Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trang Vô Đạo lúc này đang ngồi trong một nhã gian hướng ra sông trên tầng ba Linh Hoàn Các. Tay y cầm đùi gà, chẳng màng đến hình tượng mà cúi đầu vào bàn ăn ngấu nghiến.
Đối diện y, một thanh niên trạc tam tuần đang ngồi nghiêm chỉnh, diện mạo đoan chính, vận thân quan phục của vệ quân trong thành. Nét mặt người nọ dở khóc dở cười, giọng nói có phần bất đắc dĩ: "Vô Đạo, nơi này là Linh Hoàn Các đấy! Tướng ăn của ngươi không thể giữ ý một chút được sao?"
"Chính vì là Linh Hoàn Các nên mới phải ăn cho đáng tiền!"
Trang Vô Đạo miệng vẫn ngồm ngoàm thức ăn, nói năng không rõ ràng: "Chỉ một bữa này đã đáng giá mười lạng bạc trắng. Bao nhiêu sơn hào hải vị thế này không cho vào bụng, ta sao cam lòng cho được? Nhớ thuở nhỏ hành khất đầu đường, ước mộng lớn nhất của ta khi ấy chính là một ngày được đến Linh Hoàn Các này đánh chén một bữa no say, dẫu có chết cũng mãn nguyện."
Thanh niên nghe vậy bật cười: "Vậy ước mộng của ngươi nay chẳng phải đã thành hiện thực rồi sao?"
"Đúng là thành hiện thực rồi, nhưng con người nào đâu biết đủ? Có được rồi lại muốn nhiều hơn, bây giờ ta còn muốn làm kẻ bề trên, vinh hoa phú quý không thiếu thứ gì!"
Trang Vô Đạo cuối cùng cũng dừng đũa, vẻ mặt chán nản tự giễu: "Nhớ khi đó, ta cũng từng căm ghét những tên côn đồ lưu manh chuyên trấn lột trên phố, kết quả mười năm sau chính ta cũng là một trong số đó, ai mà ngờ được cơ chứ?"
"Cảm khái cái gì? Đạo lý trên đời này vốn là vậy, ngươi không ăn thịt người thì người sẽ ăn thịt ngươi. Nếu ngươi không đi con đường này, thì nay cũng chỉ là một tên khoáng nô thân bất do kỷ mà thôi, lấy đâu ra tư cách đến Linh Hoàn Các này?"
Hắn cười khẩy một tiếng, rồi nét mặt lại trở nên nghiêm nghị: "Nói được rồi, rốt cuộc là có chuyện gì? Với cái tính keo kiệt của ngươi mà chịu hào phóng mời khách ở đây, chắc chắn không phải vô duyên vô cớ."
"Tất nhiên!"
Trang Vô Đạo lạnh nhạt ngẩng đầu: "Sư huynh còn chưa biết ư? Sử Hổ đêm qua đã chết dưới tay ta. 'Thanh Câu' Lưu Hạc, 'Phủ Đồ' Hổ Đào, 'Phong Đao' Tương Cửu, ba kẻ này không một ai sống sót."
Hắn rõ ràng sững sờ, hơi thất thần, một lát sau mới bán tín bán nghi hỏi: "Sử Hổ chết rồi, là thật hay giả? Chỉ bằng mấy người các ngươi mà phá được Kim Giáp Huyền Cương của hắn sao?"
Trang Vô Đạo không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy ra đôi bao tay linh khí mang tên 'Phá Giáp Trùy'. Tay trái y uốn lượn như rắn rồi nắm chặt thành quyền, trong nhã thất lập tức vang lên tiếng rồng ngâm mơ hồ.
"Linh khí, long ngâm? Mấy tháng không gặp, quyền pháp của ngươi xem ra đã đại tiến rồi!"
Trong mắt hắn vừa kinh ngạc lại vừa như đã hiểu ra. Hàng Long Phục Hổ đã bước đầu tinh thông, lại thêm linh khí trong tay, quả thực có khả năng tiêu diệt Sử Hổ. Nếu có thêm trợ thủ thực lực không yếu, muốn giết bọn Lưu Hạc, Hổ Đào cũng dễ như trở bàn tay. Có điều, giọng điệu của hắn lại trở nên kỳ quái.
"Như vậy, Luyện Tủy cảnh trong Thanh Y đường chỉ còn lại hai người. Sử Hổ đã chết, dĩ nhiên là cây đổ bầy khỉ tan. Vậy ngươi và Tần Phong tính toán thế nào? Trục xuất Thanh Y đường, nuốt trọn cả con phố Ngọc Hoán kia sao?"
Trang Vô Đạo lắc đầu: "Sư huynh đừng nói đùa, ta và Tần Phong vẫn có chút tự biết mình. Hôm nay chỉ muốn nhờ huynh chuyển một lời đến Hoàng đại tiên sinh, chuyện của Sử Hổ thực sự là bất đắc dĩ, ta không giết hắn ắt sẽ bị hắn giết. Nếu Hoàng đại tiên sinh chịu độ lượng bỏ qua, để ta và Tần Phong tiếp quản phố Ngọc Hoán, thì số lượng cống nạp hàng tháng chúng ta tuyệt đối không thiếu một phân một hào so với trước đây."
Nói đến đây, sắc mặt thanh niên kia đã dịu đi rõ rệt. Trang Vô Đạo sớm đã liệu trước, liền lấy gói đồ Tần Phong đưa lúc sáng đặt trước mặt hắn: "Đây là chút lễ mọn gửi sư huynh làm người trung gian, nếu có thể giúp thành tựu việc này, ta nhất định sẽ còn hậu tạ!"
Vị sư huynh trước mặt y tên là Nhan Quân, vốn cùng luyện võ tại Ly Trần Học Quán. Khi đó Trang Vô Đạo thấy Nhan Quân tu luyện cần mẫn, tư chất khá tốt nên từ khi người này còn ở Luyện Huyết cảnh đã cố ý kết giao, mấy lần dốc sức tương trợ.
Sau này Nhan Quân quả nhiên công thành danh toại, mười chín tuổi đã bước vào Luyện Khí cảnh. Tuy không thể bái nhập Ly Trần Tông, nhưng hắn lại tìm được chức võ quan trong quân đội Việt Thành.
Nay chưa đầy hai mươi tư tuổi, Nhan Quân đã giữ chức Tuần Thành Đô Úy, quản hạt đội quân hai nghìn người. Tu vi của hắn cũng đã đến Luyện Khí tứ trọng lâu, thực lực còn cao hơn cả quán chủ Học Quán. Ở Việt Thành này, hắn đã là một nhân vật có máu mặt, cũng là chỗ dựa vững chắc cho y và Tần Phong đứng chân ở phía bắc thành.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑