Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trang Tầm mặt mày tái mét, đảo mắt nhìn quanh, chỉ thấy cách đó không xa vô số ánh lửa bỗng chốc rực sáng.
Hơn hai mươi chiếc khoái thuyền từ bốn phương tám hướng đang rẽ sóng lao tới. Trên thuyền không rõ có bao nhiêu tay chèo, chỉ thấy hơn trăm ngọn đuốc giương cao cùng tiếng hò hét vang dội cả một vùng.
Từ xa nhìn lại, trên mũi chiếc khoái thuyền dẫn đầu có mấy người đang đứng. Ở giữa là một gã vóc người thấp đậm, tay cầm cặp búa bản đen nhánh, râu quai nón tua tủa như kim. Người này Trang Tầm không quen biết, nhưng hai thiếu niên đứng nép bên cạnh lại khiến hắn gai mắt. Một kẻ là Tần Phong, kẻ còn lại không phải ai khác ngoài Trang Vô Đạo.
Trong lòng căm uất, Trang Tầm gần như muốn hộc máu. Hắn siết chặt lan can, gân xanh trên mu bàn tay nổi cuồn cuộn như muốn bóp nát cả mạn thuyền.
Trang Vô Đạo lại khẽ mỉm cười, cất tiếng nói với gã thấp đậm bên cạnh: "Vẫn là đại đương gia cao tay, quả nhiên đã chặn được bọn chúng tại đây."
"Lẽ dĩ nhiên!"
Gã kia cũng lộ vẻ đắc ý: "Có tin tức của ngươi, nếu còn không chặn nổi hắn thì Ô Ngư trại ta lấy gì để kiếm cơm trên dòng Tùng Giang này? Đám tay chân cài cắm trong Thái Phong thuyền hành chính là để chờ thời cơ làm một mẻ lớn. Thế nhưng liệu sau này có thực sự không gặp phiền phức gì chăng? Phủ thái giám trấn thủ thì bỏ qua đi, hẳn là họ sẽ không vì ngươi với ta mà hưng sư động chúng. Có điều ta nghe nói Trang Đồng này giao tình sâu đậm với Thẩm Tuyền của Lôi Long Bang, kẻ đó ta không đắc tội nổi."
Tần Phong liếc xéo gã, lạnh giọng nói: "Sao lắm lời thế? Chia cho Ô Ngư thủy trại các ngươi ba phần, tất nhiên ta có cái lẽ của ta."
Gã thấp đậm không hề giận dữ, chỉ chăm chú nhìn hai người rồi buông lời cảm thán: "Ta lại quên mất, hai ngươi nay đã chẳng còn như xưa, thanh danh Kiếm Y Đường đến đám người lăn lộn trên sông nước như chúng ta cũng đã ngưỡng mộ từ lâu. Còn nhớ mấy năm trước, lần đầu các ngươi tìm đến ta bàn chuyện làm ăn vẫn chỉ là lũ nhóc con. Lúc ấy ta suýt nữa đã quẳng các ngươi xuống sông cho cá rỉa, giờ nghĩ lại quả thực khó tin, không hiểu hai tiểu tử các ngươi sao mà gan dạ đến thế?"
Nhắc chuyện cũ, Trang Vô Đạo bất giác mỉm cười. Người đứng bên cạnh y tuy tướng mạo không mấy nổi trội nhưng lại là trại chủ Ô Ngư thủy trại trên sông Tùng Giang, cách Việt Thành bảy trăm dặm, tên gọi Trương Tồn Hiếu, biệt hiệu "Thủy Lý Đao", cũng là một cố nhân.
Mối làm ăn đầu tiên của y và Tần Phong chính là bắt tay cùng Ô Ngư thủy trại.
Ô Ngư thủy trại bấy giờ đã có chút tiếng tăm, coi sóc cả một khúc sông. Trong khi đó, y và Tần Phong mới chỉ ở cảnh giới Luyện Huyết, dưới trướng vỏn vẹn hơn chục tay chân, vậy mà lại được Trương Tồn Hiếu hết lòng ưu ái, tận tình bảo bọc.
Bởi vậy, dù là Trang Vô Đạo hay Tần Phong đều ghi nhớ ân tình của người này. Mấy năm qua, đôi bên hợp tác vô cùng khăng khít.
Tư quân hộ viện của Trang gia có tất cả một trăm năm mươi người, đều là tinh binh trang bị giáp trụ đầy đủ. Do Bắc Đường gia án binh bất động, trong thành lại không tiện động thủ, một mình Kiếm Y Đường khó lòng kham nổi nên Trang Vô Đạo mới quyết định thủy chiến, liên thủ cùng Ô Ngư trại.
Hai nhà hợp sức, cộng thêm vài thủy trại nhỏ lân cận, quân số cũng ngót nghét sáu trăm người.
"Bắt đầu rồi!"
Trên chiếc lâu thuyền, hàng chục mũi tên rít gió lao xuống. Phần lớn tên đều bị khiên sắt cùng ván thuyền hai bên mạn cản lại, vang lên những tiếng "phập phập" liên hồi. Dù vậy vẫn có vài người dù đã vận đủ khí lực vẫn không may trúng tên. May sao họ đều tránh được chỗ hiểm yếu, thương thế không nặng và nhanh chóng được dìu xuống khoang thuyền.
Đúng lúc này, chiếc khoái thuyền dẫn đầu đã áp sát. Một bóng áo xanh từ trong thuyền vút lên, bay người giữa không trung tựa thanh hạc, thân pháp cương mãnh, khi đáp xuống mang theo khí thế như chẻ tre.
"Tiên Hạc cửu hình?"
Ánh mắt Trương Tồn Hiếu khẽ lóe lên: "Vị cung phụng này của các ngươi quả là không tồi! Nếu bồi dưỡng thêm dăm sáu chục năm nữa, chẳng biết chừng có thể đạt tới Luyện Khí trung kỳ."
Bản thân gã cũng là tu sĩ cảnh giới Luyện Khí, lẽ dĩ nhiên nhìn ra được nông sâu thực lực của người áo xanh nọ đã vượt xa hạng thông thường.
Tần Phong mỉm cười mãn nguyện. Người áo xanh kia tên Trương Kiệt, chính là tu sĩ Luyện Khí cảnh đầu tiên mà Kiếm Y Đường bỏ tiền chiêu mộ. Riêng khoản thù lao mời về đã tốn ngàn lượng bạc ròng, nay xem ra quả không uổng công.
Tiếng hò reo giết chóc vang dậy trời đất. Theo đà Trương Kiệt thế như phá trúc đánh thẳng vào thuyền địch, đám đệ tử Kiếm Y Đường phía sau cũng ào ạt đổ bộ.
Kiếm Y Đường mới thành lập, phần đông là người mới thu nạp nên phối hợp chiến đấu còn thiếu quy củ. Song nhờ có vũ khí giáp trụ do Bách Binh Đường tinh luyện, lại thêm quân số đông đảo, sĩ khí ai nấy đều vô cùng sục sôi, ý chí chiến đấu ngút trời.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑