Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 130. Mệnh Thế Thần Thông 130

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Chẳng phải Long Cầm thủ, mà là Hàng Long Phục Hổ mới đúng!"

Ánh mắt Cổ Nguyệt Minh khẽ lay động, thần sắc khôn lường. Hắn nhẹ lắc đầu, dường như đã hiểu rõ đôi ba phần, cũng đoán định được căn nguyên sự việc.

Thứ gọi là quyền pháp Hàng Long Phục Hổ vốn do người xưa mô phỏng Long Cầm thủ, kết hợp với Hổ Hình quyền mà tạo thành. Vậy mà qua tay Trang Vô Đạo, nó lại được phát dương quang đại, thậm chí giúp y ngộ ra Cầm Long chân lực, quả thực khiến người đời phải kinh ngạc khôn xiết. Từ nay về sau, tu sĩ Luyện Khí cảnh trong thiên hạ e rằng không một ai có thể ung dung thi triển pháp thuật trước mặt Trang Vô Đạo được nữa.

"Hàng Long Phục Hổ?"

Thẩm Tuyền chau mày, vẫn chưa thông suốt: "Trên đời này người luyện tập bộ quyền pháp Hàng Long Phục Hổ nhiều vô số kể, cũng chẳng thiếu kẻ từ đó ngưng tụ được thần thông. Vậy mà ta chưa từng nghe thấy ai luyện thành Cầm Long kình này bao giờ."

"Đây đâu phải Cầm Long chân lực thuần túy, ngươi quên Trang Vô Đạo còn có Ngưu Ma Nguyên Bá Thể tầng thứ nhất đó sao? Hấp lực không đủ thì lấy Từ Nguyên lực bù vào. Nếu chỉ bàn về lực hút bắt, e rằng nó còn vượt trội hơn cả Long Cầm thủ chân chính. Có thể dung hợp quán thông, không câu nệ phép tắc, quả là hiếm thấy."

Cổ Nguyệt Minh nói đến đây bèn dừng lại, ánh mắt lần nữa bị cảnh tượng cách đó một dặm cuốn hút.

Mạc đại tiên sinh bị hút đến trước đám mây lửa nhưng không chịu ngồi yên chờ chết. Hắn cắn mạnh đầu lưỡi, phun ra một ngụm huyết tinh, dốc toàn lực vùng vẫy nhằm thoát khỏi vòng vây của hấp lực. Hai tay hắn kết ấn, chợt rống lên một tiếng giận dữ.

Tức thì, ngàn vạn Hỏa Điệp lại bùng lên bay múa tán loạn, chen chúc lao về phía trước, tụ hội về phía Trang Vô Đạo đang đứng giữa đám mây lửa.

Cũng chính lúc này, một tiếng gió rít chợt vang lên, tựa rồng gầm lại như hổ thị uy.

Mạc đại tiên sinh trừng lớn đôi mắt, thấy một đôi thiết quyền từ trong đám mây lửa hung hãn xuyên phá ra. Thế quyền tựa giao long thăng thiên, mãnh hổ chụp mồi, chấn nát những Hỏa Điệp kia rồi đấm thẳng vào lồng ngực hắn.

Mạc đại tiên sinh chỉ thấy toàn thân rung động dữ dội, từ lồng ngực đến tứ chi đều run lên bần bật, đoạn cả người mềm nhũn rơi xuống. Ý nghĩ trong đầu dần tan biến, trước mắt hắn tối sầm lại.

Trong tia ý thức cuối cùng còn sót lại, hắn không khỏi bàng hoàng, lẽ nào Mạc Vân Cuồng - Mạc đại tiên sinh lừng danh Bắc thành lại vong mạng tại đây sao?

Bấy giờ, trong phạm vi hai mươi trượng, tất thảy gạch đá, binh khí lẫn tử thi đều bị luồng kình lực cương mãnh kia chấn thành bột mịn. Vậy mà chỉ riêng Mạc đại tiên sinh vẫn vẹn nguyên như cũ, không mảy may thương tổn bên ngoài.

Song ai nấy đều hiểu rõ, kẻ đang nằm trên mặt đất kia e rằng xương cốt thịt da bên trong đã bị quyền kình của Trang Vô Đạo đánh cho nát nhừ. Với ám kình ẩn chứa sức mạnh gần ba mươi trâu bộc phát, làm sao hắn có thể thực sự bình an vô sự được?

Lúc này, Trang Vô Đạo cũng thong thả bước ra từ đám mây lửa. Không còn Mạc đại tiên sinh điều khiển, những Hỏa Điệp đỏ rực kia cũng chỉ là ngọn lửa tầm thường vô căn vô cội, nhanh chóng tiêu tán.

Bấy giờ, kẻ mà y để tâm nhất lại là Phong Tam. Gã này cũng là kẻ thức thời, từ lúc Trang Vô Đạo mở ra ngụy Linh Khiếu đã cùng Mạc đại tiên sinh lùi nhanh về phía sau, giờ đây đã cách xa trăm trượng.

Thấy Mạc đại tiên sinh bị đánh chết, Phong Tam biết chẳng còn hy vọng trốn thoát bèn dừng lại, sắc mặt trắng bệch nhìn Trang Vô Đạo từng bước tiến về phía mình. Bước chân y vững chãi mạnh mẽ, không nhanh không chậm, tràn đầy tự tin.

Phong Tam bất giác há miệng định nói điều gì đó nhưng cổ họng lại nghẹn đắng. Hắn cảm thấy tiếng bước chân kia như tiếng trống trận đang thúc dồn dập vào tim mình.

"Phong Tam, ta biết ngươi cũng là thân bất do kỷ nên không trách ngươi. Nhưng quy tắc ở Việt Thành này ngươi rõ hơn ai hết, sự đã đến nước này, tuyệt đối không có lý nào dung tha cho ngươi được. Có điều, nếu ngươi chịu tự kết liễu coi như cho ta một lời phân giải, ta sẽ không truy cùng giết tận."

Lệ bất thành văn ở Việt Thành chính là lòng phải đủ độc, tay phải đủ ác. Hôm nay nếu để Phong Tam toàn mạng rời đi, ngày sau kẻ nào cũng dám trèo lên đầu y mà làm càn.

Dẫu có câu họa không lan tới người nhà, nhưng Thiết Đao Xã đã dám bày binh bố trận phục kích, vậy thì Trang Vô Đạo có trả thù thế nào cũng không quá đáng. Dù cho y có tru diệt cả nhà Phong Tam, trong mắt người Việt Thành cũng là lẽ thường tình.

Nhưng lúc này tâm tình Trang Vô Đạo đang tốt, ý niệm thông suốt, y cũng chẳng ngại lưu lại chút mầm họa về sau.

Phong Tam nín lặng hồi lâu, ánh mắt mông lung bất định, sau cùng bật cười một tiếng chua chát.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑