Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Hẳn nhiên là Ma Niệm Luyện Thần Đại Pháp, một loại pháp môn biến chấp niệm cùng tâm ma thành ma chủng linh thai, nuôi dưỡng ngay trong nguyên thần. Pháp này có thể không ngừng kích phát tiềm năng ẩn sâu bên trong cơ thể, giúp người tu hành bỏ ra ít công sức nhưng gặt hái được thành quả lớn lao. Song nó cũng tiềm ẩn vô vàn hiểm nguy, nếu căn cơ nông cạn, thân thể không kham nổi, tất sẽ tổn hại đến bản nguyên. Tu sĩ Ma môn đa phần dùng tà thuật để trợ sức, hút tinh huyết của người khác hun đúc cho mình, nên rất dễ sa vào ma đạo, bị ma niệm xâm nhiễm. Dù vậy, lợi ích thu về cũng không nhỏ, một khi có thể gột rửa chấp niệm, luyện hóa ma chủng, riêng sức mạnh mà linh thai ma chủng tích tụ bấy lâu cũng đủ khiến tu vi tăng tiến mau lẹ. Chấp niệm càng sâu nặng, dai dẳng càng lâu, lợi ích sẽ càng lớn.
Trang Vô Đạo đã dao động, nhưng trong lòng vẫn còn đôi phần kiêng dè: "Nhưng Ly Trần Tông..."
Ly Trần Tông dù sao cũng là danh môn chính phái của Thiên Nhất Đông Nam, cùng Ma đạo thế bất lưỡng lập.
"Ngươi không cần lo lắng về Ly Trần Tông, Ma Niệm Luyện Thần Đại Pháp chỉ là pháp môn phụ trợ cho việc tu luyện ma đạo, sẽ dừng lại khi tâm ma tiêu giải. Chỉ cần ngươi trước sau như một giữ vững bản tâm, không để ma niệm vấy bẩn, ắt chẳng sợ bị người khác phát giác."
Vân Nhi trầm giọng: "Chỉ là pháp môn Ma đạo tuy giúp tu vi tăng tiến nhanh chóng, nhưng hiểm nguy ẩn chứa lại vượt xa ngươi tưởng. Ngươi cần phải suy xét thật kỹ rồi hãy hành sự!"
Trang Vô Đạo lắc đầu, bởi lẽ y vốn dĩ chẳng còn lựa chọn nào khác. Huống hồ trên cõi đời này, làm việc gì mà không có hiểm nguy?
Chưa biết chừng khi chưa tới được Nguyên Thần cảnh, y đã vong mạng dưới tay kẻ khác, hoặc gặp phải tai ương bất ngờ. Đến lúc ấy người đã không còn, mối họa từ linh thai ma chủng này còn đáng kể gì nữa?
Đang định hỏi Vân Nhi cho ngọn ngành, Trang Vô Đạo bỗng sững sờ ngẩng đầu. Phía chân trời xa có một đạo hồng quang chói lòa rực sáng, dường như xé toạc cả tầng mây, vô cùng chói mắt.
Chừng nửa khắc sau, tiếng sấm rền vang động từ xa vọng lại, tựa như trời long đất lở, đinh tai nhức óc khiến màng nhĩ đau buốt từng cơn.
Cả mặt sông cũng vì thế mà cuộn sóng dữ dội, cuồng phong gào thét thổi qua. Những vạt rừng lớn ven bờ bắc, hễ cây nào thân không to hơn miệng bát đều bị gió lốc quật gãy đổ rạp chỉ trong thoáng chốc.
Ngay cả cột buồm của tòa lâu thuyền này cũng không chịu nổi, gãy phăng ngay tức khắc. Hết thảy thuyền bè trên mặt sông đều bị cuồng phong thổi cho chao đảo, gần như lật nhào rồi trôi dạt đi hơn mười trượng.
"Chuyện gì xảy ra?"
Mấy người Tần Phong vốn đang ở trong khoang thuyền thu xếp đám thân quyến của Trang Tầm, bấy giờ cũng vội bước ra, kinh ngạc nhìn lên vòm trời.
Khi ấy, hai bên bờ sông vang lên tiếng thú gầm rú liên hồi đầy vẻ hoảng loạn. Đặc biệt là bờ bắc, thanh âm rầm rập tựa sấm động, mặt đất khẽ rung lên, không biết bao nhiêu cầm thú cuống cuồng tháo chạy, thậm chí liều mình lao cả xuống dòng nước.
"Nhìn thanh thế động trời này, e rằng phần lớn do con người gây nên, chẳng lẽ có tu sĩ Trúc Cơ đang giao thủ ở phía đó?"
Ánh mắt Trương Hoài Nhân đầy vẻ hoài nghi. Thuở trước hắn từng thấy Trấn Nam tướng quân tại Việt Thành giao chiến với hai con yêu thú nhị giai trong Lâm Hải Nội, nhưng thanh thế kém xa hôm nay.
"Không phải Trúc Cơ, là Kim Đan!"
Một giọng nói trầm hùng từ xa vọng lại. Trang Vô Đạo nghe tiếng ngoảnh nhìn thì thấy Cổ Dục đang bước đến từ một hướng khác.
Dẫu thuyền tròng trành không dứt, bước chân hắn vẫn vững chãi như cổ thụ ngàn năm cắm rễ, dáng vẻ vô cùng thong dong, điềm nhiên. Về việc cướp giết cha con Trang Đồng, Cổ Dục không muốn can dự nhưng vẫn đi cùng để hộ trì cho Trang Vô Đạo. Lúc này hắn cũng đưa mắt nhìn về phía chân trời, sắc mặt có chút bất thường.
"Hẳn là có tu sĩ Kim Đan xuất thủ, cách đây chưa đầy ba mươi dặm. Nếu ta là các ngươi, tốt nhất nên sớm rời khỏi nơi này! Đây đã là chốn thị phi, không chừng sẽ rước phải tai bay vạ gió."
Trương Hoài Nhân và Tần Phong đưa mắt nhìn nhau, sau đó vội vã rời đi để sắp đặt việc rút lui.
Cũng may bấy giờ của cải trên thuyền đều đã chuyển đi sạch sẽ, thân quyến nhà Trang cũng thu xếp gần xong. Mấy chục chiếc thuyền nhanh kia dẫu không buồm nhưng đều có tay chèo, ba mươi người đồng lòng khua mái khiến thuyền lướt còn nhanh hơn cả khi căng buồm no gió.
Trang Vô Đạo vẫn đứng lặng tại chỗ, mắt không chớp nhìn lên trời cao. Vầng hồng quang kia đang từ từ lụi tắt, nhưng ngay khi sắp biến mất, nó lại đột ngột bùng lên rực rỡ rồi nổ tung thành mấy chục khối lửa tựa sao băng xẹt ngang bầu trời, rơi vãi khắp bốn phương tám hướng.
Một lát sau, bầu trời phía xa lại chìm vào tĩnh mịch u ám, ngay cả tiếng sấm rền khi nãy cũng dần tiêu tán, chẳng còn chút động tĩnh nào.
Trang Vô Đạo khẽ thở ra một hơi, biết trận chiến Kim Đan này đã đến hồi kết thúc, lòng y không khỏi thầm đoán những người giao thủ kia rốt cuộc là ai, cớ sao lại xuất hiện ở gần Việt Thành đến thế?
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑