Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Từ đó về sau, tu vi của Thẩm Ngọc thăng tiến như vũ bão, không gì có thể ngăn cản. Thế nhưng ba năm sau, Thẩm Ngọc đột ngột mang theo mấy chục vạn lượng bạc rời đi, rồi bất ngờ biệt tích, bặt vô tăm hơi.
Mẫu thân Trang Tiểu Tích khổ sở chờ đợi suốt sáu năm, thậm chí khuynh gia bại sản để tìm kiếm tung tích Thẩm Ngọc, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng có tin tức gì. Đúng lúc cả nhà gần như tuyệt vọng, Thẩm Ngọc lại đột nhiên trở về.
Từ đó, ông ta sống ẩn dật trong nhà, ngoài việc trông coi đồn điền thì thường ngày chẳng bước chân ra khỏi cửa nửa bước.
Lúc ấy, của hồi môn của mẫu thân đã gần như cạn kiệt, nhưng Thẩm Ngọc lại có thủ đoạn phi phàm, bản thân sở hữu võ công cao cường, lại dường như có quý nhân ngầm nâng đỡ. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, gia sản đã sung túc gấp mười lần Trang gia. Song sau khi ông nội qua đời được một năm, Thẩm Ngọc bỗng ra ngoài làm ăn, chỉ mấy ngày sau đã có tin ông ta bị đạo tặc sát hại, bỏ mạng nơi đồng không mông quạnh.
Mẫu thân vốn nặng tình với Thẩm Ngọc, vì không thấy thi thể nên nhất quyết không tin, sau đó bà bôn ba tứ xứ tìm kiếm và thực sự tìm được chút đầu mối. Mấy năm sau, cuối cùng tại phương Bắc Thiên Nhất, bà đã tìm thấy Thẩm Ngọc.
Lúc bấy giờ, Thẩm Ngọc đã là đệ tử đích truyền của Thái Bình Đạo - đệ nhất đại phái phương Bắc, đạo hiệu là "Trọng Dương Tử", tu vi đạt tới Trúc Cơ tầng thứ tư, tiền đồ vô hạn. Không chỉ vậy, ông ta còn là con rể quý của chân nhân "Hoàng Long Tử" cảnh giới Nguyên Thần, cùng đạo lữ là "Tiêu Linh Thục". Từ mười năm trước, khi Thẩm Ngọc chưa biệt tích, ông ta đã cùng Tiêu Linh Thục kết tóc xe tơ, lại sinh hạ được một người con. Cũng nhờ Tiêu Linh Thục dẫn dắt mà ông ta được thu nhận vào Thái Bình Đạo, nhờ tư chất trời phú có một không hai nên mới trở thành đệ tử đích truyền.
Chuyến trở lại Thẩm gia năm ấy, chẳng qua chỉ cốt để đoạn tuyệt "phàm duyên" mà thôi.
Mẫu thân đau đớn tột cùng, nhưng tính tình vốn kiên cường. Từ đó về sau, bà không muốn gặp lại Thẩm Ngọc thêm một lần nào, cũng không muốn ăn của Thẩm gia một hạt gạo, hay nhận chút bố thí nào từ Tiêu gia. Sau khi rời khỏi phương Bắc, bà liền đưa y lánh xa tới Đông Ngô, dừng chân tại Việt Thành, lấy nghề kim chỉ làm kế mưu sinh.
Chuyện ly tình biệt ái vốn là lẽ thường tình ở chốn hồng trần; vì tu đạo cầu tiên mà ruồng bỏ gia quyến cũng chẳng phải điều gì lạ lẫm. Thẩm Ngọc kia kể ra cũng chưa đến mức bạc tình bạc nghĩa tận cùng, sau khi bái nhập Thái Bình Đạo, ít ra còn biết phụng dưỡng song thân, để lại cho mẹ con y đủ tiền bạc nương tựa.
Nhưng những năm ấy, mỗi ngày Trang Vô Đạo đều tận mắt thấy mẫu thân đêm đêm thao thức, lệ đẫm châu sa, ưu tư sầu muộn đến mức ho ra máu chẳng ngừng, thân thể ngày một suy kiệt. Lòng y sao có thể không căm hận cho được?
Sau lưng chợt dấy lên một luồng khí lạnh, thoáng chốc lan khắp toàn thân khiến tâm tư Trang Vô Đạo chợt lắng lại.
"Vân Nhi?"
Luồng khí lạnh này chẳng cần đoán cũng biết là từ Khinh Vân Kiếm phía sau y.
"Tâm cảnh của ngươi dao động quá lớn, điều này chẳng có chút lợi ích nào cho đường tu hành. Đạo tu hành tối kỵ mừng vui quá độ hay bi thương khôn cùng."
Vân Nhi trầm giọng nói: "Chấp niệm của ngươi quá sâu nặng, tâm ma này nếu không trừ bỏ, e rằng sau này thành tựu có hạn, khó lòng vượt qua tiên kiếp, cũng khó thành tựu Nguyên Thần."
Trang Vô Đạo nhíu mày không nói, chỉ lẳng lặng siết chặt nắm đấm. Vẫn là đạo lý ấy, nhưng mối vướng bận này trong lòng y chẳng thể buông, cũng chẳng đành lòng buông bỏ. Mười năm qua y dốc hết tâm sức, chẳng phải cũng vì tâm nguyện này hay sao?
Lẽ nào tâm ma này không gỡ được thì không còn đường tu luyện?
Vân Nhi cũng trầm mặc một lúc, rồi lại dịu dàng nói: "Nhưng nếu ngươi thực sự không thể buông bỏ, vậy thì hãy quyết liệt đến cùng. Hãy hóa giải chấp niệm tâm ma này thành của mình, dung nhập vào đạo cơ của chính ngươi. Nếu lợi dụng tốt, ngược lại nó có thể trở thành nguồn trợ lực."
"Trợ lực?"
"Đúng vậy! Tồn Niệm Dưỡng Linh Thuật của Đạo môn hay Ma Niệm Luyện Thần Đại Pháp của Ma môn đều là những pháp thuật mượn chấp niệm để tu hành, song cũng hiểm nguy khôn lường. Sau này hành sự, ngươi tuyệt đối không được làm trái bản tâm. Còn bằng như ý niệm chẳng thể hanh thông, khiến chấp niệm ngày một nặng nề, ắt có ngày tẩu hỏa nhập ma mà vong mạng."
Trang Vô Đạo chẳng chút do dự, thẳng thắn hỏi: "Hai loại pháp thuật này, loại nào tốt hơn?"
Y vốn chẳng mảy may để tâm đến những hiểm nguy ấy. Nghe đồn tư chất tu hành của Trọng Dương Tử dẫu trên tam phẩm nhưng chưa đạt tới tuyệt phẩm, bậc kỳ tài như vậy ở thế gian này kể ra cũng chỉ có bốn người.
Mười năm trước, Trọng Dương Tử vẫn chỉ là Trúc Cơ tầng thứ tư, mười năm sau đã có khả năng đột phá Trúc Cơ hậu kỳ.
Còn Trang Vô Đạo y chỉ có tiên cốt ngũ phẩm, lúc này mới vừa bước vào Luyện Khí kỳ. Hy vọng đuổi kịp rồi vượt qua người nọ quả thực vô cùng mịt mờ.
Dẫu chỉ có một tia cơ hội tăng tiến tu vi y cũng không muốn bỏ lỡ, đó cũng là lý do vì sao y nhọc công tìm kiếm, chẳng tiếc thân mình vượt qua Đạo Nghiệp Thiên Đồ để quyết tâm gia nhập Ly Trần Môn.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑