đã làm gì mà lại gây ra động tĩnh lớn như vậy.”
“Ta đi cùng Chân Nhân!” Quản đạo trưởng không thể hỏi tiếp, cũng vội vàng đi theo đằng sau Lam đạo nhân.
“Ta không thích bị người khác bám theo, ngươi ở lại đây đi!” Lam đạo nhân đẩy cửa phòng ra, lạnh nhạt nói.
Quản đạo trưởng chỉ đành ở lại, gã không dám làm trái ý Lam đạo nhân.
Lam đạo nhân bước qua gió tuyết, đi qua dãy hành lang dài trong miếu Thành Hoàng, bước vào điện Thành Hoàng. Ông ấy nói với Hứa Thuận: “Đồ nhi, ngươi đang làm gì đấy? Còn gây ra động tĩnh không nhỏ thế này? Hẳn là đang giả heo ăn thịt hổ phải không?”
Khái niệm ‘Giả heo ăn thịt hổ’ này vốn là câu thành ngữ Lam đạo nhân học được từ chỗ Hứa Thuận, ông ấy cảm thấy nó rất thú vị nên lấy ra sử dụng luôn. Đương nhiên là ông ấy không muốn đồ nhi của mình ra vẻ trước mặt người bình thường, làm như vậy quá không đứng đắn.
Ông ấy hi vọng đồ nhi là một người đứng đắn.
“Ta đang quan sát Thần, trong lòng còn nghĩ trên đời này thật sự có Thần sao?” Hứa Thuận nhìn pho tượng Thành Hoàng cao bảy - tám mét, vô cùng uy nghiêm trước mặt, mới ngơ ngác nói.
Dù chỉ là Luyện Khí tầng bốn nhưng tốt xấu gì hắn cũng là một tu sĩ, hắn đã nhận ra đây thật sự là một bức tượng làm từ bùn đất rồi. Nó không có bất cứ điểm nào thần dị, chỉ đơn thuần là một pho tượng đất mà thôi!
Vì tượng đất mà những người này xây dựng nên cả tòa miếu Thành Hoàng lớn như vậy? Rõ ràng đây là Tu Tiên giới, sao còn có thần miếu giả, Thần Linh giả chứ?
Đây là điều khiến Hứa Thuận cảm thấy nghi hoặc.
Chẳng lẽ trong miếu Thành Hoàng không nên đặt Thành Hoàng thật sao?
Dù thế nào cũng phải là “Thần” thật chứ!
Không thì ai tin?
“Thần? Đương nhiên là có Thần rồi!” Lam đạo nhân đáp. Nhưng chờ tới khi ông ấy nhìn bức tượng Thành Hoàng theo ánh mắt của Hứa Thuận, mới lại mở miệng nói tiếp: “Nhưng không phải nó.”
“Không phải nó?” Hứa Thuận hỏi.
Thần lại không phải chỉ Thần trong thần điện?
“Đương nhiên là không phải nó.” Lam đạo nhân cười khẽ, ông ấy đưa mắt nhìn bức tượng Thành Hoàng màu cam kia, lại nói: “Nó có tài đức gì chứ? Đừng nói là không có Thành Hoàng, dù thật sự có Thành Hoàng, đối phương có thể làm gì được sư tôn?”
Tu sĩ chính là như vậy.
Thành Hoàng quái quỷ gì chứ, Thần Linh quái quỷ gì chứ, đã hỏi thanh kiếm trong tay ta chưa?
“Vậy Thần mà sư tôn vừa nói đến...” Hứa Thuận vẫn nhìn chằm chằm vào bức tượng Thành Hoàng.
“Đồ nhi, hiện giờ ngươi đã là tu sĩ Luyện Khí kỳ rồi, đợi sau khi hoàn thành Trúc Cơ là có thể ngưng tụ pháp lực. Cảnh giới này được xưng là Thông Thần.” Lam đạo nhân đi tới cạnh Hứa Thuận, đứng chung một chỗ với Hứa Thuận, bình thản nói.
“Ngươi biết 'Thần' trong Thông Thần là cái gì không?” Ông ấy lại hỏi.
Thông Thần, Thông Thần, thông tự nhiên là Thần.
Như vậy cái gì là Thần?
Là bức tượng đất trong đại điện này sao?
Hay là một vị Thần Linh nào đó?
Đương nhiên Hứa Thuận biết là không phải, bởi vậy hắn suy nghĩ một lát mới lên tiếng hỏi: “Chẳng lẽ là ‘Ta’ sao?”
Từ khi bái nhập vào môn hạ của Lam đạo nhân rồi tu hành mấy tháng đến nay, hắn cảm thấy Lam đạo nhân rất coi trọng chữ “Ta” này. Bề ngoài ông ấy tỏ ra vô cùng cố chấp, chỉ thích làm theo ý mình, không quan tâm tới cái nhìn của người khác.
Rõ ràng là bên trong loại logic hành động này có cả động cơ, quá trình cùng với hậu quả, tương xứng với những gì “Ta” muốn, chứ không phải là loại ta muốn tùy ý làm bậy, cũng không phải là loại ý tưởng tùy hứng, ích kỷ.
Chỉ đơn thuần là “Ta” muốn mà thôi.
“Ta” muốn làm là “Ta” làm.
Không cần phải suy xét tới người khác, chỉ cần cân nhắc tới “Ta” là được.
Ai ngờ, đáp lại câu hỏi của hắn, Lam đạo nhân lại nói: “Phải, cũng không phải!”