Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 131. Mệnh Thế Thần Thông 131

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Dù sao cũng là cái chết, ta vong mạng dưới tay cung phụng Bắc Đường gia hay chết trong tay ngươi thì có gì khác biệt? Chỉ mong Phong Hổ huynh giữ trọn lời hứa đáng giá ngàn vàng!"

Lời còn chưa dứt, Phong Tam đã dứt khoát rút đao kề cổ, một vũng máu tươi lập tức văng xa ba trượng. Máu vẫn tuôn xối xả theo từng nhịp thở. Thân hình Phong Tam vẫn đứng sừng sững, đôi mắt trợn trừng tựa chuông đồng, chẳng nhìn Trang Vô Đạo mà ngoảnh về phía Vọng Vân Các.

Trang Vô Đạo chỉ có thể bảo hộ gia quyến hắn an toàn rời thành để người nhà không phải lấm lem bùn đất; ngoài họ ra, cũng chỉ có Cổ Nguyệt gia. Trang Vô Đạo khẽ cau mày, rồi thần sắc lại bình thản như cũ. Trong lòng y dấy lên đôi chút cảm giác thỏ chết cáo buồn, thực ra y và Phong Tam này nào có khác chi nhau, đều là quân cờ trong tay kẻ khác. Chẳng qua y may mắn thoát chết, lại có cơ hội vùng thoát khỏi Việt Thành này mà thôi.

Lại liếc xéo Hồ Lễ một cái, Trang Vô Đạo chẳng mảy may hứng thú bận tâm đến hắn ta, ánh mắt cũng hướng về phía Vọng Vân Các. Y không biết trên đó rốt cục là ai, nhưng cũng lờ mờ đoán được, bên trong lầu các kia ắt hẳn có một hai bậc tôn quý đang từ xa theo dõi chiến trận. Đăm đăm nhìn trong chốc lát, Trang Vô Đạo chẳng kìm được mà cười nhạt trong lòng. Có qua mà không có lại, há chẳng phải thất lễ lắm sao? Mối ân oán này, Trang Vô Đạo y đã khắc cốt ghi tâm!

Chân phải vừa nhấc, một viên đá lát đường đã bay lên. Trang Vô Đạo hờ hững phất tay, viên đá liền lao đi, trong chớp mắt đã vượt trăm trượng, trúng thẳng vào ngực Hồ Lễ đang lén lút tháo lui khiến hắn xương gãy thịt nát. Theo tiếng "Rắc rắc" giòn tan, Hồ Lễ tức thì im bặt, thân hình văng xa mười trượng rồi rơi phịch xuống đất.

Những kẻ may mắn sống sót trong các ngõ hẻm khác, Trang Vô Đạo chẳng buồn để tâm. Bọn chúng chẳng qua là lũ lâu la tay sai của Thiết Đao Xã và Lôi Long Bang. Hôm nay có giết sạch thì Thẩm Tuyền e rằng chỉ dăm mười hôm là lại chiêu mộ được đám khác. Giết không xuể, cũng chẳng ích gì.

Bất chợt, trong đầu lại vọng tới thanh âm của Vân Nhi nhắc nhở: "Ngươi nhìn kẻ kia đi, trong tay hắn có Hư Không Giới, vật ấy đối với ngươi có chút ích lợi."

"Hư Không Giới?"

Trang Vô Đạo kinh ngạc, loại linh khí như Hư Không Giới này y đã nghe danh từ lâu. Nó có thể mở ra một không gian riêng để chứa đựng đồ vật, lại có thể mang theo bên mình vô cùng tiện lợi. Đây là vật thường dùng của tu sĩ, so với linh khí thông thường thì hiếm hoi hơn nhiều, giá trị có thể chênh lệch đến cả chục lần. Chỉ có luyện khí sư Trúc Cơ cảnh mới đủ sức luyện chế.

Trang Vô Đạo không rõ người mà Vân Nhi nhắc tới là ai, ánh mắt đảo một vòng, chẳng mấy chốc đã thấy Mạc đại tiên sinh đang nằm sóng soài trên đất.

Nhắc cũng lạ, trong phạm vi hai mươi trượng quanh lão, mọi thứ đều đã biến thành tro bụi. Ngay cả y phục trên người cũng tan theo gió để lộ thân hình cường tráng, vậy mà chiếc nhẫn đen lão đeo trên ngón tay lại vẫn còn nguyên vẹn. Trang Vô Đạo đứng cách hơn mười trượng, vận hấp lực của Cầm Long công hút chiếc nhẫn ấy vào tay rồi tỉ mỉ xem xét. Khi y không dùng tới ngụy huyền thuật, hấp lực phát ra từ Hàng Long Phục Hổ Quyền trên tay rất yếu, cũng chỉ có thể hút lấy những vật nhỏ nhường này.

Vốn đang hứng khởi tràn trề nhưng khi chiếc nhẫn vào tay, y lại thất vọng không thôi. Hư Không Giới của Mạc đại tiên sinh này chỉ là loại có pháp cấm Nhất Trọng Lâu. Không gian bên trong nhỏ hẹp, chẳng chứa nổi nửa thùng nước, ngoài vài viên đan dược, một xấp phù lục và hai quyển kinh thư ra thì chẳng còn gì khác. Trên chiếc nhẫn còn có một vết rạn, biết đâu chừng đây là một món phế phẩm do vị luyện khí sư nào đó luyện hỏng rồi vô tình rơi vào tay Mạc đại tiên sinh.

Trang Vô Đạo định bụng xem xét kỹ hơn đám đan dược, phù lục kia, nhưng đúng lúc này đầu óc y bỗng nhiên choáng váng, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ. Y chẳng khỏi thầm giật mình, vết thương trên người thực ra rất nhẹ, khí lực tuy đã cạn kiệt nhưng nào đã đến độ dầu cạn đèn tắt.

Mãi một lúc sau, y mới lờ mờ hiểu ra. Mũi tên sắt của Phong Tam ban nãy ắt hẳn có tẩm kịch độc! Chỉ vì vết thương của y quá nhẹ, lại thêm có Ngưu Ma Nguyên Bá Thể trấn áp nên độc tính mới không lập tức phát tác. Vừa rồi bị Hỏa Điệp viêm lực kích phát, sau đó tâm thần y buông lỏng, thu hồi cương kình toàn thân, độc tố không còn gì trấn ngự tức thì toàn lực bộc phát.

Tên Phong Tam đáng chết này!

Trang Vô Đạo trong lòng thoáng chút hối hận vì khi trước đã nhận lời Phong Tam sẽ không truy cùng giết tận. Thứ kịch độc này khi tiềm ẩn trong cơ thể hoàn toàn không có dấu hiệu khác thường, chẳng biết gã này rốt cục đã tìm được từ đâu.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑