Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lâm Hàn cũng cười nói: "Chẳng bao lâu nữa, e rằng khắp thành ai ai cũng biết đến danh xưng Phong Hổ của Vô Đạo huynh. Nếu quả thực trông thấy Trang Đồng và vị Ngụy tiên sinh kia, há chẳng phải bọn họ sẽ sợ đến mức hồn siêu phách lạc ngay tại chỗ sao?"
Trang Vô Đạo dở khóc dở cười, y khó lòng kham nổi cảnh bị đám đông vây xem như xem khỉ diễn trò nên bèn xua họ đi. Kế đó, y một mình đứng trong viện, nhớ lại lời Bắc Đường Uyển Nhi cùng giấc mộng đêm qua, chỉ thấy lồng ngực nghẹn đắng khôn nguôi. Nỗi niềm đau khổ dường ấy, chẳng biết dốc bầu tâm sự cùng ai.
Huynh đệ vào sinh ra tử bên cạnh y tuy không ít, nhưng người duy nhất có thể xem là tri kỷ để dốc hết tâm can cũng chỉ có Tần Phong.
Nhưng y biết rõ sau khi chiếm được phố Ngọc Hùng, Thanh Y Xã lúc này hẳn đang trăm công ngàn việc, bận rộn hơn cả hai mươi ngày trước. Lại thêm con đường Thẩm Tuyền nhượng lại, Bắc Đường Uyển Nhi tuy chưa nói rõ, song nghe ý tứ trong lời, y đoán chừng nàng cũng sẽ giao cho Thanh Y Xã quản lý như một khoản bồi thường.
Tần Phong lúc này e rằng đã bận đến tối mắt tối mũi, lấy đâu ra thời gian mà thảnh thơi?
Trang Vô Đạo không muốn làm phiền Tần Phong, lại nghĩ đến con đường tu hành tựa như thuyền đi ngược nước, không tiến ắt lùi, chẳng thể trễ nải dù chỉ một ngày. Ba ngày hôn mê là chuyện bất đắc dĩ, nay y đâu thể biếng lười thêm nữa. Nghĩ đoạn, y bèn đi vào linh thất luyện quyền.
Vẫn lấy Hàng Long Phục Hổ quyền làm khởi thủ thức, nhưng khi thế quyền vừa diễn, Trang Vô Đạo liền cảm thấy quyền pháp của mình đã khác xa ngày trước. Chẳng phải chỉ nhỉnh hơn đôi chút mà là một sự biến chuyển tận gốc rễ.
Thế quyền vẫn không thay đổi, từ trận tử chiến trong hẻm Đông Thuyền, y quả thực đã có chút lĩnh ngộ, nhưng chưa đến mức khiến bộ Hàng Long Phục Hổ này trực tiếp đột phá thêm một tầng.
Biến chuyển này vô cùng ẩn mật, song y lại cảm nhận được rõ ràng, chỉ có thể tự mình thấu hiểu chứ chẳng thể diễn tả bằng lời. So với bản thân ba ngày trước, quả thực là một trời một vực.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tiếng Vân Nhi lại vọng đến: "Đây chính là thế! Thế của võ đạo. Kiếm chủ có nhận ra chăng, ý chí và lòng tin của ngươi giờ đây đã khác xa lúc trước."
"Thế?"
Trang Vô Đạo nhìn hai tay mình, lẽ nào đây chính là biến chuyển nảy sinh sau khi y hạ sát Phong Tam ngày đó? Nhưng vì lẽ gì lại như vậy?
"Kiếm chủ có từng nghe qua trảm tam thi chưa?"
Ánh mắt Trang Vô Đạo mờ mịt, trảm tam thi là gì? Chém xác chết ư? Y quả thực chưa từng nghe nói đến.
"Cũng phải, trong thế giới của ngươi, chỉ có tu sĩ bậc Nguyên Thần Cảnh mới có thể chạm tới, ngươi chưa biết cũng là lẽ thường."
Thanh âm Vân Nhi vẫn điềm tĩnh: "Cái gọi là trảm tam thi là một pháp môn tu hành cao thâm trong Đạo gia. Trảm thiện niệm, trảm ác niệm và trảm chấp niệm của bản thân. Ta không bàn tới thiện ác lưỡng niệm, đó đơn thuần là đoạn trừ những vướng bận trong lòng người. Còn cái gọi là trảm bản thân chính là phải chiến thắng chính mình. Giết một tên Phong Tam tự nhiên không đủ để quyền pháp của ngươi tiến cảnh thần tốc. Thế nhưng, ngươi nhờ đó mà phá vỡ tâm ma, vượt qua giới hạn tự thân, lợi ích đối với tâm cảnh là không thể đong đếm. Quyền ý chính là ý chí, khi vận dụng quyền pháp, ngươi đã có thể đem tinh thần ý chí của mình rót vào trong đó."
Trang Vô Đạo nghe Vân Nhi giảng giải những điều huyền ảo khôn lường thì chỉ hiểu biết nửa vời. Nhưng y cũng có phần bừng tỉnh, thảo nào lúc ở hẻm Đông Thuyền, y đã mơ hồ cảm thấy nếu diệt trừ được Phong Tam, tu vi của mình ắt sẽ tăng tiến vượt bậc.
Mà lúc này nghĩ lại, y không khỏi rùng mình, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Khi đó chỉ cần một chút sơ sẩy, người bỏ mạng đã chẳng phải Phong Tam mà chính là y.
Nhất là những chiếc câu liêm cùng thuật Hỏa Điệp của Mạc đại tiên sinh, đến giờ nghĩ lại tim y vẫn còn đập loạn.
Trước kia khi giao đấu với kẻ khác, tác phong của y xưa nay đều là hễ thấy tình thế bất lợi liền lập tức cao chạy xa bay. Chỉ cần có thể thoát thân, y tuyệt không bao giờ ham chiến tử đấu.
Ba ngày trước, quả là y đã mất trí nên mới quyết định sinh tử quyết đấu với bọn Phong Tam, điều này nào có giống phong cách của y thường ngày.
Lẽ nào đây chính là Thiên Sinh Chiến Hồn mà Vân Nhi từng nói? Về sau nếu gặp phải chuyện tương tự, há chẳng phải là tự tìm đường chết hay sao?
Dường như đọc thấu tâm tư của y, Vân Nhi lại lên tiếng: "Cái gọi là Thiên Sinh Chiến Hồn không liên quan đến việc này, bên trong rốt cuộc huyền diệu ra sao, sau này ngươi tự khắc sẽ rõ. Còn về chuyện ba ngày trước ngươi quyết tâm hạ sát Phong Tam, đó là bởi khi ấy tâm trí ngươi cực kỳ sáng suốt, đã nhận ra mấu chốt để bản thân khắc chế địch thủ. Giả như đối phương mạnh hơn dù chỉ một chút, ngươi ắt sẽ không nảy sinh ý nghĩ đó. Ngươi quả thực chẳng cần phải lo lắng quá nhiều."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑