Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Mấy lời sau cuối lại thoáng vẻ xem nhẹ, ngữ khí mang theo mười phần bất mãn.
Trang Vô Đạo cười ngượng, đối với lời giễu cợt của Vân Nhi chỉ coi như không nghe thấy. Chí hướng của y là dốc lòng sớm ngày tu thành cảnh giới Nguyên Thần, đứng trên vạn người, bởi thế nên đặc biệt quý trọng tính mạng.
Nghi hoặc vừa giải, Trang Vô Đạo liền tò mò hỏi: "Cớ sao hai hôm nay, trong mộng ta chẳng thấy ngươi?"
Đã mấy hôm liền y chẳng thể tiến vào không gian mộng cảnh ấy. Trang Vô Đạo nhận ra bản thân đối với bóng hình thanh lệ thoát tục giữa thế giới hỗn độn kia đã có chút vấn vương. Một ngày không gặp, tựa cách ba thu.
"Đạo tu hành quý ở biết buông biết nắm. Ngươi ròng rã khổ tu hơn hai mươi ngày, tâm thần lẫn thể xác đều đã rã rời. Những mệt mỏi ấy bình thường không thấy, song tích tụ lại trong người trái lại sẽ thành mầm họa ngáng trở. Ngươi mấy hôm nay trúng độc, cũng vừa hay được nghỉ ngơi đôi ba ngày."
Vân Nhi ngập ngừng giây lát rồi lại nói: "Thế giới mộng cảnh kia nào phải không chút đánh đổi. Tổn hao tâm thần, nếu không phải ngươi thì chính là kiếm linh ta đây."
Trang Vô Đạo lặng thinh, y nào hay biết mỗi bận mình nhập mộng, kiếm linh của thanh Khinh Vân Kiếm này lại phải gánh chịu cái giá lớn đến thế.
Mỗi sớm tỉnh giấc, y đều thấy tâm thần sảng khoái, sinh lực tràn trề. Suốt một đêm theo Vân Nhi luyện võ mà chẳng hề thấy mệt mỏi. Kẻ gánh chịu hao tổn là ai, tất nhiên chẳng cần hỏi cũng rõ. Trong lòng y vừa xót xa, lại có chút áy náy.
"Ta không hề gì, dẫu chẳng còn thời toàn thịnh, Khinh Vân này cũng thuộc hàng thần binh đương thời, tĩnh dưỡng dăm ba bữa là có thể hồi phục. Chỉ cần ngươi sớm ngày tu thành Kim Đan, giúp ta có thể ngưng hình hiển hiện, thì chẳng cần hao tổn đến vậy nữa."
Vân Nhi trấn an, đoạn nói tiếp: "Có điều, mấy hôm nay trong mộng, ngươi dường như lòng mang nặng ưu tư, trước đây từng trải qua chuyện gì thương tâm lắm. Tâm niệm ấy không trừ, sớm muộn cũng hóa thành tâm ma."
Tâm ma?
Trang Vô Đạo híp mắt, khóe môi lại nhếch lên một đường lạnh lẽo. Vốn đã là vậy rồi! Đây là chấp niệm cả đời của y, là ma chướng của y. E rằng vĩnh viễn khó lòng quên được, cũng khó bề chém bỏ.
Im lặng chốc lát, Vân Nhi biết Trang Vô Đạo không muốn nhắc nhiều đến chuyện này, bèn đổi giọng: "Ngươi từ Hàng Long Phục Hổ Quyền mà lĩnh ngộ được Cầm Long Kình, quả thực rất khá! Ta rất vui mừng, cũng rất bất ngờ. Thức Cầm Long Chấn Hổ ấy của ngươi so với tuyệt đỉnh thần công Tứ phẩm cũng chẳng kém là bao."
Nhắc đến việc mình ngưng luyện được thần công kỳ thuật, Trang Vô Đạo cũng vui vẻ mỉm cười, trong lòng có chút đắc ý. Trong ký ức của y, Vân Nhi chưa từng khen ngợi y như thế.
Chỉ là Cầm Long Chấn Hổ này mới chỉ là Tứ phẩm tuyệt đỉnh thôi sao? Y vốn ngỡ ít nhất cũng phải đạt tới Tam phẩm siêu phàm.
"Ngươi phải biết, uy lực của ngụy thần công xưa nay chỉ bằng sáu bảy phần Mệnh Huyền thuật. Cùng là thần công kỳ thuật, phẩm cấp ắt sẽ kém đi một bậc. Chỉ một chiêu ngụy Huyền thuật này của ngươi, uy năng đã vượt xa bản mệnh thần thông của bao người, nếu còn thấy thất vọng chán chường thì kẻ khác chẳng phải đều không cần sống nữa sao?"
Bấy giờ Trang Vô Đạo mới thấy lòng nhẹ nhõm: "Vậy Bách Liệt Thiên Phong của Bắc Đường Uyển Nhi kia là phẩm cấp nào?"
Suy cho cùng vẫn là tâm tính thiếu niên hiếu thắng, y quả thực không muốn chịu thua nữ nhân ấy.
"Cũng là tuyệt đỉnh!" Giọng Vân Nhi vẫn bình thản: "Song bất luận tính thực chiến hay uy lực, ngươi đều hơn hẳn nàng ta."
Trang Vô Đạo chẳng lấy làm lạ, dẫu chưa thắng được nhưng y cũng không bại. Trong lòng y càng dâng trào khí thế, thần công một khi đã định hình, tuy khó thay đổi cốt lõi nhưng vẫn có thể cải thiện thêm đôi chút.
Cầm Long Chấn Hổ là do y nhất thời lĩnh ngộ, trong đó hẳn còn nhiều khiếm khuyết. Một khi bù đắp được, tất sẽ còn nhiều đất để hoàn thiện hơn nữa.
Việc trước mắt y cần làm là dung hợp Địa Từ Nguyên Lực vào Hàng Long Phục Hổ Quyền, khiến cả hai hòa làm một thể. Điều này ắt hẳn sẽ vô cùng hữu ích cho việc hoàn thiện Cầm Long Chấn Hổ của y.
Vân Nhi lại dường như không tán đồng, lời lẽ có phần gay gắt như muốn dập tắt lòng tin của y: "Ta chưa từng nghe nói có ai sáng tạo được một bộ quyền thuật hoàn chỉnh trước khi đạt tới Nguyên Thần cảnh. Dẫu chỉ là đấu pháp, không liên quan đến việc tu luyện thân thể cũng đã muôn vàn rắc rối. Huống hồ tu sĩ ở mỗi cảnh giới, phương thức giao đấu đều khác biệt, cần phải không ngừng biến đổi và hoàn thiện. Ngươi chắc là mình không phải đang mơ mộng hão huyền đó chứ?"
Trang Vô Đạo lòng dạ không vui, chẳng buồn đáp lời Vân Nhi nữa. Trong linh thất, y chuyên tâm tiếp tục luyện tập quyền pháp.
Mãi cho đến khi vận hành Uẩn Kiếm Quyết đủ ba chu thiên mới xem như xong. Kể từ khi Linh Khiếu được đả thông, y tu luyện bộ công quyết bổ trợ này không còn thấy xương sườn đau nhói nữa.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑