Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 141. Mệnh Thế Thần Thông 141

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Tuy vậy, y vẫn cảm nhận được thanh ‘Kiếm’ trong cơ thể dường như lại mạnh thêm mấy phần.

Sau khi luyện thành "Uẩn Kiếm Quyết", Trang Vô Đạo chợt nhớ tới chiếc nhẫn hư không đoạt được từ tay Từ đại tiên sinh. Từ hôm đó đến nay, y vẫn chưa có dịp xem kỹ những thứ bên trong.

Khi Trang Vô Đạo bất tỉnh, Tần Phong đã giúp y thu dọn đồ đạc, đem chiếc nhẫn này cùng Khinh Vân Kiếm cất chung một chỗ.

Thứ đầu tiên Trang Vô Đạo lấy ra từ nhẫn hư không là mấy quyển kinh thư. Nhìn qua chúng đều là những loại quyền pháp phẩm cấp thấp, vốn cực kỳ phổ biến nên chẳng có giá trị gì.

Chỉ có hai quyển trong số đó khiến y thoáng lưu tâm.

Một quyển là "Tam Nguyên Phù Thư", bên trong ghi chép hơn mười phương pháp chế tác linh phù.

Quyển còn lại càng khiến Trang Vô Đạo chú ý hơn, tên là "Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh". Sách tuy chỉ vỏn vẹn chín trang nhưng lại là một môn tâm pháp tu luyện linh khí có thể luyện tới sáu bậc, mỗi giai đoạn đều được ghi chép tỉ mỉ, không chút sai sót.

Ánh mắt Trang Vô Đạo sáng rực, quyển sách này quả thực hiếm có. Nếu đem bán cho các thương hội chuyên giao dịch với tu sĩ trong thành, cái giá của nó cũng phải trên năm trăm lượng vàng ròng.

Ngoại lực dễ cầu, nội lực khó tìm, mà tâm pháp dưỡng khí lại càng hiếm thấy hơn. Dù quyển sách này chỉ có thể tu luyện tới Luyện Khí cảnh tầng thứ chín, nhưng đối với những gia tộc quyền quý, đây vẫn là báu vật ngàn vàng khó kiếm.

Tiếc rằng quyển kinh văn này không thể sao chép. Khi chạm tay vào sách, Trang Vô Đạo cảm nhận được một luồng chân nguyên đang không ngừng lưu chuyển bên trong "Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh", có tác dụng dẫn dắt người dùng tu luyện linh khí.

Thực tế, luồng chân nguyên bên trong cũng không còn lại bao nhiêu, cùng lắm chỉ đủ trợ giúp ba người tu luyện đến Luyện Khí cảnh. Các đồ hình nhân thể trong trang sách vô cùng sống động như thực thể, mỗi một chữ đều ẩn chứa dị lực. Nếu chỉ ghi lại kinh văn và đồ hình mà không có luồng chân nguyên kia dẫn dắt, người ta cũng không thể nào tu luyện ra linh khí được.

Điều Trang Vô Đạo để tâm nhất chính là trong quyển kinh văn này còn ghi lại hơn mười loại pháp thuật, trong đó có cả Hỏa Điệp thuật mà Mạc đại tiên sinh từng thi triển.

Thông thường, tu sĩ đạt tới Luyện Khí cảnh là có thể thi triển pháp thuật. Thế nhưng với những người thuộc hạng Ngoại Luyện Nhập Môn như y, thân thể tuy cường tráng vô song song phương diện pháp thuật lại khó lòng nhập môn, nhiều người phải đợi đến khi đạt tới Trúc Cơ cảnh mới có thể vận dụng.

Trang Vô Đạo những ngày này đang mong muốn bước vào Luyện Khí cảnh, dù không quá lo lắng nhưng y vẫn muốn phòng bị chu toàn. Pháp thuật và võ đạo vốn khó phân cao thấp, nhưng pháp thuật lại sở hữu vô vàn năng lực kỳ diệu cùng thần thông biến hóa mà quyền pháp hay kiếm thuật khó lòng sánh kịp.

Học sớm một chút cũng không có gì hại, y không muốn bản thân chỉ bước đi bằng một chân. Phải song tu hai đạo mới không có điểm yếu.

Tuy nhiên, Ly Trần Học Quán không có tàng thư về pháp thuật, ngay cả Vân Nhi cũng chưa từng đề cập tới chuyện này. Trang Vô Đạo vốn đã hiếu kỳ về sự ảo diệu của pháp thuật từ lâu.

"Ngươi không cần bỏ gốc lấy ngọn, pháp thuật sau này ta có thể truyền thụ cho ngươi. Ta tuy là kiếm linh nhưng cũng ghi nhớ không ít độc môn pháp thuật, dời non lấp biển hay hô phong hoán vũ đều không thành vấn đề. Chỉ là hiện tại chưa phải lúc thích hợp."

Trang Vô Đạo trong lòng kinh ngạc, nhưng khi nhớ tới việc Ly Trần Tông không bố trí dạy pháp thuật tại các học quán, y lại thấy nhẹ nhõm hơn. Ly Trần Tông làm vậy ắt có dụng ý riêng, pháp thuật này học sớm hay muộn có lẽ cũng không quá quan trọng.

Ngoài pháp thuật ra, "Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh" còn một điểm khiến y kinh ngạc. Nếu tu luyện theo công pháp này từng bước một, tu sĩ có thể khai mở hai Linh Khiếu trước cả khi đạt tới Luyện Khí cảnh tầng thứ chín.

Đợi Trang Vô Đạo đọc xong quyển kinh văn, Vân Nhi lại trầm ngâm nói: "Nếu vậy thì quyển kinh thư này ngươi cũng có thể thử tu luyện. Trong đó có một Linh Khiếu ngay cả ta cũng không rõ. Nếu ta đoán không sai, quyển 'Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh' này hẳn có lai lịch không tầm thường, tiếc là nó không trọn vẹn, thậm chí còn chưa đạt tới Trúc Cơ cảnh."

"Tu luyện pháp này, mệnh ứng tinh thần, không những khiến uy lực của toàn bộ thổ hệ công pháp tăng gấp bội, mà một khi bỏ mình còn có thể mượn sức mạnh tinh tú bảo vệ nguyên thần bất diệt để chuyển thế đầu thai. Tiếc là tên Luyện Khí sĩ chết dưới tay ngươi kia tu luyện không đúng cách, đã lạc vào đường tà, lại thêm căn cơ không vững, sau khi mở Linh Khiếu thì tu vi không thể tiến thêm. Mỗi lần thi triển huyền thuật thậm chí còn phải hao tổn không ít thọ nguyên."

Trang Vô Đạo chợt hiểu ra, hóa ra Mạc đại tiên sinh kia chần chừ không dùng Hỏa Điệp thuật không chỉ vì kiêng dè tính mạng đám người Lôi Long Bang. Hắn vốn là kẻ tham sống sợ chết, nên mãi đến lúc bất đắc dĩ mới chịu ra tay.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑