Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Đúng lúc này, hai vị tu sĩ Luyện Khí trên thuyền cũng bước ra khỏi khoang, cùng lúc lao về phía chiến trường.
Thấy Trương Kiệt sắp rơi vào thế bị hai cao thủ Luyện Khí vây đánh, mắt Trang Vô Đạo chợt lóe lên tia sáng, y vươn tay chộp vào hư không.
"Cầm Long Chấn Hổ!"
Lực hút từ chưởng pháp bùng phát, cách mặt sông hơn sáu mươi trượng, y trực tiếp hút một kẻ trong đó đến trước mặt mình.
Ngay khi vị tu sĩ cảnh giới Luyện Khí này còn đang kinh hoàng giãy giụa, Trang Vô Đạo đã tung ra một quyền tựa mãnh hổ xuất sơn. Chỉ nghe một tiếng "rắc" giòn tan, y đã đánh gãy lìa yết hầu đối phương, thây người rơi tõm xuống sông.
"Đây là huyền thuật thần thông?"
Đồng tử Trương Tồn Hiếu tức thì co rút, hắn hít sâu một hơi khí lạnh. Phải hồi lâu sau, hắn mới thốt nên lời: "Giỏi lắm, năm đó ta quả thực nhìn lầm, không ngờ Trang Vô Đạo ngươi lại có tiền đồ đến vậy! Xem ra sau này, Trương Tồn Hiếu ta phải trông cậy vào hai vị đệ đệ rồi!"
Tần Phong vội lắc đầu: "Ta kém xa y! Luận về tư chất võ học, một trăm kẻ như ta cũng chẳng bì kịp Vô Đạo."
Trương Tồn Hiếu nghe vậy liền cười ha hả: "Chẳng sao, đầu óc y sao bằng ngươi được. Năm xưa ta đã thấy hai huynh đệ các ngươi đều không phải hạng tầm thường, sớm muộn gì cũng có ngày rồng mây gặp hội, con mắt nhìn người của ta quả không sai! Thôi không nói nhảm nữa, người của các ngươi đã ra tay, Ô Ngư Trại chúng ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn!"
Dứt lời, Trương Tồn Hiếu đột nhiên hạ thấp trọng tâm. Tức thì, cả chiếc thuyền lớn dài ba mươi trượng khẽ rung chuyển. Hắn bật vọt lên như một con cào cào, vượt qua mặt sông rộng mười hai trượng, đáp xuống chiếc lâu thuyền kia. Thế tửa thiên thạch lao xuống, hắn giáng mạnh xuống sàn thuyền đối phương tạo ra một tiếng "ầm" vang dội, hai lưỡi búa trong tay vung lên tới tấp khiến đám đông xung quanh ngã rạp.
Vài chiếc khoái thuyền cũng nhanh chóng áp sát, mấy trăm bóng người chen chúc tràn lên thuyền.
Trang Vô Đạo và Tần Phong nhìn nhau mỉm cười, đều hiểu kết cục trận này đã định.
Trận chiến chỉ kéo dài chưa đầy nửa khắc, trên lâu thuyền đã không còn ai kháng cự. Đám gia đinh hộ viện kẻ bị giết, người chủ động buông vũ khí, quỳ rạp xuống đất xin hàng.
Vị tu sĩ Luyện Khí còn lại tỏ ra vô cùng trung nghĩa, song hắn không tài nào địch nổi sự vây đánh của Trương Tồn Hiếu và Trương Kiệt, chẳng mấy chốc đã bị lưỡi búa của Trương Tồn Hiếu chém bay đầu.
Tần Phong và Trang Vô Đạo vốn lo ngại cha con Trang Tầm sẽ châm lửa đốt thuyền hòng thiêu hủy của cải khi lâm vào đường cùng. Nào ngờ đến phút chót, trên thuyền không một ai nhóm lửa, cả chiếc thuyền vẹn nguyên rơi vào tay bọn họ.
Nét mặt Trương Kiệt rạng rỡ hẳn lên. Trên thuyền không có nhiều vàng bạc, Trang Tầm vốn rất cẩn trọng, đồ cổ hay châu báu quý giá cũng chỉ mang theo vài món nhỏ. Dẫu vậy, riêng giáp trụ và binh khí tinh xảo trên người đám hộ vệ đã có giá trị không nhỏ, đều là hàng cực phẩm từ Bách Binh Đường, thậm chí còn có hai món linh khí.
Vàng bạc châu báu lục soát được từ đám thân quyến cũng rất nhiều, ít nhất cũng đáng giá năm sáu vạn lượng bạc ròng.
Quan trọng hơn cả, trên người Trang Tầm còn cất giấu trọn sáu ngàn ba trăm lượng kim phiếu do các hiệu bạc ở Việt Thành phát hành. Cộng thêm vài tờ văn tự ruộng đất, Trang gia ở Đông Hải vậy mà đã tậu được cả trăm khoảnh ruộng tốt, giá trị hết sức kinh người.
Trang gia mấy đời buôn bán quả nhiên là gia thế kếch sù, tích góp được tài sản khổng lồ. Số của cải này dẫu Kiếm Y Đường chỉ được chia bảy phần cũng là một món hời lớn ngoài sức tưởng tượng.
Tần Phong thấy vậy bất giác trầm ngâm: "Trang Tầm này quả là một nhân vật, thật đáng tiếc!"
Trang Vô Đạo cũng gật đầu tán đồng. Kim phiếu và văn tự ruộng đất vốn rất dễ tiêu hủy, nhưng Trang Tầm lại không làm vậy. Hành động này tuy thuận lợi cho bọn họ, nhưng cũng là cách để lão ta đổi lấy sự an toàn cho thân quyến. Đây là một kẻ vô cùng sáng suốt và có khí phách, khiến y nảy sinh hứng thú muốn gặp mặt một lần.
Cha con Trang Tầm lúc này đang bị giam cầm tại khoang thuyền tầng bốn. Khi Trang Vô Đạo và Tần Phong bước tới, Mã Nguyên đang cười gằn, tay vung roi da tẩm nước muối quất tới tấp lên người Trang Đồng đang lăn lộn dưới sàn.
Ngày đó trong kỳ tiểu tỉ, Mã Nguyên suýt nữa bị Trang Đồng đá cho tàn phế nên đã căm hận đến tận xương tủy. Nay có cơ hội, hắn đương nhiên muốn đánh cho đối phương một trận nhừ tử.
Trang Tầm thì thờ ơ ngồi một bên, ánh mắt đờ đẫn tựa như kẻ mất hồn. Mãi đến khi Trang Vô Đạo và Tần Phong bước vào, trong mắt lão mới ánh lên chút thần sắc. Biết hai người trước mặt mới là kẻ thực sự định đoạt mọi chuyện, sau khi nhìn kỹ một hồi, lão lại khẽ mỉm cười.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑