Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 107. Mệnh Thế Thần Thông 107

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Phía trước là sáu mươi giáp sĩ tay cầm đại thương dài hai trượng. Có lẽ vì nhóm người Tần Phong đã rời đi nên bọn chúng cho rằng mối uy hiếp từ cung nỏ không còn, chẳng cần e dè dùng thuẫn che thân. Trường thương dựng lên như rừng, trận thế nghiêm chỉnh từng bước ép sát. Phía sau những thương thủ này là đúng bốn mươi cung thủ, tay cầm đại cung sáu thạch.

Loại cường cung này ngay cả võ giả cảnh giới Luyện Tủy nếu bị trúng tiễn vào yếu huyệt cũng khó lòng giữ được mạng sống.

Trang Vô Đạo bất giác nheo mắt. Người ta đều nói Phùng Tam này xuất thân từ quân đội phương Bắc, xem ra quả không sai. Thiết Đao Xã trước kia giao đấu với kẻ khác vốn chỉ như một đám ô hợp, hoàn toàn dựa vào số đông và hai vị cung phụng cảnh giới Luyện Khí, nay lại có vài phần phong thái nhà binh.

Đây rõ ràng là chiến trận trên sa trường. Quân đội trong Việt Thành tuy cũng từng thực chiến nhưng đa phần là đối phó với thú triều, phong cách hoàn toàn khác biệt.

Lúc này sau lưng y, lại có mấy chục bang chúng Thiết Đao Xã lần lượt trèo qua tường vào trong viện. Chúng không tiến lên mà xua đuổi đám gia nhân, sau đó kết trận phòng thủ ngay lỗ thủng trên tường nhằm đề phòng Trang Vô Đạo trốn thoát.

Chỉ có tên tu sĩ cảnh giới Luyện Khí mặt mày tươi cười kia vẫn luôn nhìn chằm chằm vào lưng Trang Vô Đạo với ý đồ xấu, hệt như một con rắn độc đang chờ đợi thời cơ.

Trang Vô Đạo cũng cảm thấy sau lưng nhói lên từng cơn, cảm giác nguy hiểm tột độ ập tới. Nhưng lúc này y chỉ có thể tạm thời bỏ qua, cố nén sự bất an trong lòng xuống.

Giọng của Vân Nhi đột nhiên vang lên: "Ngươi đứng ngây ra đây là muốn chết sao?"

Giọng nói lạnh lùng pha chút chế giễu. Trang Vô Đạo bất giác ngẩn người, y chưa từng thấy Kiếm linh Vân Nhi giận dữ đến thế, trong lời nói dường như mang theo sự tức giận vì hận rèn sắt không thành thép.

Nửa nhịp thở sau, Trang Vô Đạo mới hoàn hồn đáp lại: "Ta bọc hậu, đương nhiên phải chặn ở đây! Nếu không thì phải làm sao?"

"Ngươi quên yếu quyết của Lục Hợp Hình Ý Quyền rồi à? Thân tùy quyền động, bộ tẩu quyền phát. Nếu Kiếm chủ cứ cố thủ một chỗ thế này, trên chiến trường chắc chắn phải chết!"

Có lẽ nhận ra mình hơi quá lời, giọng Vân Nhi dịu đi một chút: "Kiếm chủ tu luyện Lục Hợp Hình Ý và Đại Suất Bi Thủ, đều là những môn có thể dùng trên sa trường. Chiêu trước còn được xưng là phá trận vô song, có thể lấy đầu thượng tướng giữa vạn quân. Kiếm chủ còn có Ngưu Ma Bá Thể, uy lực hơn cả Kim Chung Tráo, vạn binh khó lòng đả thương. Ngươi vốn có Thiên Sinh Chiến Hồn, ta cứ ngỡ ngươi phải có chí khí hơn mới phải. Cảnh tượng thế này chính là lúc để rèn luyện võ đạo, cớ gì phải sợ hãi?"

Có chí khí hơn?

Trang Vô Đạo nhìn quanh, bốn bề đều là địch. Chẳng lẽ Vân Nhi muốn y một mình chống lại ba trăm đại hán này sao?

Còn câu "có thể lấy đầu thượng tướng giữa vạn quân", lẽ nào ý của nàng là muốn y bắt sống tên đầu sỏ của đối phương?

Ánh mắt Trang Vô Đạo bất giác hướng về phía Hồ Lễ vừa lui đi. Thấp thoáng sau lưng đám người là một đại hán cao tám thước, đầu trọc lóc, vẻ mặt âm hiểm. Đó chắc hẳn là Phùng Tam, kẻ được đồn là có thân hình vạm vỡ, cao hơn người thường cả một cái đầu.

Lẽ nào y nhất định phải thử bắt gã này thì mới không phụ một thân sở học và Thiên Sinh Chiến Hồn kia?

Mấy trăm võ giả, cùng năm đến bảy vị tu sĩ cảnh giới Luyện Khí. Dù cho Kiếm linh này mượn thân thể y tự mình ra tay, e rằng cũng khó mà toàn thân trở ra.

"Có gì không thể?"

Giọng Vân Nhi lại đanh lại: "Bắt giặc phải bắt vua trước. Nếu Kiếm chủ khiến hắn lo lắng sợ hãi, bọn chúng làm sao còn tâm trí truy đuổi bằng hữu của ngươi? Ta không biết trong lòng ngươi e ngại điều gì, nhưng trên chiến trường, kẻ càng sợ chết thì càng chết nhanh! Đạo lý này lẽ ra ngươi phải hiểu rõ. Bất kể là Lục Hợp Hình Ý hay Đại Suất Bi Thủ đều cần thân pháp hỗ trợ. Nếu cứ đứng yên một chỗ, ngươi thậm chí không phát huy nổi bảy thành công lực, chi bằng dốc sức đánh một trận! Thân là chủ nhân Khinh Vân Kiếm, phải có khí phách một người một kiếm địch vạn người!"

Trang Vô Đạo im lặng, y cho mấy viên đan dược hồi khí vào miệng ngậm rồi chìm vào suy tư.

Y còn e ngại điều gì nữa? Chẳng qua là không muốn chết vô ích trước khi kẻ đó phải đền tội mà thôi.

Nhưng lời của Vân Nhi cũng rất có lý. Càng sợ chết thì càng chết nhanh. Lục Hợp Hình Ý của y vốn sở trường nhất là sát phạt trên chiến trường, lẽ ra không nên sợ hãi mới phải.

Khi thương trận tiến đến cách hai mươi bước, các giáp sĩ đồng loạt hạ thấp trọng tâm. Cung thủ phía sau cũng dừng lại, răm rắp giương cung lắp tên. Hàng chục mũi tên sắt xé gió lao tới, trút xuống như mưa.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑