Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Mã Nguyên có phần bất mãn, trong mắt lóe lên tia nhìn u ám: "Nếu cứ theo ta, dứt khoát diệt sạch, giết không chừa một ai là được, khỏi lo tai họa về sau. Trảm thảo phải trừ tận gốc, huynh tha cho bọn họ, không khỏi có chút lòng dạ đàn bà."
Trang Vô Đạo nghe vậy liền lắc đầu: "Ta nghe nói Man bộ phương Bắc khi chinh chiến cũng chỉ chém đầu nam nhân cao quá trục bánh xe. Ta và ngươi vốn không có thù oán sâu nặng gì với họ, Trang thị có thể gánh vác gia môn cũng chỉ có Trang Tầm và Trang Đồng. Há cần phải liên lụy cả nhà, đến nỗi còn chẳng bằng đám man nhân kia."
Vừa nói, y lại nhìn sang Trương Tồn Hiếu. Việc diệt sạch bọn họ, thực ra y không mấy đắn đo; lời hứa với Trang Tầm trước đó, y cũng chẳng mấy để tâm. Trọng tín giữ lời cũng phải xem là với ai, lẽ nào y lại để mấy câu nói của Trang Tầm trói buộc mình?
Nhưng hôm nay đều là người của Ô Ngư trại, rốt cuộc thu xếp thế nào vẫn phải xem ý tứ của vị trại chủ này.
Trương Tồn Hiếu nhíu mày, song cuối cùng vẫn nể mặt Trang Vô Đạo, làm như không để tâm mà cất tiếng cười sang sảng: "Một đám đàn bà trẻ con thôi, có thể gây nên sóng gió gì? Không còn gia sản tích cóp của Trang gia, ta thấy bọn họ cũng chưa chắc sống nổi. Các huynh đệ làm nhiều việc thất đức rồi, lần này coi như tích chút âm đức vậy."
Tần Phong lại không có ý kiến gì, chỉ thản nhiên nói: "Mấy nơi Trang Tầm nhắc tới kia ta từng đi qua, nếu quả thật là quặng mạch thì hẳn là quặng lộ thiên, nằm sâu dưới đất chừng hai mươi trượng, rất dễ khai thác. Theo ta thấy, xung quanh cũng đều là mỏ lớn có sản lượng rất cao, việc này có phần lạ lùng. Hai người con dòng thứ của Trang Tầm chưa chắc không biết nơi cất giấu mấy quặng mạch này, thậm chí biết đâu còn hiểu rõ hơn..."
Ban đầu Trương Tồn Hiếu chưa hiểu ý tứ trong lời Tần Phong, mãi đến lúc sau mới ngộ ra, hai mắt lập tức trợn trừng: "Trang Tầm này chẳng lẽ trước khi chết còn định gài bẫy chúng ta một phen?"
Trang Vô Đạo ngẩn người, cũng thầm thở dài một hơi. Mạch quặng nằm rất nông, xung quanh lại toàn là mỏ trù phú. Mấy nơi này Trang Tầm kia tuyệt đối không phải vì sợ "cây lớn đón gió" mà chưa khai thác, hẳn là còn có ẩn tình khác.
Nếu bọn họ thật sự dại dột chạy đi khai thác hoặc tiết lộ những nơi đó cho người khác, nói không chừng sẽ rước phải tai họa khôn lường.
Có lời ấy của Tần Phong, tính mạng của Trang thị nhất tộc e rằng khó giữ. Trang Tầm toan tính như vậy, chỉ sợ đã không đặt tính mạng cả nhà vào mắt, ngoại trừ Trang Đồng.
Với tính tình của Trương Tồn Hiếu, một khi xác thực được lời Tần Phong, gã ắt sẽ diệt sạch người trên thuyền để trút giận.
Trang Vô Đạo không thấy khó chịu, nhưng cũng chẳng muốn nhúng tay vào, bèn một mình đi thẳng ra lan can thuyền, lặng lẽ chờ đợi. Đây không phải y ra vẻ thanh cao, càng không phải do lòng dạ đàn bà hay nhân từ nương tay. Chỉ vì từ đầu đến cuối, y vẫn nhớ rõ mấy lời mẫu thân dặn dò khi nắm tay y lúc lâm chung.
"Liệt nhi, ta biết mấy năm nay sát khí trên người con ngày một nặng, hành sự thường không từ thủ đoạn. Nguồn cơn đều tại ta, mẫu thân không trách con, cũng biết ngày sau khó bề kìm giữ. Nhưng Liệt nhi phải ghi nhớ, hai nhà Thẩm Trang chúng ta bao đời hành thiện tích đức, lấy đức tín truyền gia. Ta không cầu con sau này không làm ô danh môn phong, chỉ cầu con có thể khoan dung độ lượng, hành sự đừng quá tuyệt tình, cũng chớ quá phẫn thế ghét đời..."
Y vốn tên Thẩm Liệt, nhưng sau khi mẫu thân qua đời liền không muốn mang họ cha nữa. Y đổi sang họ mẹ là Trang, lấy hai chữ "Vô Đạo" làm tên.
Lúc này, mây đen trên vòm trời dần tan đi, ánh trăng vằng vặc xuyên qua tầng mây rọi xuống, trong vắt tựa làn nước. Tiếng khóc lóc ai oán, tiếng kêu la thảm thiết trên thuyền vẫn vọng vào tai không dứt. Trang Vô Đạo nghe mà như không nghe, nhớ tới lúc nương thân còn tại thế, bất giác ngẩn ngơ xuất thần, trong mắt trĩu nặng ưu tư.
Nơi y sinh ra không phải Đông Ngô mà là Chu quốc, cách nơi này mấy vạn dặm đường.
Khoảng hai mươi lăm năm trước, mẫu thân y là Trang Tiểu Tích gả vào Thẩm gia, cùng phụ thân Thẩm Ngọc nên duyên vợ chồng. Thẩm gia khi đó chỉ là một tiểu tộc lấy việc cày ruộng đọc sách làm trọng. Phụ thân Thẩm Ngọc thông minh thiên bẩm, tuổi còn trẻ đã đầy bụng kinh luân; mẫu thân cũng là bậc tài nữ, nhà ngoại vốn là dòng dõi trâm anh, thế lực vững mạnh.
Nhưng đến đời mẫu thân lại không có người nối dõi, bà mang theo toàn bộ gia sản tích cóp của Trang thị làm của hồi môn khi về nhà chồng. Lúc xuất giá, của hồi môn kéo dài "mười dặm hồng trang", gây xôn xao cả một tòa thành.
Hai vợ chồng sau khi kết hôn vốn là lưỡng tình tương duyệt, cử án tề mi. Chỉ có điều phụ thân Thẩm Ngọc dù học vấn uyên thâm lại chẳng thiết tha chốn quan trường mà lại say mê võ học, lòng hướng đạo trường sinh. Ông không tiếc hao tốn bạc vàng tìm mua linh đan diệu dược, lại mời danh sư khắp nơi về chỉ dạy. Sau khi thành hôn năm mười sáu tuổi mới bắt đầu tu luyện, vậy mà trước năm hai mươi tuổi, ông đã chật vật bước vào cảnh giới Luyện Khí.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑