Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 106. Mệnh Thế Thần Thông 106

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Đối với những thế gia đại tộc này, Trang Vô Đạo đã chán ghét đến cực điểm.

Vẻ mặt của Tần Phong và Tiết Trí vô cùng nghiêm nghị. Đối phương có năm vị tu sĩ Luyện Khí Cảnh, trong khi bên phía bọn họ, số người đạt đến Luyện Tủy Cảnh cộng lại còn chưa tới mười người.

Trang Vô Đạo đưa mắt quan sát mái nhà hai bên hẻm. Tuy không thấy điều gì bất thường, nhưng nơi đó lại rất thích hợp để nỏ thủ mai phục và bắn xuống. Với địa thế này, dù có thực lực Luyện Tủy Cảnh, nếu không kịp đề phòng cũng sẽ trọng thương hoặc bỏ mạng.

Không chút do dự, Trang Vô Đạo lập tức lùi mạnh về sau mấy bước. Y dùng cùi chỏ làm búa, nện mạnh vào bức tường đá phía sau. Bức tường đá dày hai thước, cao ba trượng cứ thế bị đục thủng một lỗ tròn, vừa vặn cho ba người đi qua.

"Các ngươi rút lui theo lối này, ta tới chặn hậu!"

Nghe vậy, không chỉ đám người Tần Phong sững sờ, mà ngay cả Tiết Trí và Vương Ngũ cũng kinh ngạc khôn cùng.

Hồ Lễ đứng đối diện nhướng mày, đã hiểu rõ tâm ý của Trang Vô Đạo, xem như đây là lời đáp trả. Hắn mỉm cười đầy phong độ, không tỏ thái độ gì thêm mà lùi lại vào đám đông.

Mã Nguyên lộ vẻ tức giận: "Vô Đạo ca, ngươi điên rồi! Bọn chúng có mấy trăm người, tu sĩ Luyện Khí Cảnh đã có năm vị. Ngươi định một mình bọc hậu sao? Mục tiêu của chúng vốn là ngươi, ngươi muốn tìm cái chết à?"

Vương Ngũ bên cạnh cũng nhíu mày bất mãn: "Đã là huynh đệ thì nên đồng sinh cộng tử. Ta biết Trang Vô Đạo ngươi trọng nghĩa khí, nhưng ngươi đặt bọn ta vào vị trí nào?"

Trang Vô Đạo bật cười, nhưng tay không hề dừng lại. Y nhanh nhẹn giật lấy tấm đại thuẫn của Mã Nguyên, dùng vải buộc chặt sau lưng, trông y lúc này chẳng khác nào một con rùa lớn.

"Các ngươi đi rồi, đương nhiên ta có thể ung dung thoát thân. Nếu ở lại, ngược lại sẽ trở thành gánh nặng cho ta. Đây là lời thật lòng, không hề gian dối."

Chỉ có Tần Phong là không khuyên can. Hắn nhìn y thật sâu, cất giọng nghiêm nghị hỏi: "Vô Đạo, ngươi thật sự nắm chắc có thể sống sót trở về chứ?"

"Tất nhiên là có!"

Trang Vô Đạo thầm than trong lòng, quả nhiên vẫn chỉ có người bạn nối khố lớn lên từ nhỏ này là hiểu rõ mình nhất.

"Đời người Trang Vô Đạo ta mới vỏn vẹn mười sáu xuân xanh, còn lâu mới sống đủ, sao cam lòng từ bỏ? Trừ phi kẻ đó chết, ta mới cân nhắc. Ngươi cũng biết tính tình ta rồi đấy, nếu đánh không lại mà chắc chắn phải chết, ta sẽ là người đầu tiên bỏ chạy vì rất quý mạng. Ta đã bao giờ làm chuyện bọc hậu thế này đâu? Bớt nói nhảm đi, mau rời khỏi đây cho ta! Đừng lề mề nữa, thật khó chịu. Sau khi các ngươi rời đi, hãy mau chóng nhờ Nhan Quân và người của Cổ Nguyệt gia đến đây tiếp ứng cho ta."

Phía sau lỗ thủng trên tường, mấy chục hộ viện đều hoảng hốt bối rối. Họ do dự muốn tiến lên nhưng lại lo sợ thương vong.

Tuy nhiên, cũng có vài người lần lượt trèo vào trong tường viện. Đều là những kẻ có thân thủ nhanh nhẹn, trong đó có một người là tu sĩ Luyện Khí Cảnh của Thiết Đao Xã. Hắn nhìn về phía này, ánh mắt hiện lên ý cười đầy chế nhạo.

Trang Vô Đạo không hề để tâm. Đúng như lời Mã Nguyên nói, mục tiêu thực sự của bọn chúng là y, nên đối với đám người Tần Phong, chúng không mấy bận tâm. Nhưng nếu đi chậm, con đường này cũng bị chặn đứng thì sẽ không còn cơ hội thoát thân.

Tần Phong dường như cũng nghĩ tới điều này. Hắn nhìn những người đang trọng thương hấp hối trong đám đông, chỉ suy tư một lát đã đưa ra quyết định: "Cứ theo ý ngươi! Ngươi phải tự mình cẩn thận, cố gắng cầm cự một lát là được, đừng quá gắng gượng. Vương Ngũ, huynh đệ này của ta trước nay luôn nói được làm được, ngươi cứ yên tâm!"

Dứt lời, hắn liền kéo Mã Nguyên vẫn còn đang bất đắc dĩ đi đầu vào lỗ thủng trên tường. Những người còn lại nhìn nhau một hồi, cũng lần lượt nối gót theo sau.

Vương Ngũ và Tiết Trí ở lại sau cùng. Vương Ngũ vỗ vai Trang Vô Đạo mà không nói một lời. Tiết Trí thì nhìn y từ trên xuống dưới: "Vô Đạo, ta nợ ngươi một ân tình. Yên tâm đi, dù ngươi có chết, ta cũng sẽ không tranh giành ngôi vị Đường chủ với Tần Phong mà dốc sức phò tá hắn. Nhiều nhất là hai khắc nữa, ta và Tần Phong sẽ quay lại cùng ít nhất một trăm năm mươi huynh đệ! Ngươi đừng có không chống cự nổi đấy nhé!"

Trang Vô Đạo cười gật đầu tỏ ý đã rõ, Tiết Trí lúc này mới yên tâm. Nhóm người kết thành trận thế, cẩn thận đề phòng rồi rời khỏi hậu viện. Người của Thiết Đao Xã quả nhiên không dốc sức ngăn cản, ánh mắt chúng vẫn luôn dán chặt vào người Trang Vô Đạo.

Thấy đám người Tần Phong đã an toàn rời đi, Trang Vô Đạo hoàn toàn buông bỏ nỗi lòng, không còn vướng bận. Y tập trung thần sắc, chuyên chú nhìn về phía trước.

Chỉ trong lúc mấy người trò chuyện, người của Thiết Đao Xã đã dàn xong trận hình, bắt đầu áp sát tới.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑