Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
"Quả nhiên ta chẳng lường sai, các ngươi toan bề động thủ với Trang gia ta, chỉ tiếc tâm tính lão phu còn kém một chút, vẫn chưa đủ quyết đoán."
"Gieo nhân nào gặt quả nấy, có thể oán trách ai đây?"
Trang Vô Đạo khẽ cười nhạt: "Cho dù lão có hao tốn thêm bao nhiêu kim ngân, mướn thêm bao nhiêu người, e rằng cũng chẳng thể ra khỏi Việt Thành này sáu trăm dặm."
Trang Tầm có thể mướn người, lẽ nào Trang Vô Đạo lại không thể mời gọi thêm đồng minh? Kiếm Y Đường giờ đây cũng đã có thực lực ấy.
Trang Tầm này thực ra chẳng phải không nỡ bỏ tiền mướn người, mà là e ngại động tĩnh quá lớn sẽ khiến kẻ khác dòm ngó mà sinh lòng bất chính, quả là làm khó cho lão ta.
Trang Tầm lặng im hồi lâu, đoạn lạnh lùng cất tiếng: "Thắng làm vua, thua làm giặc, ngươi muốn nói sao cũng được. Chỉ là người nhà của ta vô tội, kính xin chư vị nương tay. Trang gia ở Việt Thành gây dựng cơ nghiệp đã bảy mươi năm, hiện giờ sản nghiệp dẫu đã bán đi nhưng ta vẫn biết được bốn mạch khoáng Uẩn Nguyên Thạch ở ngoại thành. Ta chỉ e cây cao đón gió lớn nên mới chần chừ chưa khai khẩn. Nếu có thể tha cho con trai Trang Đồng của ta, ta nguyện kể hết cho chư vị."
Trang Đồng đang quỳ dưới đất nghe vậy thì sững người, đoạn hai mắt đỏ ngầu hằn lên tia chết chóc, nhìn trừng trừng Trang Vô Đạo.
Tần Phong nhíu mày tỏ vẻ kinh ngạc, Trương Tồn Hiếu càng ngỡ ngàng hơn, dường như đã có đôi phần xiêu lòng. Một mạch khoáng Uẩn Nguyên Thạch dẫu chỉ là loại nhỏ cũng chứa đến trăm vạn thạch, đây là gia tài có thể khiến một gia tộc giàu sang suốt mấy đời. Chỉ là đây xét cho cùng là thù riêng của Trang Vô Đạo, hắn chẳng tiện nhận lời.
Trang Vô Đạo lại cười khẩy một tiếng, chẳng mảy may rung động. Một thuộc hạ Kiếm Y Đường đứng bên hông rút phắt thanh kiếm, nháy mắt đã chém đứt đầu Trang Đồng.
Máu tươi tức thì vọt tung tóe lên người Mã Nguyên. Thủ cấp Trang Đồng lăn lóc trên mặt thuyền, đôi mắt vẫn trợn trừng ngập tràn căm hờn và vẻ không tin nổi.
Trang Vô Đạo chẳng buồn liếc mắt, y cầm trường kiếm nhuốm máu, bình thản nói: "Ta không muốn diệt cỏ tận gốc, nhưng cũng chẳng muốn lưu lại mầm tai vạ này. Nghe nói lão còn hai con trai nay đều sắp đến tuổi thành nhân? Nếu lão chịu nói ra, ta có thể để chúng mang theo trăm lượng vàng rời đi, biết đâu ngày sau có thể khôi phục cơ đồ dòng họ Trang. Bằng không, vậy cũng chẳng cần phải nói nữa."
Kiếm Y Đường đang làm mưa làm gió trong thành, nếu còn khai thác thêm khoáng mạch ắt sẽ khiến nhiều thế lực khác dòm ngó. Dẫu biết được vị trí khoáng mạch cũng cần lặng lẽ làm ăn, hoặc là dứt khoát bán tin tức này đi, nhưng lợi lộc thu về lại chẳng đáng là bao.
Trang Tầm sững sờ chết lặng, cuối cùng lão ta nhắm mắt, khẽ buông tiếng thở dài.
"Hay cho một câu không để lại mầm vạ! Thôi cũng đành, lão phu vốn đã lường trước cơ sự này. Chư vị đều là bậc hảo hán, ắt sẽ không nuốt lời."
Dứt lời, lão ta liền lấy trà thay mực, chẳng mấy chốc đã vẽ xong một tấm bản đồ trên bàn trà, chỉ rõ vị trí.
Trang Vô Đạo khắc ghi vào lòng, đoạn cùng mọi người trong khoang thuyền đưa mắt nhìn nhau. Tức thì, Tần Phong và Trương Tồn Hiếu đều gật đầu. Mã Nguyên liền cười gằn, một kiếm đâm thẳng vào yết hầu Trang Tầm.
Chẳng ai e ngại Trang Tầm sẽ gian dối về vị trí khoáng mạch. Người nhà của lão ta vẫn còn đó, nếu khoáng mạch này không có thật hoặc xảy ra sự cố nào khác, tai ương cuối cùng cũng sẽ trút lên đầu họ mà thôi. Trang Tầm là kẻ vô cùng sáng suốt, nếu còn muốn bảo vệ người thân, ắt hẳn sẽ không làm ra chuyện dại dột.
---
Thuộc hạ Trương Tồn Hiếu đưa từ Ô Ngư trại tới đều là những tay già đời, tài cướp bóc của cải chính là ngón nghề của chúng.
Cho đến khi Trang Vô Đạo cùng mấy người bước ra khỏi khoang, chiếc thuyền lầu này đã bị cuỗm sạch sành sanh. Toàn bộ của cải vơ vét được đều đã chuyển sang thuyền của bọn họ.
Chiếc thuyền lầu này vốn khá vững chãi, có thể dùng làm chiến hạm, nhưng Trương Tồn Hiếu lại chê thuyền đi quá ì ạch, chẳng bì được với khoái thuyền của mình, lại thêm phần phô trương nên không muốn mang theo.
Vị thái giám trấn thủ Việt Thành ấy chính là kẻ tâm phúc của Ngô Hoàng, nhưng ở Việt Thành lại hữu danh vô thực, bị Trấn Nam tướng quân phủ cùng mấy đại gia tộc chèn ép nên chẳng có mấy thực quyền. Dẫu vậy, vị này dù yếu thế đến đâu cũng vẫn là một nhân vật có tiếng nói trên quan trường.
Nếu chiếm giữ chiếc thuyền lầu này chẳng khác nào công nhiên gây sự, chuốc họa vào thân, thậm chí bọn họ cũng không thể đốt bỏ để tránh khiến vị kia nổi giận.
Chỉ có người nhà họ Trang là nan giải. Theo ý Trang Vô Đạo, y dứt khoát bỏ mặc những người này lại trên thuyền, cho họ tự sinh tự diệt.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑